Cứu Mạng! Nữ Chính Và Phản Diện Đều Tranh Nhau Bám Váy Tôi!
Chương 6
"Trần Niệm, nhà nghèo xơ xác thế ?" Một thằng nhóc hếch mũi quầy hàng lụp xụp với vẻ khinh khỉnh, "Thảo nào giày há mõm bung bét hết cả keo mà cũng chẳng thèm đổi đôi mới."
Cả và Trần Niệm đều sững sờ. cúi đầu xuống , quả nhiên đôi giày chân con bé mòn vẹt, bung cả mép. Gương mặt Trần Niệm đỏ lựng lên vì hổ và tức giận: "Thì liên quan cái quái gì đến ? Cút ngay , chỗ hoan nghênh !"
Thằng nhóc bĩu môi: "Tớ thèm ! Ai mà ăn mấy thứ đau bụng nhập viện cơ chứ."
Xem thêm: Tôi Xuyên Lên Giường Của Nam Chính (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
tức đến nghiến răng trèo trẹo, Trần Niệm còn nóng nảy hơn cả . Con bé vứt phịch chiếc cặp xách xuống đất, hùng hổ đuổi theo đ.á.n.h cho thằng ranh một trận tơi bời. Tối hôm đó, tình cờ thấy Trần Niệm lén lút chà rửa đôi giày rách. Chà sạch sẽ xong, con bé còn cẩn thận lấy keo dán những chỗ bung mép. Lòng xót xa khôn tả.
Ngay ngày hôm , mua cho con bé một đôi giày mới tinh. nào ngờ, con bé thẳng thừng đem đôi giày mới đó tặng khác. "Ngày mai sinh nhật bạn em, em sẽ về ăn cơm tối ." im lặng, chua xót con bé cẩn thận gói ghém đôi giày một chiếc túi giấy đẽ, khoác lên bộ quần áo tươm tất nhất. Bận bịu với cuộc mưu sinh thường nhật, vô tình đ.á.n.h giá thấp nhu cầu tinh thần và lòng tự tôn một đứa trẻ đang độ tuổi nhạy cảm. khi chứng kiến đôi giày mà nghiến răng mới dám mua con bé đem làm quà tặng chỉ vì sĩ diện hão, thú thật, lòng buồn bực tả xiết.
Ngày hôm , khi con bé khỏi nhà, bất ngờ lên cơn sốt cao. Lảo đảo gắng gượng dọn dẹp xong quầy hàng, lê lết về nhà, thậm chí chẳng còn chút sức lực nào để với tay lấy t.h.u.ố.c uống. Giờ Trần Niệm đang làm gì nhỉ? con bé khoe, ba bạn chủ thầu một công trình lớn. Chắc hẳn giờ con bé đang tận hưởng niềm vui trong một căn nhà ấm áp lộng lẫy, thưởng thức những chiếc bánh kem ngọt lịm và nô đùa thỏa thích cùng bạn bè. Cơ thể mỗi lúc một rã rời, bụng đói meo cồn cào. cũng thèm ăn một miếng bánh kem quá đỗi, thèm đến mức trí nhớ dường như lãng quên mất hương vị thực sự nó.
Trong trạng thái mơ màng nửa tỉnh nửa mê, chẳng vì quá khao khát sinh ảo giác , thật sự ngửi thấy một mùi bánh kem thơm lừng thoang thoảng. khó nhọc mở hé mắt , khuôn mặt lấm tấm mồ hôi đầy vẻ lo âu Trần Niệm nhạt nhòa lúc ẩn lúc hiện.
"Chị ơi! Chị còn cử động ? đến bệnh viện ."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Em về ?" thều thào, liếc đồng hồ, "Vẫn còn sớm mà."
"Em gọi điện cho chị mãi , lo quá nên em chạy vội về đây."
Vì nhất mực ngoan cố chịu bệnh viện, Trần Niệm đành cuống cuồng chạy tìm thuốc. "Chị ơi, cho chị nè!" Cô bé nâng niu một miếng bánh kem nhỏ nhắn đến mặt như dâng hiến một món báu vật. " bảo bánh ngon với ngọt lắm. Chị mau ăn thử ."
ngơ ngẩn chằm chằm miếng bánh kem vẫn còn nguyên vẹn. Con bé tuyệt nhiên hề c.ắ.n thử lấy một miếng.
Gợi ý siêu phẩm: Khúc Tử Trúc Năm Ấy đang nhiều độc giả săn đón.
"Em còn một tin khoe với chị nữa!" Cô bé hào hứng đến mức khoa tay múa chân. "Bố bạn em... bạn tên Tiểu An An , chú đồng ý giao bộ việc cung cấp bữa sáng cho công trường chú cho nhà luôn! Em định giữ bí mật để tạo bất ngờ cho chị, gọi điện thoại hoài ..." Cô bé gãi đầu, vẻ mặt chút bẽn lẽn: "Tiểu An chỉ cắt phần cho em một miếng bánh nhỏ thôi, dặn em mang về sớm."
Cô bé ngây thơ nghĩ rằng ở nhà cũng từng nếm mùi vị bánh kem bao giờ. mặt bạn bè, con bé mặc kệ chê sự nghèo hèn, ôm khư khư miếng bánh chạy thục mạng về nhà giữa cơn gió lạnh. "Chị ơi, Tiểu An An còn giúp em với bố bạn nhiều lời lắm. Chị từng dạy em làm ơn báo đáp. nên em tặng đôi giày mới cho bạn ." Đó chính đôi giày trưng bày trong tủ kính suốt mấy tháng trời. Mỗi chiều tan học ngang qua, Trần Niệm đều lén ngẩn ngơ ngắm nó lâu.
Mắt đỏ hoe trong chớp mắt. Khi cơn sốt làm đầu óc mụ mẫm, từng tự dằn vặt liệu tất thảy những hy sinh đáng giá ? Liệu rốt cuộc, bản cuốn hố sâu bi kịch như trong nguyên tác, trở thành một thầy Đông Quách ngoài đời thật? Cổ họng nghẹn đắng, run rẩy nhận lấy miếng bánh kem, cố múc một thìa thật to.
"Chị ăn , em đau răng ăn ngọt ." Cô bé vội vàng nghiêng đầu né tránh sự nhường nhịn . Cái cớ vụng về ngay chuẩn sẵn từ .
Chưa có bình luận nào cho chương này.