Cuộc Sống Nhàn Nhã Của Ta Tại Chốn, Không Phải Người Mà
Chương 427
Niên Thú ngừng tự an ủi trong lòng, y suy nghĩ lâu, cuối cùng cũng kể chuyện .
Y : “Bạch Trạch, kêu meo meo như mèo! Ngươi , từng rằng thể phát âm thanh ghê tởm đến thế.”
“ , để xem.”
Bạch Trạch đặt tay cằm Niên Thú, đó dùng kỹ thuật vuốt ve mèo mà xoa bóp.
“Gừ gừ gừ gừ~” Niên Thú mặt đầy say sưa, kìm phát tiếng.
khí nhất thời im lặng.
Niên Thú như ý thức điều gì, vội vàng dậy, mắt c.h.ế.t chằm chằm Bạch Trạch.
Y chỉ c.h.ế.t cho , để thấy cảnh tượng ghê tởm như .
Hai bên mấy giây, Bạch Trạch nín , đầu : “ rõ, thể làm nữa ?”
“Hỗn đản!” Niên Thú chỉ Bạch Trạch, giận tím mặt: “Ngươi cái tên , khi thể đừng ! Ngươi tưởng !!!”
“ , chỉ miệng thôi.”
“ bả vai ngươi vì run rẩy?”
“Tuổi già , thể chút khống chế .”
“Ngươi chính đang nhạo đó!!! Bạch Trạch ngươi đáng chết!!”
Niên Thú tức giận đến tái mặt, giương nanh múa vuốt, khí thế hung hăng lao về phía Bạch Trạch!
đó…
Niên Thú vô địch gục ngã.
Bạch Trạch lấy điện thoại , gửi hình ảnh Niên Thú nhóm 【Gia đình ái】.
【Bạch Trạch: Tuy hơn mười giờ , chắc vẫn ngủ , video nóng hổi, mời thưởng thức.】
【Bạch Trạch: Video.】
【Lục Nhĩ: Mèo con thò đầu?】
【Na Tra: Củ sen thò đầu?】
【Long Nữ: Đây cái gì ! Tiếng Niên Thú ghê tởm đến thế ?】
【Hồng Hài Nhi: Y quả nhiên chó mà! @Tái Thái Tuế, ngươi thấy ?】
【Tái Thái Tuế: chó, làm ! Lão nương Kim Mao Hống đó!!】
【Linh Cảm Đại Vương: Mấy con yêu quái trẻ tuổi khó hiểu thật, còn gặp một con biển màu hồng mặc quần đùi biển biển sâu nữa cơ.】
【Thôn Tinh Chi Kình: “ gặp một con rái cá, cầm quyền trượng.”】
【Lục Nhĩ: Các ngươi đều gặp cái gì ? Lạ lùng quá !】
Gợi ý siêu phẩm: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn (Vân Tô-Tần Tư Yến) đang nhiều độc giả săn đón.
【Đại Sĩ: Mau mau ngủ! Mấy giờ đây!!】
…..
Đại Sĩ xuất hiện, cả nhóm đều im lặng.
Lục Nhĩ giường, màn hình: “Mau mau ngủ nhé, chúc ngủ ngon.”
--- Chương 273: bài tập (1) ---
Tết Dương lịch.
Đây một ngày lễ khiến lũ trẻ vui mừng vì – chúng nghỉ.
Hơn nữa, Tết Dương lịch trùng với Chủ Nhật, trực tiếp trở thành kỳ nghỉ ba ngày.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Niềm vui tràn ngập khuôn mặt lũ trẻ.
Đề thi mang theo nỗi buồn ẩn trong cặp sách lũ trẻ.
……
Khoảnh khắc nhận bài tập, Lục Nhĩ và Na Tra , trong lòng nghĩ: 【 khi tan học buổi trưa, liền mang theo mèo con tìm Tam Nhãn ca.】
Mang theo suy nghĩ đó.
Hai ngoan ngoãn đợi đến khi tan học.
Keng! Tiếng chuông tan học vang lên.
“Tiểu Bảo tạm biệt!”
“Tạm biệt.”
Tiếng Lục Nhĩ và Na Tra, theo một làn gió truyền đến tai Từ Tiểu Bảo.
“Hai tên , hôm nay ngoan ngoãn giảng suốt cả buổi sáng, thật khó cho chúng.”
Từ Tiểu Bảo , đó cầm cặp sách sắp xếp xong, rời khỏi trường.
……
Phía tòa nhà dạy học, trồng vài hàng cây tên, gốc cây mọc vài bụi rậm, đó vương quốc côn trùng và động vật nhỏ.
Bên cạnh, một căn nhà nhỏ cũ kỹ đó, Lục Nhĩ và Na Tra từng , bên trong khắp nơi bụi bặm và hệ thống cấp nước trường.
đến bụi rậm.
Lục Nhĩ xổm xuống, miệng phát tiếng “meo meo”.
“Meo~”
Tiếng đáp trong trẻo vang lên.
Bụi rậm lay động phát tiếng sột soạt, một con mèo con lớn bước .
Y những bước chân mèo uyển chuyển, đến mặt Lục Nhĩ, thiết cọ cọ má .
“Miu Miu, bây giờ lúc ngươi hy sinh vì tổ chức .” Lục Nhĩ ôm y lên, nghiêm túc và thành thật y.
“Meo.”
【Miu Miu】kêu nhẹ một tiếng.
Lục Nhĩ và Na Tra thể hiểu ý lời y, y : “ chuẩn xong từ lâu , chỉ cái tên Tam Nhãn thật sự tiền ?”
“Yên tâm , Tam Nhãn ca tuyệt đối sẽ để ngươi ăn ngon mặc , một tháng béo như heo.” Lục Nhĩ vươn tay, xoa xoa đầu y.
Bạn thể thích: Khúc Tử Trúc Năm Ấy - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
【Miu Miu】gật đầu, ngoan ngoãn trong lòng Lục Nhĩ.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Trong lòng y, Lục Nhĩ và Na Tra vẫn đáng tin, đương nhiên nếu Tam Nhãn đáng tin, y vẫn sẽ chọn lang thang.
Thà uất ức bản , chi bằng ngoài sống tự do.
……
Đến nhà Dương Tiễn.
Hai cửa, Dương Tiễn còn kịp gì, đề thi và mèo con chìa mặt .
“Lục Nhĩ, Na Tra, hai ngươi đây ?” Dương Tiễn sờ sờ mèo con, đó
nghi hoặc bọn họ.
“Đây bài tập Tết Dương lịch bọn .” Na Tra lắc lắc đề thi trong tay: “Tam Nhãn ca, ngươi giúp bọn đề thi, bọn đưa mèo con cho ngươi.”
Dương Tiễn thầm nghĩ: Đề thi tiểu học ! Đơn giản chỉ chuyện nhỏ thôi mà.
Chưa có bình luận nào cho chương này.