Đại Lão Huyền Học Mãn Cấp Gây Chấn Động Thế Giới Nhờ Thu Đồ Đệ Và Xem Bói
Chương 303
“Kết quả, mà thua.”
Danh hiệu đại ca trường trung học Kinh Tây cứ thế bay màu, ngậm ngùi biến thành đại ca thứ hai.
Haizz!
Gợi ý siêu phẩm: Hoàn Hồn Trâm đang nhiều độc giả săn đón.
Ai mà ngờ Phó Văn Bằng chính bố đẻ gửi đạo quán, ở lì một mạch suốt mười năm trời chứ.
Hoắc Diễn cảm thán:
“Lão Phó t.h.ả.m thật sự."
Hoắc Diễn mắng c.h.ử.i rủa:
“ cho hai , bớt đến làm phiền lão Phó , bây giờ các thể trèo cao ..."
“ kiếp, cái đồ đ*o điều..."
Phó Ái Quốc tự mắng , đành cúi đầu chịu trận để mặc mắng mỏ.
Đàm Mỹ Tâm kéo chăn trùm kín đầu, giả vờ như thấy gì.
Mộc Thời mở cửa thấy tiếng c.h.ử.i bới Hoắc Diễn, từ ngữ tuôn hề trùng lặp câu nào, chân truyền từ Hoắc lão thái thái.
Ngôn Sâm tặc lưỡi:
“Hoắc Diễn vẫn cái tên Hoắc Diễn ngông cuồng ngày nào, ai cũng dám chửi, đỉnh thật!"
Diêu Na nhướng mày :
“ công nhận, Hoắc Diễn rốt cuộc cũng làm một việc , c.h.ử.i lọt tai đấy chứ."
Ngôn Sâm nhắc nhở cô:
“Chị Na, đừng quên phận chúng , nh.ụ.c m.ạ công dân , nhốt phòng tối đấy."
“ nghĩ Hoắc Diễn thèm quan tâm đến cái đó chắc."
Diêu Na hai tay buông xuôi:
“Một Hoắc Diễn ngông cuồng mới Hoắc Diễn, chẳng ai quản nổi .
mà nổi điên lên thì khi lật tung cả Cục 749 chứ, dù cũng cái vốn liếng đó."
Trong đầu Ngôn Sâm thoáng qua hình ảnh tộc trưởng tộc Đà Điểu, khỏi rùng một cái:
“Chị , tên nhóc Hoắc Diễn nuông chiều vô điều kiện, quả thực chỗ dựa vững chắc."
Năm đó, Hoắc Diễn vì chuyện gì đó ý suýt chút nữa làm nổ tung Cục 748, Vương phó cục trưởng kéo cũng kéo nổi , cuối cùng chính Phó Văn Bằng ngăn cản.
Vương phó cục trưởng ngay tại chỗ sa thải Hoắc Diễn:
“ cút xéo cho !
bao giờ thấy nữa."
Hoắc Diễn chịu , gọi điện thoại một hồi, gọi đến một lũ yêu quái thuộc tộc Đà Điểu, nào nấy cao to lực lưỡng, cơ ng/ực cuồn cuộn.
Tộc trưởng đeo đầy răng thú , tay cầm một cây quyền trượng, qua dễ chọc .
Ông ném xuống mấy bao tải vàng lớn, mặt cảm xúc :
“Tổn thất do Hoắc Diễn gây chúng sẽ bồi thường gấp mười , ông sa thải nó.
Nó con yêu thú nhỏ tuổi nhất tộc Đà Điểu chúng , ông dám sa thải nó, tức đối đầu với tộc Đà Điểu!"
“Đối đầu!"
“Đối đầu!!!"
Một đám đà điểu lớn vây quanh Vương phó cục trưởng líu la líu lo, hét một tiếng thôi cũng đủ làm rách màng nhĩ .
Ông chỉ một phó cục trưởng, tại chịu đựng những thứ ?
Cục trưởng ch/ết xó nào ?!
Vương phó cục trưởng đối mặt với ngần yêu thú đà điểu, cuối cùng đành đầu hàng chịu thua.
Trong thời đại linh khí khan hiếm như hiện nay, yêu thú tộc Đà Điểu mà mạnh mẽ đến thế, còn diệt vong, một chuyện hy hữu.
Từ đó về , ở Cục 749 ai dám chọc Hoắc Diễn, hơn ở Đế Kinh ai dám đụng đến .
Hoắc Diễn đang say sưa mắng chửi, chú ý đến những phía :
“Cái đồ khốn khiếp..."
Mộc Thời vỗ mạnh lên vai :
“Khụ khụ, tóc trắng, chúng thôi."
“ kiếp!
từ lúc nào thế?"
Hoắc Diễn giật nảy , lén lút liếc Phó Văn Bằng, lắp bắp :
“Lão Phó, mới giáo d.ụ.c yêu thương bọn họ chút thôi, ha ha."
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/dai-lao-huyen-hoc-man-cap-gay-chan-dong-the-gioi-nho-thu-do-de-va-xem-boi/chuong-303.html.]
Phó Văn Bằng liếc một cái:
“Hoắc Diễn, thôi."
“Ồ ồ, đến đây."
Hoắc Diễn bước nhanh theo:
“Lão Phó, đừng đau lòng, mắng tụi nó một trận trò ..."
Phó Ái Quốc theo bóng lưng cao lớn Phó Văn Bằng, vội vàng gọi lớn:
“Tiểu Bằng, bao nhiêu năm qua, bố với con, năm đó..."
Bước chân Phó Văn Bằng khựng , hề đầu:
“Chuyện năm đó còn quan trọng nữa ..."
lâu khi ông nội qua đời, bố đẻ dẫn đến một đạo quán hẻo lánh, lạnh lẽo.
Đàm Mỹ Tâm giao cho quán chủ đạo quán:
“ con cứ sống ở đây một thời gian, ngoan ngoãn lời đạo trưởng ."
Trong mắt Tiểu Phó Văn Bằng tràn ngập sự hoang mang, vẫn ngoan ngoãn gật đầu, giọng sữa ngọng nghịu hỏi:
“Bố ơi, ơi, khi nào hai mới đến đón con?"
Đàm Mỹ Tâm ấp úng:
“Qua một thời gian nữa, đợi bố bớt bận tính tiếp."
Phó Ái Quốc rũ rượi một bên, hề hé răng nửa lời.
Đàm Mỹ Tâm kéo tay ông bỏ .
Tiểu Phó Văn Bằng theo bóng lưng họ, do dự nên đuổi theo ?
Quán chủ đạo quán, cũng chính sư phụ tương lai trêu chọc:
“Phó Văn Bằng ?
Bố con bỏ rơi con kìa, mau chạy ôm chân bọn họ mà lóc ỉ ôi ?
Nếu , con sẽ ở cái ngọn núi tối om om với lão già đấy."
“ cho con ."
Ông hạ thấp giọng, bộ dạng gian xảo :
“Trong núi dã thú chuyên ăn thịt trẻ con đấy, thịt trẻ con mềm và thơm phức hà."
“Oa...
Hu hu hu..."
Tiểu Phó Văn Bằng sợ hãi co giò chạy biến.
Quán chủ tặc lưỡi một cái:
Xem thêm: Mạt Thế Trọng Sinh Chi Chí Tôn Nữ Cường (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“Cháu trai Phó Thanh Sơn, thiên phú cũng đấy, chỉ nhát gan quá, y chang ông nội nó ngày xưa, chịu nổi hù dọa, cứ hù một tí biến thành rùa rụt cổ ngay."
Tiểu Phó Văn Bằng lén lút đuổi theo phía , thấy Đàm Mỹ Tâm và Phó Ái Quốc đang bàn tán về .
Phó Ái Quốc :
“Chúng cứ thế bỏ mặc Tiểu Bằng một núi, liệu ?"
Đàm Mỹ Tâm kiên nhẫn gắt lên:
“Ông thấy thằng bé Phó Văn Bằng quái dị ?
Nó chẳng giống một đứa trẻ bình thường chút nào, nghi nó ma nhập , cứ để nó ở đạo quán cho trấn áp tà khí nó xuống."
Phó Ái Quốc mím môi, cuối cùng vẫn phản bác lời bà :
“ , đều bà hết, ngày bố cũng từng quyên góp nhiều tiền cho đạo quán , chắc hẳn quán chủ sẽ ngược đãi Tiểu Bằng ."
Tiểu Phó Văn Bằng sụt sịt mũi, ch/ết trân tại chỗ.
Phó Ái Quốc và Đàm Mỹ Tâm hề đầu , bước vô cùng dứt khoát.
Nếu họ chịu đầu , chắc chắn sẽ thấy một Phó Văn Bằng nước mắt đầm đìa.
Thế , họ đầu.
Tiểu Phó Văn Bằng một ở núi, cho đến khi trời tối mịt quán chủ mới tìm tới:
“Phó Văn Bằng, từ nay về con đồ , thôi."
Tiểu Phó Văn Bằng lau nước mắt, rụt rè gọi một tiếng:
“Sư phụ, đừng đem con cho dã thú ăn thịt nha, con sẽ ngoan ngoãn lời mà."
Sư phụ tuy rằng cũng chẳng đáng tin cậy cho lắm, dạy cho nhiều thứ.
Phó Văn Bằng bừng tỉnh khỏi ký ức, lưng về phía Phó Ái Quốc và Đàm Mỹ Tâm, giọng điệu hờ hững:
“Chuyện năm đó qua , hai cần bận tâm làm gì, lo mà dưỡng thương cho ."
Chưa có bình luận nào cho chương này.