Đại Lão Huyền Học Mãn Cấp Gây Chấn Động Thế Giới Nhờ Thu Đồ Đệ Và Xem Bói
Chương 74
“Phó Văn Cảnh khẽ gật đầu tỏ ý , trực tiếp đẩy cửa , .”
bước bên trong, một luồng âm khí mục nát lạnh lẽo phả thẳng mặt, còn kèm theo cả mùi hôi th/ối r/ữa nát khó ngửi.
Mộc Thời theo bản năng nín thở, móc một lá bùa thanh tân dán lên .
Những khác phản ứng gì, chỉ Phó Văn Cảnh nhíu chặt lông mày, bất động thanh sắc nhanh chóng đ.á.n.h giá căn phòng một vòng.
Xung quanh r/ác r/ưởi chất thành đống, ruồi nhặng bay vo ve khắp nơi, bên còn đặt một cái bô vệ sinh, bên trong chất lỏng màu vàng nâu rõ gì.
Một bác gái tuổi bên giường cắt hoa quả, một gã nam thanh niên chỉ mặc một chiếc quần đùi, ngửa bốn phương tám hướng giường lướt điện thoại, thỉnh thoảng bật hai tiếng.
Phó Văn Cảnh nghiêng che khuất tầm mắt Mộc Thời:
“Xin chào, chúng ..."
Lời còn xong, gã nam thanh niên giường ôm lấy bắp chân, hét lớn:
“Tao cần các ai!
Đau ch/ết ông đây !
Đền tiền, đền tiền!
Nếu chúng gặp ở tòa án!"
Tiền Đa Đa lập tức chạy đến bên giường, gương mặt tươi rạng rỡ:
“ thanh niên , cứ bình tĩnh , những chuyên gia do mời đến, đặc biệt đến để cứu đấy, dấu răng chân nhất định sẽ khỏi thôi.
Tiền viện phí , bệnh viện bao trọn gói."
“Chỉ đền tiền viện phí mà xong chuyện , các bố thí cho ăn mày chắc!"
Gã nam thanh niên hung hăng dữ tợn, phun nước miếng xối xả Tiền Đa Đa:
“Chính vì ông đây thương ở bệnh viện các mà công việc cũng mất, bạn bè cũng còn, ngày nào cũng giường động đậy , kiếp các bảo ông đây làm bây giờ!"
“Tiền viện phí ông chắc chắn đền!
Ông đây cảnh cáo mày, đền năm triệu tệ thì tao sẽ tìm truyền thông bóc phốt cái bệnh viện thất đức mày, khiến các đóng cửa!"
Bác gái đảo đảo tròng mắt, cũng theo phụ họa:
“Các xem con trai nông nỗi , một đứa trẻ đang yên đang lành bỗng chốc biến thành kẻ què.
Chúng già tám mươi tuổi nuôi, ... con trai còn tìm vợ kết hôn nữa, cái nhà , xe , tiền sính lễ đều cần cả, cộng ít tiền nha!
Tính thì năm triệu tệ thực sự nhiều ."
“Đáng thương cho con trai mới hai mươi tuổi mất một cái chân, sống thế nào đây?"
Bà trực tiếp bệt xuống đất, một hai nháo ba thắt cổ.
Bạn thể thích: Chồng Tái Sinh Chê Tôi? Tôi Cưới Lính Cứu Hỏa, Sướng Quá - Lâm Kiến Sơ, Lục Chiêu Dã - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Tiền Đa Đa một đầu hai cái lớn:
“ nhà bệnh nhân , tiền viện phí chúng sẽ trả, đây chẳng mời chuyên gia đến khám bệnh cho con trai bác ?"
Bác gái nhanh nhẹn bò dậy, chĩa thẳng nước bọt bay tung tóe ông :
“Chuyên gia ch.ó má gì, tác dụng gì !
nào đến cũng hành hạ con trai , hết rút m/áu đến chụp phim.
cần , đền tiền!
Năm triệu tệ, một xu cũng thiếu!"
Ngôn Sâm trừng to mắt, kinh ngạc :
“Vốn dĩ tưởng rằng hai hại, kết quả hóa đến bệnh viện để ăn vạ, tống tiền tống vi phạm pháp luật đấy, hai hả?"
Bác gái lập tức đổi hướng, chống nạnh giận dữ trừng mắt Ngôn Sâm:
“Thằng mặt trắng ở thế ?
Đây chính chuyên gia mà các mời đến , bắ/t n/ạt dân thấp cổ bé họng chúng văn hóa hả!
Cái bệnh viện các cứ đợi đấy cho , báo cảnh sát ngay bây giờ, mời cảnh sát đến phân xử công lý!"
“Thằng mặt trắng cút sang một bên!
Đừng chắn đường bà đây!"
Bà dùng lực đẩy mạnh Ngôn Sâm một cái.
“Đậu má!
Dám mắng ông đây mặt trắng!"
Ngôn Sâm tức nổ đom đóm mắt, xắn tay áo lên, chuẩn lao tẩn .
“Ngôn Sâm, đừng quên chúng đến đây để làm gì!
Càng đừng quên phận !"
Phó Văn Cảnh giữ , lấy thẻ cảnh sát , từng chữ một:
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/dai-lao-huyen-hoc-man-cap-gay-chan-dong-the-gioi-nho-thu-do-de-va-xem-boi/chuong-74.html.]
“Chúng chính cảnh sát."
“Mày..."
Bác gái hình cao lớn vạm vỡ , cùng với khuôn mặt nghiêm nghị , lập tức sợ hãi, đặt m/ông bệt xuống đất, lăn lộn:
“Đồng chí cảnh sát ơi, cái bệnh viện g/iết d.a.o hại cô nhi quả mẫu chúng , mà kiện cáo ở đồn cảnh sát , một đồng cũng đền, còn đuổi chúng ..."
Phó Văn Cảnh nhẫn nhịn thể nhẫn nhịn nữa, nghiêm giọng :
“Câm miệng!"
Phó Văn Cảnh khi đanh mặt trông siêu cấp dọa , bác gái quả nhiên ngoan ngoãn ngậm miệng thật, đến cả tiếng chói tai cũng tắt lịm.
Phó Văn Cảnh liếc Ngôn Sâm:
“Qua xem thử ."
Gã nam thanh niên cũng cảm thấy bầu khí chỗ lắm, gã cứ liên tục kêu đau, liều mạng động đậy lung tung.
Ngôn Sâm trừng mắt gã một cái, bấu chặt lấy chân gã, bấm bấm mấy huyệt vị, dấu răng lập tức biến mất thấy tăm nữa.
Gã nam thanh niên há hốc mồm đầy vẻ thể tin nổi:
“Cái ..."
Dấu răng mất , năm triệu tệ làm đây?
Mất năm triệu tệ thì nhà, xe, bạn bè đều bay sạch sành sanh !
Năm triệu tệ tới tận miệng còn bay mất!
Gã cam lòng, ôm lấy chân tiếp tục kêu đau:
“ vẫn khỏi, nội thương."
Bác gái sửng sốt một chút, ngờ tới một thằng mặt trắng bấm bấm hai cái chữa khỏi !
Bà rốt cuộc cũng phản ứng , cũng theo hét lên:
“ cần !
Con trai viện bao nhiêu ngày nay, tiền tổn thất tinh thần, còn cái tiền gì gì đó nữa, đều đền hết, năm triệu tệ, thiếu một xu!
Còn tặng chúng một căn nhà nữa, nếu chúng cứ ở lỳ trong bệnh viện mãi cả!"
Mộc Thời thò đầu từ lưng Phó Văn Cảnh, lạnh lùng :
“Hai ở bao lâu thì cứ ở, quá ba ngày nữa hai ch/ết ngắc !
Năm triệu tệ đó, xuống địa ngục mà tiêu nhé!"
Bác gái đùng đùng nổi giận, c.h.ử.i bới ầm ĩ:
“Phỉ phui cái con ranh con , mày dám nguyền rủa chúng tao !"
Bà tài nào đè nén ngọn lửa giận trong lòng nữa, cảnh sát thì thôi , một con ranh con mà cũng dám cưỡi lên đầu lên cổ bà .
Bà vớ lấy chiếc dép lê lao thẳng về phía Mộc Thời, Phó Văn Cảnh giơ tay chặn bà , sắc mặt so với còn lạnh hơn mấy phần, trầm giọng :
“Bà hành hung cảnh sát !"
Bác gái lùi hai bước, tức giận đến mức tay run bần bật, dám tiến lên phía nữa:
“Mày... mày..."
Mộc Thời liếc bà một cái, với Phó Văn Cảnh:
“Khối Cửu Khiếu Ngọc cuối cùng ở bọn họ đấy, chú tìm thử xem."
“Ừm, ."
Ánh mắt lạnh lùng Phó Văn Cảnh dừng bác gái:
“Hai hiềm nghi trộm cắp cổ vật, theo về đồn cảnh sát một chuyến!"
thấy lời , bác gái và gã nam thanh niên đều chút chột , gã nam thanh niên gào thét om sòm:
Bạn thể thích: Đã Ngủ Riêng Rồi Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? Thương Liệt Duệ & Ôn Nhiễm - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Mày bốc phét, mày cái gì thì cái đó chắc!
Tao , các và cái bệnh viện một giuộc với , chuyên môn chụp mũ tội danh cho chúng tao để bắt chúng tao ."
Bác gái bắt đầu đất lăn lộn:
“ thiên lý !
thiên lý !
Chỉ bắ/t n/ạt cô nhi quả mẫu chúng thôi..."
Mộc Thời lạnh lùng :
“Bỏ !
Mắc mớ gì cứu bọn họ chứ, chúng thôi, đợi bọn họ ch/ết chúng đến lột sạch quần áo bọn họ để tìm Cửu Khiếu Ngọc.
Tự vội vã đ.â.m đầu chỗ ch/ết, đây đầu tiên gặp loại ngu xuẩn như thế đấy."
Chưa có bình luận nào cho chương này.