Đại Lão Huyền Học Mãn Cấp Gây Chấn Động Thế Giới Nhờ Thu Đồ Đệ Và Xem Bói
Chương 40
“Bùa chú như quỷ vẽ đội trưởng đặt bàn thậm chí sẽ phát nổ định thời gian, mấy năm liên tục làm nổ tung văn phòng mười liền, may mà đội trưởng tiền, nếu cái đồng lương ch/ết đói đều đủ để đền bù.”
Bạn thể thích: Nghiện Sau Hôn Nhân - Lạc Thư + Dật Chiến - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
dân xung quanh báo cảnh sát khiếu nại tới mười tròn, còn tố cáo bọn họ tụ tập nghiên cứu vũ khí bất hợp pháp.
Vương phó cục trưởng một đầu hai cái to, lệnh nghiêm cấm đội trưởng vẽ bùa trong văn phòng, đội trưởng thất bại nhiều đó mới dập tắt cái tâm tư vẽ bùa , tự dưng nghĩ thông bắt đầu vẽ bùa như quỷ vẽ nữa .
Vẻ mặt Ngôn Sâm nghiêm trọng, “Đội trưởng, khuyên một câu , con ai cũng sở trường sở đoản, bùa vẽ tuyệt đối vấn đề công cụ , mà do con thôi, vạn đừng thách thức điểm yếu nữa, chúng gánh nổi .”
Phó Văn Cảnh lạnh lùng liếc một cái, “Yên tâm , làm nổ văn phòng .”
Dùng những nguyên liệu để đổi lấy một tờ bùa Mộc Thời, cô chắc sẽ đồng ý thôi, còn thể hướng cô thỉnh giáo xem vẽ bùa như thế nào mới phát nổ, đến lúc đó vẽ bùa mặt cô , để cô xem xem vấn đề ở chỗ nào.
“ thời gian thì mau chóng mua .”
Để một câu , Phó Văn Cảnh liền rời .
Ngôn Sâm thở phào nhẹ nhõm một tiếng, cái tên xui xẻo nào sắp sửa gánh chịu combo bốc cháy phát nổ đội trưởng đây ....
Mộc Thời khi về nhà liền ườn suốt một ngày, Bùi lão gia t.ử trải qua chuyện xong liền đổ bệnh , dặn dò luật sư đem tất cả cổ phần Bùi thị chuyển nhượng hết cho Bùi Thanh Nghiên, còn đảm nhiệm chức vụ Chủ tịch hội đồng quản trị nữa.
Cho nên, Bùi Thanh Nghiên càng thêm bận rộn hơn .
Cô và Bùi Thanh Nghiên hẹn năm ngày chính thức bái sư, truyền thụ cho huyền học chi thuật.
Bây giờ bấm ngón tay tính toán xem đồ tiếp theo đang ở nào?
Quẻ tượng chỉ hiển thị hướng Tây.
Mộc Thời theo thói quen cũ, đến chân cầu vượt phố Tây để bày sạp xem bói, Mộc Nguyên vẫn như cũ theo cô.
chân cầu vượt phố Tây vẫn náo nhiệt như , cô mới đến nơi, Lý Lệ mỉm dọn ghế cho cô, bổ một miếng dưa hấu thật lớn tặng cho cô.
Lý Lệ:
“Đại sư, cô cuối cùng cũng đến , ngày nào cũng nhiều đến hỏi ngày cô bày sạp đấy, kéo theo đó việc làm ăn cũng lên ít.”
Tôn đại gia mù mắt phụ họa:
“Cô bé , nhờ phúc cháu đấy, ném tiền trong cái bát vỡ cũng nhiều lên , cứ ba trăm ba trăm một mà ném , bảo làm như thì thể phát tài.”
Mộc Thời phẩy phẩy tay, “Cá nhân vận cá nhân, cần cảm ơn .”
Mã Thúy Hà thấy cô, lập tức đón gặp lấy, “Đại sư, cô cuối cùng cũng đến , ngày nào cũng canh giữ ở chân cầu vượt , chỉ đợi cô đến thôi đấy.”
Mộc Thời nhướng mày, “ bà xem.”
“Ối chà!
Đại sư cô một ánh mắt thần thông, hổ thần tiên chuyển thế...”
Mã Thúy Hà giơ ngón tay cái lên khen ngợi cô suốt mười phút đồng hồ, một thanh niên bên cạnh mặt đầy vẻ kiên nhẫn, “Dì , dì rốt cuộc dẫn cháu đến đây để làm cái gì thế hả!
Đây chính vị đại sư mà dì thổi phồng ca tụng đấy , cô vị thành niên thế?”
Mã Thúy Hà đầu quở trách:
“ vô lễ với đại sư, nếu dì sẽ mách cháu đấy!”
Lý Dương Phi ngậm miệng một bên, xem xem vị kẻ lừa đảo tuổi tác nhỏ mọn lo học , làm thế nào để lòe bịp dì .
Mã Thúy Hà lườm một cái, ép kéo xổm xuống, “Đại sư, đừng chấp nhặt nhé, trẻ con chuyện, hiểu bản sự thông thiên cô .”
Mộc Thời khẽ gật đầu, “ hiểu mà, trẻ tuổi mà.”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/dai-lao-huyen-hoc-man-cap-gay-chan-dong-the-gioi-nho-thu-do-de-va-xem-boi/chuong-40.html.]
Lý Dương Phi càng thêm khinh miệt, lớn tuổi hơn cô đấy nhé hả!
Cái đồ nít ranh giả vờ trưởng thành!
Mã Thúy Hà móc một ngàn tệ tiền mặt và một tờ giấy ngày tháng năm sinh đưa cho Mộc Thời, “Đứa trẻ mới nghiệp thi đỗ trong biên chế nhà nước , nó mới ở một năm, đòi từ chức, bảo miền Nam cùng với bạn học cùng trường để khởi nghiệp, còn bảo trẻ tuổi thể ở trong biên chế lãng phí thanh xuân , tranh thủ lúc còn trẻ làm nên một phen sự nghiệp lớn.”
“Đây chẳng đầu óc vấn đề ?”
Mã Thúy Hà càng càng tức, “Khởi nghiệp?
Khởi cái con khỉ, đến lúc đó nợ nần ngập đầu, xám xịt cút về nhà, cái thời gian rỗi rãi , thà rằng ngoan ngoãn ở trong biên chế, từ từ mà chịu đựng, vận khí liền thăng chức .”
Lý Dương Phi phản bác:
“Dì , bạn học cùng trường đó cháu nhiều kinh nghiệm khởi nghiệp, thành lập thành công nhiều công ty , cháu khó khăn lắm mới móc nối với , dì cứ tin tưởng cháu thế nhỉ?”
Mã Thúy Hà hơ hơ hai tiếng, “Cháu cái năng lực , dì còn rõ , cái thằng nhóc ch/ết não, lừa gạt còn ngốc nghếch giúp đếm tiền nữa cơ đấy.”
Mộc Thời chăm chú bát tự , “Bàn cái công việc gì chứ, khám bệnh .”
Mã Thúy Hà giật nảy , “Đại sư, thằng nhóc bệnh nan y ạ?”
Mộc Thời chỉ bát tự bên , “ nhật chủ Canh Kim, bát tự thấy một Mộc nào, địa chi mặc dù một Tý Thủy, Thủy thể sinh Mộc, Tý Ngọ tương xung, Thủy cũng vượng, gặp năm lưu niên thấy Cường Kim, Mộc Kim khắc.”
“Mộc nhược thì gan bệnh.”
Cô chằm chằm Lý Dương Phi , “ thanh niên , mau chóng bệnh viện kiểm tra xem gan vấn đề gì .”
Mã Thúy Hà xong lập tức cuống cả lên, “Tiểu Phi, , lập tức bệnh viện thôi.”
Lý Dương Phi đờ đẫn xổm, “ , cô bừa một tràng những lời hiểu, dì liền tin sái cổ .
Cháu bệnh, thể vô cùng , đây chính một kẻ lừa đảo.”
Mã Thúy Hà tát một cái, “Câm miệng, phỉ báng đại sư.”
Mộc Thời u u lên tiếng, “ thanh niên , thường xuyên xuất hiện triệu chứng buồn nôn nôn, vô lực , thỉnh thoảng vùng bụng cảm giác đau nhói.”
Lý Dương Phi theo bản năng sờ sờ bụng, nghĩ ngợi một chút hình như thật sự chuyện như thật, cô chắc chắn đoán mò thôi, cứng giọng :
“Cháu mới nhé.”
Mộc Thời bổ sung:
“Mắt vàng vọt, sơn căn u ám, niên thọ ẩn hiện sắc xanh, bệnh nhẹ , mau chóng điều trị .”
Mã Thúy Hà cố ý mắt Lý Dương Phi, thét lên một tiếng:
“ xong !
chỉ vàng vọt, mà còn nhiều tia m/áu nữa, đôi mắt đỏ ngầu đỏ ngựu, giống như một con thỏ .
Đại sư ơi, cái làm bây giờ?”
“Càng sớm bệnh viện điều trị thì càng còn kịp.”
Mộc Thời , “Mộc cũng đại biểu cho đôi mắt, Mộc vốn dĩ nhược , còn thức đêm chơi game nữa.
thanh niên , cận thị nặng , đến một ngàn độ chứ, hãy chăm sóc cho thể chính .”
Gợi ý siêu phẩm: Ly Hôn Không Hầu Hạ, Cô Cần Quay Lại Đỉnh Điểm đang nhiều độc giả săn đón.
Lý Dương Phi sờ sờ mắt, hôm nay đeo kính áp tròng trong suốt, mà , học lớp một cận thị , đến bây giờ hơn một ngàn độ , đeo kính thì trong vòng nửa mét phân rõ súc vật.
Mộc Thời liếc một cái, tiếp tục :
“Tính cách ngay thẳng cương nghị, đưa đẩy chuyển hướng, nhất nên ở trong biên chế, thiết thực bản phận làm những việc chính , đừng lung tung khác , vận thiên tài , thích hợp ngoài bôn ba .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.