Cuộc Sống Xuyên Không Của Cô Nàng Yêu Kiều
Chương 432: Vô Đề
Lúc hơn tám giờ tối, trời tối, đường quê những năm 70 đèn đường. ở đây khi ngoài buổi tối đều mang theo đèn pin, trong tay Khương Tuệ Tuệ cũng cầm theo đèn pin, tia sáng chiếu rọi con đường tối tăm, cô chuẩn tới bên cạnh Tống Thời Thanh.
Cánh đồng phơi lúa khá rộng, phủ đầy lúa mì ẩm ướt.
Tống Thời Thanh đang một trống, Khương Tuệ Tuệ thấy từ xa.
Chỉ cô đến đây lúc, bên cạnh Tống Thời Thanh còn một khác, và đó đại đội trưởng, đang chuyện với về điều gì đó.
Khương Tuệ Tuệ thể tiếp lúc , vì cô chỉ thể Tống Thời Thanh từ xa, dự định về tính.
Mà Tống Thời Thanh cảm nhận sự xuất hiện Khương Tuệ Tuệ, ánh mắt rơi một nơi sáng sủa cách đó xa. Khương Tuệ Tuệ về phía nhà.
"Tiểu Tống? Tiểu Tống?" Đại đội trưởng gọi tên .
Tống Thời Thanh rời mắt cho đến khi bóng dáng Khương Tuệ Tuệ xa, mới hồn : "Đại đội trưởng, chú ."
"Ồ, với cháu về việc ông nội cháu, ..."
Khương Tuệ Tuệ về nhà, khi chìm giấc ngủ, cô ngoài.
cô đến sân phơi lúa mì, giờ cũng ai ngoài dạo để tiêu hóa thức ăn khi ăn no nữa, vì hơn mười giờ tối , thời cũng hoạt động vui chơi giải trí gì nên ngủ sớm để sáng mai dậy sớm cho khỏe.
Đèn nhà nào cũng tắt, cả xã Nguyệt Phượng Loan chìm trong tĩnh lặng.
Khương Tuệ Tuệ nhẹ nhàng khỏi cửa, cô bộ đến sân phơi ngũ cốc với chiếc đèn pin.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Gợi ý siêu phẩm: Món Canh Của Tiểu Tam Khiến Anh Ta Nằm Liệt Hết Phần Đời Còn Lại đang nhiều độc giả săn đón.
sân phơi lúa mì, Tống Thời Thanh một tay cầm đèn pin, tay xem tập thơ. canh giữ lúa mì thì thức cả đêm, thì mà coi cái gì đó cho đỡ buồn ngủ và nhàm chán.
Ngày nay nhiều tiểu thuyết nước ngoài coi những thứ độc hại, Tống Thời Thanh chỉ thể các tuyển tập thơ.
Dù đang sách vẫn luôn cảnh giác với tình hình xung quanh. Rốt cuộc thì Khương Tuệ Tuệ mới chỉ cầm đèn pin tới mà phát hiện .
Đừng bỏ lỡ: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì?, truyện cực cập nhật chương mới.
Tống Thời Thanh đóng sách , trầm giọng quát: “Ai đó?”
Ban đêm tối tăm như mà dám lén lút tới đây, lẽ một tên trộm trộm lúa mì. Nếu để Tống Thời Thanh bắt , sẽ dễ dàng buông tha.
Chỉ đèn pin Tống Thời Thanh đang chiếu đang đến gần, cô mặc một chiếc váy dài màu xanh đậm, xõa tóc hai bên vai. Bởi vì ánh sáng quá chói mắt, cô đưa tay che mắt, nghiêng đầu sang một bên, chỉ lộ nửa khuôn mặt.
dù chỉ lộ nửa khuôn mặt, Tống Thời Thanh liếc mắt một cái nhận Khương Tuệ Tuệ ngay lập tức.
“Tuệ Tuệ?” Lúc Tống Thời Thanh thấy cô thì kinh ngạc, giọng điệu xác định rõ vì .
Khương Tuệ Tuệ cảm thấy vô cùng ủy khuất, cô vẫn chợp mắt cho đến tận bây giờ, chẳng sợ Tống Thời Thanh một canh giữ ban đêm sẽ buồn chán, cho nên đợi đến khi ngủ say mới lẻn ngoài canh đêm cùng với ?
thì , còn hung dữ với cô, còn cầm đèn pin chiếu cô, nhất định coi cô như kẻ trộm.
Đôi môi đỏ tươi cô mấp máy, thanh âm cực kỳ tinh tế: “ làm gì , mau tắt đèn pin , mắt em suýt nữa chiếu mù , thật chán ghét mà.”
Lúc cô chán ghét, giọng điệu cao vút lên, bộ dạng hết sức ngây thơ, trông cô xinh và đáng yêu.
Trái tim Tống Thời Thanh mềm nhũn khi thấy như .
Chỉ khi Khương Tuệ Tuệ nhắc nhở, mới nhận rằng bản vẫn đang chiếu đèn pin cô, vì nên bực bội tắt đèn pin . Bình thường phản ứng nhanh, thực sự ngờ rằng Khương Tuệ Tuệ sẽ xuất hiện ở đây lúc , rõ ràng thấy cô về nhà đó ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.