[Đam Mỹ] Tôi Dựa Vào Nghèo Khó Để Phá Đảo Trò Chơi Chạy Trốn
Chương 8
Nay quyết định sa thải nhân viên và khấu trừ các chi phí bồi thường liên quan.*
*Hy vọng thể đồng nghiệp lấy đó làm gương, nghiêm túc tuân thủ chế độ siêu thị, kiên trì đạo đức nghề nghiệp và tác phong làm việc .*
*Nay thông báo!*
*Siêu thị XX*
*Ngày XX tháng XX năm XX*
Tiêu Lam lắc lắc bản thông báo dùng băng dính dán tay, khẽ một tiếng: "Xem đại Trương Đông chỉ làm ma keo kiệt, mà lúc làm cũng chẳng gì nhỉ."
【 khi chọn quà cũng bủn xỉn, cuối cùng chọn cái phong thư trông vẻ rẻ tiền nhất.】
Tiêu Lam: "...
Chắc để phù hợp với khí chất độc đáo đấy."
【Sự nghèo khó thực sự gây ấn tượng sâu sắc.】
Tiêu Lam dòng chữ thanh nhã hiện lên tường, gân xanh trán giật giật: "...
Coi như đang khen ."
Ước chừng thời gian, lẽ đến lúc các chơi tập hợp, Tiêu Lam ngoài hướng về phía quầy thu ngân.
Khi Tiêu Lam đến nơi, ở đây tập trung ít chơi, tất cả đều đang thấp thỏm chờ đợi.
Lâm Nghiêm lên tiếng phá vỡ sự tĩnh lặng bầu khí: "Thời gian còn nhiều, hãy trao đổi thông tin tìm đó ."
Đồng thời lấy một bảng chấm công nhân viên, đó tên Trương Đông, khá nhiều trống, xem ngày thường cũng muộn về sớm.
Tiêu Lam trực tiếp đưa bản thông báo xử phạt, ý định giấu giếm.
hiểu rõ trong trò chơi đối thủ các chơi.
Mặc dù Lâm Nghiêm toan tính khác, việc trao đổi thông tin cần thiết.
Tiêu Lam : "Bản thông báo xử phạt tìm thấy trong văn phòng quản lý kho, phạm vi công việc Trương Đông hẳn ở kho hàng."
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn .
Lâm Nghiêm đón lấy xem qua, hỏi: "Tìm thấy chìa khóa ?"
Tiêu Lam lắc đầu: " lật tung văn phòng quản lý , ."
Đừng bỏ lỡ: Lục Tổng Hủy Hôn, Tôi Cưới Liền Tay - Tống Khinh Ngữ + Lục Diên Chi, truyện cực cập nhật chương mới.
Lâm Nghiêm gật đầu, đó sang hỏi xung quanh: "Còn ai manh mối gì nữa ?"
lẳng lặng lắc đầu.
"Xem vòng lựa chọn đầu tiên chúng chỉ bấy nhiêu manh mối thôi." Lâm Nghiêm trầm ngâm, "Trương Đông một kẻ chức vụ cao, làm việc nghiêm túc, thậm chí vì thế mà xử phạt."
" ghét kẻ tiêu xài hoang phí, nghĩa chúng tìm thứ rẻ nhất ?" phụ nữ trung niên hỏi.
[Truyện đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/dam-my-toi-dua-vao-ngheo-kho-de-pha-dao-tro-choi-chay-tron/chuong-8.html.]
Lâm Nghiêm: "Cũng nhất định, cũng thể thứ cảm thấy cần mua.
Ví dụ trong mắt kẻ nghiện, ma túy thứ thiết yếu, kẻ nát rượu cũng sẽ chi một khoản tiền lớn để mua rượu, những thứ đó trong mắt họ tiêu xài hoang phí."
"...
làm bây giờ?" hỏi.
Lâm Nghiêm trả lời: "Thế , chúng cứ bắt đầu chọn từ những nhu yếu phẩm hằng ngày trông vẻ giá thấp, cũng thể thử chọn những thứ mà boss khả năng sẽ thích."
xong, còn âm thầm dùng ánh mắt hiệu với Tiêu Lam và một nữ sinh tóc dài, cô gái khẽ gật đầu với .
Tiêu Lam nhíu mày, rốt cuộc tìm bao nhiêu để làm vật thí mạng ?
"Hoan nghênh!
Hoan nghênh quý khách!!!
Đến với Siêu thị Điểm Cuối !"
Một giọng khàn đặc vang lên, thu hút sự chú ý các chơi.
Phía quầy thu ngân duy nhất, từ lúc nào đó một kẻ mặc đồng phục siêu thị.
Da dẻ đó xám xịt, đôi mắt đục ngầu như một x.á.c c.h.ế.t.
đang khua tay múa chân một cách loạn thần về phía các chơi, động tác mang theo một sự phối hợp kỳ quái, khuôn mặt cứng đờ một nụ khoa trương.
xong, tháo mũ xuống, cúi chào các chơi, để lộ bộ phần đầu vỡ nát mặt họ.
thấy cảnh , sắc mặt mấy chơi đều biến đổi, nhịn lùi một bước, ẩn đám đông.
Thấy phản ứng chơi, Trương Đông càng thêm hưng phấn, giọng điệu cao thêm mấy phần: "Các ngươi chắc hẳn mong chờ từ lâu ?
Bây giờ, hãy để chúng bắt đầu trò chơi vui vẻ "
" Bắt đầu từ ngươi."
Đừng bỏ lỡ: Tôi Có Thể Nhìn Thấy Giá Trị Của Vật Phẩm, Trở Thành Đóa Hoa Phú Quý!, truyện cực cập nhật chương mới.
Ngón tay xám xịt chìa , chỉ đàn ông trung niên hói đầu từng ngăn cản cô nhân viên hướng dẫn đó.
đàn ông trung niên mặt cắt còn giọt m.á.u, mồ hôi vã như tắm, ông chạy lên thang cuốn, gào thét: " chọn!
chọn!!"
Cô nhân viên hướng dẫn một nữa xuất hiện chân thang cuốn theo cách ai , nụ đổi: "Vui lòng chọn một món hàng mang đến quầy thu ngân để nộp."
" " đàn ông trung niên kinh hoàng chạy ngược lên , thang cuốn đột ngột chuyển hướng ngược , ông chạy mãi mà vẫn giậm chân tại chỗ.
Chương Chương
Chưa có bình luận nào cho chương này.