Đại Lão Mãn Cấp Tuỳ Quân, Quan Quân Lạnh Lùng Lại Sợ Vợ
Chương 180: Mẹ Con Đường Tô Đi Cung Tiêu Xã Mua Sắm
Cương Pháo Nhi bố, nghi hoặc hỏi: "Bố, tối qua bố ngủ ?"
Đường Tô trừng mắt Trần Dụ Xuyên một cái: " bớt mấy lời ."
Cương Pháo Nhi luôn cảm thấy giữa bố và bí mật gì đó, mà bí mật thể .
Trần Dụ Xuyên đồng hồ, thấy sắp đến giờ liền bảo: " đến quân bộ một chuyến đây."
nãy Chính ủy Vương nhắn, bảo cùng các đồng chí khác để gặp mặt một chút.
Đường Tô quanh nhà, những thứ thể dọn thì họ dọn xong cả , chỉ cần mua một ít gia vị nấu ăn, còn tích trữ thêm rau củ và than đá nữa. Cô việc làm, còn Cương Pháo Nhi thì sắp tới sẽ học mẫu giáo.
Cung tiêu xã ở cách đó xa. Lúc xe quân sự chạy , Chính ủy Vương nhắc qua một câu, Đường Tô ghi nhớ bộ tuyến đường. Cô cầm theo vài cái bao tải đựng lương thực: "Cương Pháo Nhi, ngoài dạo với nào."
Cương Pháo Nhi cất giọng trẻ con đáp lời: " ạ."
Đường Tô dắt bàn tay nhỏ xíu con trai, Tiểu Cửu cũng lẽo đẽo sát ngay bên cạnh Cương Pháo Nhi.
qua khu nhà trệt sân, thể thấy những tòa nhà gạch đỏ cao cao. Gọi nhà lầu, thực chất chỉ kiểu nhà ngang, gian chật hẹp mà cách âm kém.
Một vị đồng chí quân nhân trẻ tuổi thấy Đường Tô xinh tinh xảo, dáng cao ráo, trong mắt xẹt qua một tia kinh diễm. khi thấy cô còn dắt theo một đứa trẻ, sự kinh diễm liền tan , chỉ còn vẻ do dự. Nhỡ đứa bé con cô thì ?
Mắt thấy sắp xa, đôi chân liền theo sự bảo lý trí, vội vàng đuổi theo Đường Tô: "Đồng chí ."
Bạn thể thích: Điên! Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Những Năm 70 Thì Đã Sao - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Đường Tô thanh niên mặt: " việc gì ?"
Chạm ánh mắt Đường Tô, thanh niên nhịn đỏ bừng mặt, miệng há ngậm mấy mà chẳng gì. cũng chỉ não úng nước nhất thời nên mới theo tới đây.
", việc gì." ấp úng, "Cô, cô ? thể dẫn đường."
xong, mặt thanh niên hiện rõ vẻ ảo não. Cái lý do thật sự quá gượng gạo.
Thấy bộ dạng lúng túng , Đường Tô bỗng nhiên bật . thanh niên chỉ cảm thấy khí huyết trào dâng, mặt đỏ lựng đến mức sắp rỉ máu.
"Cảm ơn , chỉ dẫn con trai dạo một chút thôi, cần dẫn đường ." Đường Tô từ chối khéo. Vẫn trêu chọc thanh niên trẻ tuổi thú vị hơn, chứ cái tên ở nhà cô, chỉ cần thấy chút manh mối lả lơi đến mức điểm dừng ...
thanh niên ngẩn : "." Trong giọng khó giấu sự mất mát. Hóa cô kết hôn .
Khu đóng quân ở nơi khá hẻo lánh, xung quanh chỉ vài ngôi làng và nhà máy, thành phố còn bắt xe. Đường Tô dẫn Cương Pháo Nhi dạo một vòng quanh khu vực lân cận , đó mới hướng về phía cung tiêu xã.
Cung tiêu xã một công trình nhà trệt xây bằng gạch đỏ, rộng chừng vài chục mét vuông, tổng cộng bốn nhân viên bán hàng. Lúc giữa tháng Mười, thời tiết bắt đầu chuyển lạnh. Các nhân viên cơ bản đều mặc áo bông mỏng màu xanh lam hoặc màu xám, kết hợp với quần ống rộng. Những lúc rảnh rỗi, họ thể làm việc riêng .
Lúc Đường Tô bước thì bên trong mấy khách. quầy hàng, một nữ đồng chí trung niên mặc chiếc áo bông màu xanh lam sờn cũ đang thoăn thoắt đan len, cuộn len màu xám ngừng lăn vòng vòng. màu sắc , khả năng cao đan cho đàn ông trong nhà.
thấy Đường Tô bước , nữ đồng chí bỏ dở công việc tay, ngẩng đầu hỏi: "Đồng chí mua gì?"
dứt lời, mặt chị khỏi lộ vẻ kinh ngạc. Chà, khu tập thể nhà từ lúc nào một nữ đồng chí xinh thế tới ở !
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
" mua chút gia vị và lương thực, mua thêm cả chai lọ và vại tráng men nữa. Cho một cân xì dầu và một cân giấm." Đường Tô , "Thêm nửa cân muối, gói bằng giấy dầu nhé." , cô đưa tờ giấy dầu qua.
Bạn thể thích: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
" ngay."
"Ở đây những loại dầu ăn nào chị?"
"Dầu đậu nành 8 hào 4 xu một cân, dầu hạt cải 7 hào 7 xu một cân, dầu lạc 8 hào 5 xu một cân."
"Cho 3 cân dầu lạc."
Nhân viên bán hàng lấy chai và vại tráng men cho cô. Chai thủy tinh dùng để đựng xì dầu và giấm, dung tích mỗi chai một cân. Xì dầu giá 8 xu một cân, giấm 4 xu một cân, tiền vỏ chai thủy tinh 1 hào. Vại tráng men dùng để đựng dầu, giá 8 hào một cái, cần thêm 1 phiếu công nghiệp.
Đợi nhân viên đong xong gia vị, Đường Tô đưa mấy cái túi vải qua: "Cho 3 cân bột mì trắng, 4 cân gạo tẻ, 7 cân gạo thường, 7 cân bột ngô."
Cô chỉ cần mua phần lương thực cho và Cương Pháo Nhi đủ. Lương thực Trần Dụ Xuyên bộ đội cung cấp, đến chỗ chuyên dụng để mua.
Nhân viên bán hàng sửng sốt, bụng nhắc nhở: "Đồng chí, chỗ nặng đấy, để chồng cô tới xách ."
Đường Tô đáp: " tự xách ."
"Thế cũng , cô mới chuyển đến ?"
Đường Tô liếc chị một cái: " chị ?"
Chị xòa: " làm ở đây bao nhiêu năm , trong khu tập thể cơ bản đều nhẵn mặt. Hơn nữa, chỉ mới chuyển đến mới mua một lúc nhiều đồ thế thôi. Đây con trai cô ?"
"."
Nhân viên bán hàng Cương Pháo Nhi thêm mấy : "Đứa bé nuôi khéo thật đấy, hai con từ miền Nam tới ?"
Cương Pháo Nhi lanh lẹ đáp lời: "Cháu từ Đông Bắc tới ạ."
Nhân viên bán hàng giật , sang Đường Tô: " cô chẳng giống Đông Bắc chút nào." Trắng trẻo, mọng nước thế , qua ngay miền Nam.
Đường Tô giải thích: "Chồng Đông Bắc."
Đường Tô , nhân viên bán hàng liền hiểu .
Cương Pháo Nhi đang dán mắt mấy món điểm tâm quầy, đưa tay kéo kéo áo Đường Tô: " ơi, con ăn bánh trứng, cả bánh hạch đào nữa."
Đường Tô gật đầu: "Cho một cân bánh trứng, một cân bánh hạch đào."
" ngay."
Tổng cộng hết chín đồng hai hào, 22.2 cân phiếu gạo, 1 phiếu thực phẩm phụ, 1 phiếu công nghiệp. Đường Tô đếm đủ tiền và phiếu đưa qua.
Nhân viên bán hàng ngẩn , vội vàng cúi đầu gảy bàn tính, phát hiện Đường Tô tính nhẩm thế mà một đồng một cắc nào.
Chưa có bình luận nào cho chương này.