Đại Lão Huyền Học Khuấy Đảo Hào Môn
Chương 73: Một tiếng chị dâu suýt nữa nghẹn chết cô
Cố Cẩn Hy hề nể tình cho cô một ánh mắt lạnh lùng. đó lén về phía Lục Miểu đang yên tĩnh ăn sáng bên bàn, do dự giây lát, tự nhiên xuống bên cạnh cô.
Bạn thể thích: Xuyên Nhanh Ta Dựa Mỹ Mạo Khiến Người Biết Vậy Chẳng Làm Thế - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Cố Tinh Du nghĩ đến việc tối qua cô sớm chuẩn tinh thần cho Cố Cẩn Hy, Cố Cẩn Hy vốn dĩ nhiều mưu đồ , đoán chắc định tay với Lục Miểu để trả thù cho cô .
Thầm khẩy một tiếng, cũng xuống ghế, chờ xem kịch .
Thẩm Thanh Hòa chút nghi ngờ quét mắt qua hai , cũng nghĩ nhiều.
Tiến gần, với Cố Cẩn Hy: “Cẩn Hy, con gặp qua nhỉ, đây Miểu Miểu, cũng chị dâu ba con.”
xong về phía Cố Cẩn Hy, hiệu nhanh chóng chào hỏi.
Cố Cẩn Hy kìm giật giật môi, Lục Miểu cũng xêm xêm tuổi , tính chỉ lớn hơn một hai tháng, bảo gọi chị dâu, thật quá hổ.
Dạo Chơi Chân Trời Góc Bể Một Phen
Thẩm Thanh Hòa thấy , vui mà vỗ đầu một cái: “Gọi .”
Cố Cẩn Hy đấu tranh tâm lý một hồi, cố gắng vượt qua sự hổ, mặt đỏ bừng xoay đầu , cố gắng nhỏ giọng gọi một tiếng: “Chị dâu ba.”
“Khụ khụ khụ khụ.” Lục Miểu suýt chút nữa thức ăn trong miệng làm cho nghẹn.
Cô tưởng Cố Cẩn Hy nhiều lắm gọi tên cô để chào hỏi, ngờ, tên …
Thẩm Thanh Hòa gấp gáp tiến lên, nhẹ nhàng vỗ lưng cô vài cái.
“Miểu Miểu, cháu chứ? Cẩn Hy đầu gặp con, ngượng.”
“Cảm ơn dì Thẩm, cháu .” Lục Miểu ho khan vẫy tay.
Thẩm Thanh Hòa khá hài lòng với thái độ thức thời chào hỏi Cố Cẩn Hy.
Nếu con trai bà mà cũng phân biệt giống như Cố Tinh Du, bà thật sự sẽ tức c.h.ế.t.
Cố Tinh Du ở bên cạnh tức điên lên, mở to mắt Cố Cẩn Hy, cố gắng dùng ánh mắt chất vấn làm nghĩa .
mà chỉ ngủ một giấc, tên khốn đột nhiên phản bội, còn gọi chị dâu ba!
Điều tương đương với việc công nhận địa vị Lục Miểu trong gia đình họ ? Cô tuyệt đối cho phép!
Xem thêm: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cố Cẩn Hy phớt lờ cô , từ cạnh bàn rút một tờ khăn giấy, nén đến mặt Lục Miểu.
Khó chịu : “Ăn cơm mà cũng nghẹn, thật ngốc.”
Cố Tinh Du tức đến mức vươn chân đá ở bàn.
Nghiến răng nghiến lợi, nặn vài chữ từ kẽ răng: “Cố Cẩn Hy, đang làm gì?”
Cô và Cố Cẩn Hy từ khi trong bụng ở cùng , còn thể hiểu chứ?
Chỉ chảnh và cứng đầu mà thôi, thật sự ghét bỏ.
Đáng ghét, thằng khốn rốt cuộc chập mạch chỗ nào mà ân cần đưa giấy ăn cho Lục Miểu thế.
“Liên quan gì đến em.” Cố Cẩn Hy cau .
“ , hai đứa cãi nữa.”
Thẩm Thanh Hòa bất đắc dĩ ngắt lời hai đứa con, về phía Cố Cẩn Hy.
“Nếu con về, thì ở nhà nghỉ ngơi vài ngày, đợi nghỉ ngơi khỏe thì để ba con sắp xếp đưa con về.”
Cố Cẩn Hy thấy câu , ngọn lửa giận trong lòng hiểu mất kiểm soát từ từ bùng lên.
“Bang” một tiếng, đập đũa xuống bàn.
“ cả ngày chỉ nhốt con , con , con trai , thú vật, cần nhốt trong lồng mỗi ngày. Con thấy …”
lo lắng cho sự an nguy , mà ghét bỏ làm mất mặt nhà họ Cố ở trong nước.
Câu còn hét xong, Lục Miểu ở bên cạnh ngước mắt, liếc , đầu ngón tay nhúc nhích, một tia sáng trắng nhỏ lặng lẽ chui giữa trán .
Cố Cẩn Hy chỉ cảm thấy, cơn tức giận mới bùng, thì bỗng như gì đó khiến như đụng độ với suối nước mát lành, ngay lập tức tắt ngúm.
Bàn tay bên nắm chặt , cúi đầu, ngập ngừng nhỏ giọng : “ ơi, con chỉ với , con trưởng thành, thể chịu trách nhiệm cho hành vi . nhốt cả ngày như một con thú cho khác .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.