Đại Lão Huyền Học Mãn Cấp Gây Chấn Động Thế Giới Nhờ Thu Đồ Đệ Và Xem Bói
Chương 146
“Điện thoại di động chỉ còn một phần trăm pin, ôm hy vọng tràn trề một nữa Mộc Thời.”
Vẫn giọng nữ quen thuộc , điều chút giống:
Đừng bỏ lỡ: Tuyển Chồng Một Đêm: Chồng Mới Cưới Là Tỷ Phú - Lệ Bạc Thần & Lạc Ninh Khê, truyện cực cập nhật chương mới.
“ máy quý khách gọi hiện tắt máy, xin vui lòng gọi , tút tút tút tút..."
Hạ Tinh Di trợn tròn mắt, quả thực thể tin nổi:
“Cái đệch!
Trực tiếp tắt máy luôn , ông trời diệt !!!"
lúc , Mộc Thời vẫn còn đang giường mơ giấc mộng , ôm chăn gặm loạn một trận:
“Cái giò heo thơm thật đấy."
Chợt, một tiếng chuông chói tai vang lên:
“Hôm nay một ngày lành..."
Mộc Thời kéo chăn trùm kín đầu , lật một cái tiếp tục ngủ.
Tiếng chuông điện thoại di động reo mãi ngừng, cô vô cùng bực bội, từ trong túi mò âm thanh điện thoại di động, tùy tay ném một cái lên trung.
Điện thoại di động rơi bịch một tiếng thật mạnh xuống mặt đất, trong nháy mắt tắt ngúm màn hình, miếng dán cường lực khoảnh khắc nứt vỡ thành bốn mảnh, hỏng bẻ luôn .
Mộc Thời vui vẻ một nữa chìm giấc mộng :
“Hôm nay ăn vịt giòn da, bên ngoài giòn bên trong mềm, thơm phức luôn."
Còn đợi cô ngủ , một luồng linh khí sắc bén lao thẳng đỉnh đầu cô.
Cô giật bừng tỉnh, trong đầu xẹt qua bóng dáng Hạ Tinh Di và Dung Kỳ.
Đầu óc choáng váng, gáy hình như sưng lên một cục, khắp đều đau nhức, giống như bánh xe bò nghiền qua .
Trong dày nhào lộn điên cuồng, khó chịu kinh khủng.
Mộc Thời ngờ tới cô chỉ uống một chút xíu rượu nếp ngọt mà say , nghĩ năm đó ở tu chân giới cô ngàn chén say, ai cũng uống cô.
Một cảm giác buồn nôn ập đến, cô chật vật dậy, thấy bên cạnh một cái chậu, liền ôm lấy cái chậu nôn thốc nôn tháo.
Qua một lát, cô xoa xoa thái dương, đầu óc tổng thể thanh tỉnh vài phần.
Ký ức trong một cái chớp mắt ùa về, cô mà nhổ lông vũ Hoắc Diễn!
Cô nôn đầy lên Phó Văn Cảnh!
Cô phá hủy một căn nhà tộc trưởng Miêu tộc!
Cô nhiều lời hổ!
Xong đời , mất mặt lớn !
Hình tượng cao nhân phương ngoại cô sụp đổ !!!
, trọng điểm hiện tại hình như cái , tại cô đột nhiên giật tỉnh giấc?
Mộc Thời nín thở tập trung tinh thần cẩn thận cảm nhận, trận pháp hộ miếng ngọc bội Hạ Tinh Di mở , gặp nguy hiểm, đang đợi cô đến cứu mạng.
Cô lăn một vòng giường, vò vò mái tóc rối bù, bình thản bấm ngón tay tính toán một phen.
Ch/ết nổi , tắm một cái mới cứu đồ , dính dính nhớp nhớp, khó chịu ch/ết .
Miêu Thiên Tuyết ở ngoài cửa thấy động tĩnh, cẩn thận từng li từng tí hỏi:
“Chị ơi, chị tỉnh ạ?"
Mộc Thời vẻ mặt ngái ngủ mở cửa :
“Em gái nhỏ ơi, thể cho chị mượn một bộ quần áo ?
Chị tắm cái."
“Tuyệt đối đừng cho những khác chị tỉnh nhé."
Miêu Thiên Tuyết trịnh trọng gật gật đầu:
“Em ngay đây ạ."
Đợi vài phút, Miêu Thiên Tuyết đem đến cho cô một bộ váy mang đậm bản sắc đặc trưng Miêu Cương, khâu bằng thủ công, phía treo đồ trang sức bằng bạc, một cái đắt tiền .
“Đợi..."
Mộc Thời còn kịp mở miệng chuyện, Miêu Thiên Tuyết cúi đầu chạy mất hút.
Mặc bộ quần áo thì đ.á.n.h kiểu gì đây?
Món nợ thiếu nợ càng ngày càng nhiều .
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/dai-lao-huyen-hoc-man-cap-gay-chan-dong-the-gioi-nho-thu-do-de-va-xem-boi/chuong-146.html.]
Cô ngáp dài về phía phòng tắm, rượu chè làm hư , rượu chè làm hỏng việc mà....
Ở một bên khác, Hạ Tinh Di cái màn hình điện thoại đen thui, còn thiết sống nữa ném phăng nó :
“Cái điện thoại r/ác r/ưởi."
ôm chặt lấy cái đầu Dung Kỳ, sụt sịt :
“Tam sư , ngày năm chính ngày giỗ , chú nhất định nhớ đốt tiền giấy cho hạn nhé, đốt hẳn một trăm tỷ luôn, kiếp đầu t.h.a.i một nhà thật , bao giờ thèm cái thể chất rách nát nữa."
Bà lão Khương ngoài, giọng khàn đặc:
Xem thêm: Mẹ Bầu Mang Theo Không Gian Nuôi Con Ở Tận Thế (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“ trai trẻ, khuyên tự ngoan ngoãn ngoài , đừng ép động thủ."
Hạ Tinh Di ngẩng đầu một cái, suýt chút nữa thì dọa cho khiếp vía.
mắt tóc bạc trắng, mặt đầy nếp nhăn, hai con ngươi lồi hẳn ngoài, hệt như mụ phù thủy già trong truyện cổ tích .
lấy hết can đảm hét lên:
“Bà thật sự coi đồ ngu chắc?
ngoài tự chui đầu lưới, con đường ch/ết mười mươi."
“ thấy cái trận pháp hả?
cho bà , sư phụ chính vị đại sư lợi hại vô địch thiên hạ nhất đó, bà dám làm tổn thương , cô tuyệt đối sẽ buông tha cho bà , cô chỉ cần động động ngón tay cái thể lật tung sào huyệt bà lên luôn."
“ điều thì mau cút xéo !"
Bà lão Khương , nụ một chút cũng đẽ gì, giống hệt như tên trùm cuối trong phim kinh dị .
“ cả."
Bà từng bước từng bước qua vô xác nhện, tiến về phía Hạ Tinh Di, “Đứa trẻ ngoan, sẽ đưa đến một nơi ."
Bà vươn tay đặt lên vầng hào quang, tức khắc biên độ d.a.o động vầng hào quang càng lớn hơn, khuấy động lên từng trận gợn sóng.
Lòng bàn tay bà lão Khương giống như những cây kim dày đặc đ.â.m qua , phía che kín những cái lỗ nhỏ li ti chằng chịt, dòng m/áu đỏ tươi từ trong những cái lỗ trào , nhỏ giọt xuống mặt đất.
Tí tách!
Tí tách!
Tí tách!
Lũ nhện xung quanh ngửi thấy mùi vị thơm ngọt , sôi nổi vây quanh bên cạnh bà , há mồm to nuốt chửng m/áu tươi.
Vết thương lũ nhện trong nháy mắt chữa lành, ngay cả những cái chân đứt cũng mọc trở , hết con đến con khác liều mạng húc vầng hào quang.
Màu sắc vầng hào quang ảm đạm vài phần, đồng thời phạm vi bao phủ cũng thu nhỏ mất một phần ba.
Hạ Tinh Di:
“??!"
Cứu mạng!
Thật sự đụng trúng mụ phù thủy già trong truyền thuyết !
, thể cứ chờ ch/ết như thế , nghĩ cách tự cứu thôi.
Đợi sư phụ đến cứu thì cỏ nấm mồ mọc cao một mét .
nhắm mắt lớn tiếng gào lên:
“Các rốt cuộc ai chứ?
Tại bắt ?
Thịt một chút cũng ngon , khô bở, ăn sượng răng lắm."
ai thèm đoái hoài đến , tiếp tục bịa đặt lung tung:
“ bệnh, nhiều bệnh luôn, bệnh tim, bệnh phong thấp, lao phổi, bệnh bạch cầu, bệnh lupus ban đỏ hệ thống..."
Bà lão Khương liếc một cái:
“Câm miệng!"
Hạ Tinh Di lóe lên một tia sáng, bắt đầu chơi bài tình cảm:
“Bà nội ơi, con già trẻ, cả một đại gia đình đều trông cậy việc con làm kiếm tiền nuôi gia đình, con thể theo các , càng thể ch/ết !"
“Bà nội, bà nhất định cũng , bà nhất định yêu thương , bà nhất định cũng cốt nhục phân ly với chính ."
mưu toan dùng chân tình nhân gian để cảm hóa mặt:
“Bà nội, chỉ cần bà thả con , bà bảo con làm cái gì cũng , làm cháu trai bà cũng luôn."
Chưa có bình luận nào cho chương này.