Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn (Vân Tô-Tần Tư Yến)

Chương 153: Tiểu mỹ nhân tuyệt sắc

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Vân Tô quen đàn ông mắt: " ai?"

"Tần Mộ Lễ, trai Tần Tích." Tần Mộ Lễ mỉm trả lời, đồng thời đưa tay : "Chào em, vui làm quen với em."

"Chào ." Vân Tô đáp một câu nhạt nhẽo, ý định bắt tay đối phương.

Tần Mộ Lễ cảm thấy hổ, thu tay về, tiếp tục : "Cùng uống một ly nhé?"

" uống rượu." Vân Tô .

"Đến tiệc rượu mà uống rượu ? thì còn gì thú vị nữa."

"Cho nên đến đây để uống rượu ?" Vân Tô châm chọc.

Tần Mộ Lễ bật : "Thực ban đầu định đến, đó vô tình tới đây. Bây giờ thấy đặc biệt may mắn, cũng may đến, nếu sẽ bỏ lỡ một bạn ."

Nhận ý đồ đàn ông , sắc mặt Vân Tô lạnh lùng: " còn việc, xin phép ."

xong cô liền bỏ .

Thấy , Tần Mộ Lễ sững một lát, ngờ cô phản ứng như , lập tức đuổi theo: "Đợi ."

Vân Tô thèm để ý, tiếp tục bước .

dáng vẻ lạnh lùng cô, Tần Mộ Lễ khẽ nhíu mày. tin phụ nữ nào phận thật sự từ chối , phụ nữ chắc chắn đang chơi trò "loạt túng nhi cầm" (theo đuổi thì chạy, buông tay thì theo).

lấy điện thoại : "Thêm WeChat nhé?"

Vân Tô đột nhiên dừng bước. Tưởng rằng cô đồng ý, Tần Mộ Lễ mỉm , kịp mở lời thì thấy giọng lãnh đạm cô gái vang lên: "Tránh xa ."

xong cô tiếp tục .

Tần Mộ Lễ vẫn từ bỏ ý định, tiếp tục bám theo: "Em đừng hiểu lầm, ý gì khác, chỉ kết bạn với em thôi, tương lai chúng còn cơ hội hợp tác."

Nếu những phụ nữ khác, Tần Mộ Lễ nhất định sẽ dùng tài nguyên, dùng việc làm ngôi nữ để dụ dỗ, Vân Tô chỉ kỹ sư mà còn một trong những cổ đông Công nghệ Thời Tinh, tiền cổ tức hàng năm cô còn nhiều hơn cả minh tinh kiếm , cho nên đổi chiến thuật.

Vân Tô nhíu mày, vô cùng mất kiên nhẫn.

"Tần thiếu." Lúc , Kế Trạch Thần tới, Tần Mộ Lễ với giọng điệu nóng lạnh: "Kết bạn cũng dựa sự tự nguyện đôi bên, thì cần ép buộc nữa chứ?"

Tần Mộ Lễ lúc mới chú ý tới , mặt thoáng hiện vẻ lúng túng, mỉm : "Kế nhị thiếu hiểu lầm , đang hợp tác với Công nghệ Thời Tinh, nên hỏi kỹ sư Vân một vài chuyện."

"Vân Tô hiểu chuyện nghiệp vụ , thể hỏi Thời Cảnh."

Cảm nhận rõ ràng sự che chở Kế Trạch Thần dành cho Vân Tô, trong mắt Tần Mộ Lễ lóe lên một tia kinh ngạc. Chẳng lẽ Kế Trạch Thần cũng trúng phụ nữ ?

vốn dĩ chướng mắt Kế Trạch Thần, càng chịu nổi thái độ đối với , hiềm nỗi bản thực quyền, bố đang lôi kéo nhà họ Kế, nên đành nhẫn nhịn.

" , để hôm khác chuyện với Thời Cảnh, xin phép làm phiền nữa."

xong Tần Mộ Lễ . khi rời , Vân Tô một cái, đáy mắt thầm giấu sự cam lòng. Nghĩ đến việc cô thể phụ nữ mà Kế Trạch Thần trúng, càng chiếm bằng !

chỉ phụ nữ , mà cả em gái Kế Trạch Thần, sớm muộn gì cũng !

Kế Trạch Thần thu hồi tầm mắt, nhẹ giọng hỏi: " thích những dịp thế ?"

"Cũng thường thôi." Vân Tô : "Loại cũng , thèm để ý ."

Lâm T.ử Dự cau mày tới, rõ ràng đang vui. Kế Trạch Thần liếc một cái: "Giới thiệu với , đây Vân Tô, kỹ sư Công nghệ Thời Tinh. Vân Tô, đây em họ , Lâm T.ử Dự."

Lâm T.ử Dự ủ rũ: "Nhị biểu ca, giờ em tâm trạng làm quen bạn gái , cần giới thiệu cho em."

Năm trăm triệu đó tiền khởi nghiệp bố cho , nếu mất sạch thì đừng hòng mơ mộng làm việc nữa, còn theo sự sắp xếp bố. Quan trọng nhất, đó bộ gia sản , ông bố ruột tuyên bố rõ ràng: nếu lỗ vốn thì đừng bao giờ xin tiền nữa.

Kế Trạch Thần tát một cái đầu Lâm T.ử Dự: "Ai giới thiệu bạn gái cho , cũng xứng chắc!"

Lâm T.ử Dự ôm đầu, bất mãn : " đ.á.n.h em!"

" đáng đánh! Cho chừa cái tội chịu nhớ lâu!"

Lâm T.ử Dự mặt đầy ấm ức, sang Vân Tô, nhất thời sững sờ. nãy mải nghĩ chuyện nên chú ý bên cạnh một tiểu mỹ nhân tuyệt sắc thế .

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.com/cuoi-chop-nhoang-tan-gia-toi-thanh-doan-sung-trong-hao-mon-van-to-tan-tu-yen/chuong-153-tieu-my-nhan-tuyet-sac.html.]

lập tức bỏ tay xuống, ưỡn ngực, chỉnh đốn tư thế, mỉm : "Chào Vân Tô, Lâm T.ử Dự."

Vân Tô: "Chào , Lâm công tử."

" em, hình như em còn nghiệp đại học, mới tròn 20 tuổi ?"

Vân Tô gật đầu: ", năm nay sinh viên năm tư."

"Cô bé giỏi thật đấy." Lâm T.ử Dự : " lớn hơn em bốn tuổi, cứ gọi , bảo kê em."

Vân Tô: "..."

Kế Trạch Thần cạn lời, liền lên tiếng: "Vân Tô, cần để ý nó , qua bên nghỉ một lát ."

Vân Tô hiện tại phu nhân Tần Tư Yến, nếu mà gọi Lâm T.ử Dự , Kế Trạch Thần thể tưởng tượng sắc mặt "đặc sắc" Tần Tư Yến khi thấy.

"." Vân Tô đáp lời, cùng tới khu vực nghỉ ngơi.

Lâm T.ử Dự xuống cạnh Kế Trạch Thần, hai tay dâng một ly sâm panh, ân cần : "Biểu ca, dùng ly sâm panh ."

Kế Trạch Thần gạt tay : " uống, đừng ở đây mà nịnh nọt, vô ích thôi."

" mà." Lâm T.ử Dự cau mày, nhỏ: " đường đường Kế nhị thiếu, còn sợ cái gã LY đó ."

Kế Trạch Thần: "Chuyện liên quan đến sợ , tự làm tự chịu."

Lâm T.ử Dự: "..."

Mặc dù hai nhỏ gần nên Vân Tô vẫn thấy. Cô lặng lẽ đó, lấy điện thoại gửi tin nhắn cho Lục Yên.

【Năm trăm triệu nhà họ Lâm, định xử lý thế nào?】

Lục Yên trả lời nhanh: 【Nhà họ Lâm đại gia tộc ở Kinh Thành, lưng còn nhà họ Kế, thật hiện tại tớ cũng nghĩ nên xử lý thế nào, nên tạm thời cứ để đó động , chuyện gì ?】

Vân Tô: 【Lâm T.ử Dự đang cầu xin Kế Trạch Thần giúp đòi năm trăm triệu.】

Lục Yên: 【Đòi ! tính kế bọn , giờ còn đòi dễ dàng ! Kế Trạch Thần thế nào?】

Vân Tô: 【Vẫn quản, Lâm T.ử Dự tự làm tự chịu.】

Lục Yên: 【Vị Kế nhị thiếu xem cũng hiểu lý lẽ. Thực tớ cũng định chiếm luôn năm trăm triệu , chủ yếu xem thái độ gã đó thế nào . Nếu thành tâm xin , tớ cũng thể trả .】

Lục Yên: 【 nếu định dùng biện pháp mạnh để đòi thì tớ chắc chắn đồng ý. Mà , chuyện , đang ở cùng họ đấy chứ?】

Vân Tô: 【Đang ở cùng đây, hai họ đang đối diện tớ chuyện .】

Lục Yên: 【 thấy ? Nếu tớ trả tiền cho Lâm T.ử Dự thì cũng vấn đề gì, tớ . Thực tớ cũng gây gổ với nhà họ Lâm và nhà họ Kế, chỉ xả giận thôi.】

Vân Tô: 【 cứ theo ý , xem thái độ , thấy hài lòng thì trả tiền?】

Lục Yên: 【Tớ thấy đấy, với .】

Vân Tô: 【.】

Lâm T.ử Dự vẫn đang kiên trì bám lấy Kế Trạch Thần.

Vân Tô cất điện thoại, ngước mắt : "Lâm công t.ử đang về Tập đoàn Đầu tư LY ?"

, Lâm T.ử Dự qua, ngượng nghịu: "Em thấy ."

"Giọng cũng nhỏ lắm." Vân Tô thật.

" thấy cũng ." Lâm T.ử Dự dứt khoát : "Chính bọn họ lừa mất năm trăm triệu , đó bộ gia sản đấy. Em xem, nên đòi ?"

"Chẳng giăng bẫy đối phương ?"

Lâm T.ử Dự ho nhẹ một tiếng: "Cũng thể thế , thương trường như chiến trường, vốn dĩ lừa lọc lẫn thôi, em còn nhỏ, hiểu mấy chuyện ."

Vân Tô: "..."

Cũng lý sự ghê.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...