Cột Điện Treo Quảng Cáo Tìm Người Sinh Con
Chương 1
Lục Triết như phát điên, lao tới giữ chặt vai , nước mắt nước mũi giàn giụa, nét mặt vặn vẹo: "Vãn Hòa, xin em, đây cơ hội duy nhất để chúng thoát khỏi cảnh nghèo khó! Chỉ một thôi, một duy nhất! khi tiền chúng sẽ ngay!"
Tay như gọng kìm sắt, tài nào giãy . Trong nỗi tuyệt vọng cùng cực, nhớ đến trai . nhiều cảnh báo rằng tâm địa Lục Triết bất chính, xứng với .
, vì cái "lòng tự tôn" nực Lục Triết, tiếc đoạn tuyệt với gia đình, theo đến thành phố xa lạ . Giờ nghĩ , thật nực làm .
Sức lực trong dần tan biến theo tác dụng thuốc, ý thức bắt đầu mơ hồ. cảm thấy như một mảnh giẻ rách, mặc sức xé rách.
bao lâu , cuối cùng những đàn ông trong phòng cũng rời . như một cái xác hồn, sàn nhà lạnh lẽo.
Trong màn hình, dường như Bạch Như Sương vẫn thỏa mãn, cô ngáp một cái: "Chán ghê, thế mà hết ư? Thôi , nể tình cũng coi như cố gắng, chuẩn thử thách thứ hai , chơi trò gì đó kích thích hơn ."
thấy "thử thách", Lục Triết đang thẫn thờ bên cạnh lập tức tỉnh táo. bò đến màn hình, mặt nở nụ nịnh nọt, phớt lờ tình cảnh thảm hại .
"Cô Bạch, tiền thưởng thử thách thứ hai… bao nhiêu ạ?"
hai tên vệ sĩ kẹp chặt, đưa một phòng thí nghiệm hóa học. Mùi thuốc khử trùng nồng nặc khiến dày cuộn trào, kìm mà nôn khan. Bạch Như Sương bàn thí nghiệm, đung đưa đôi chân dài, một cách chán ghét.
Xem thêm: Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
"Vòng hai, thử nghiệm khả năng kháng độc trong gen cô .” Cô chỉ : " bạn trai cô bảo mũi cô thính ?"
Lục Triết lập tức gật đầu và khúm núm tiến gần, mặt chất đầy nụ lấy lòng.
" , cô Bạch, Vãn Hòa nhà xuất từ một gia tộc làm nước hoa truyền đời, mũi cô lợi hại lắm, mệnh danh mũi vàng."
nhắm mắt , lòng tràn ngập sự bi ai. , nhà họ Tô, một gia tộc làm nước hoa truyền thừa trăm năm. sở hữu khứu giác nhạy bén gấp trăm thường, đây tài năng lớn nhất , cũng điều mà tự hào nhất.
Ước mơ từng trở thành điều chế nước hoa hàng đầu thế giới. Thế mà giờ đây, niềm kiêu hãnh trở thành công cụ để Lục Triết lấy lòng khác.
Nụ Bạch Như Sương ẩn chứa sự tàn độc. Cô bảo vệ sĩ mang đến mấy chai thủy tinh chứa chất lỏng rõ tên, xếp thành một hàng mặt . chai bất kỳ nhãn mác nào.
" đơn giản, cô chỉ cần ngửi tất cả thành phần những thứ . Ngửi một chai, sẽ cho Lục Triết một trăm nghìn." giọng cô bỗng đổi, ánh mắt lạnh : "Ngửi một chai, sẽ bảo vệ sĩ chặt đứt một ngón tay ."
Mặt Lục Triết lập tức trắng bệch. quỳ “phịch” một tiếng xuống mặt , ôm lấy bắp chân .
"Vãn Hòa, Vãn Hòa , em nhất định ngửi nhé! trở thành tàn phế, em cứu với! Tay còn kiếm tiền cho em tiêu mà!" lóc, nước mắt nước mũi giàn giụa, dáng vẻ nhu nhược nực .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
, trong lòng một chút gợn sóng. Vệ sĩ vặn nắp chai đầu tiên, một mùi ngọt ngào kích thích xộc khoang mũi.
"Ether."
hờ hững lên tiếng. Bạch Như Sương nhướn mày, hiệu cho vệ sĩ mở chai thứ hai, một mùi hạnh nhân nồng nặc.
Bạn thể thích: Trọng Sinh Mạt Thế: Quân Trưởng Sủng Ngọt Mạnh Nhất - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
"Nitrobenzen."
"Chai thứ ba, Acetone."
"Chai thứ tư, Chloroform."
dựa tài năng khắc sâu xương tủy, lượt chính xác tên các chất. Mỗi khi một chất, Lục Triết reo lên một tiếng mừng rỡ như thoát chết, còn sắc mặt Bạch Như Sương thì càng thêm u ám. Dường như cô ngờ rằng thật sự bản lĩnh .
" đấy chứ, Tô Vãn Hòa."
Cô nhảy khỏi ghế, đến chai chất lỏng cuối cùng. Đó một chai thủy tinh mờ nhãn mác, chất lỏng bên trong ngả vàng, tỏa một mùi hương chẳng lành.
"Nếu cô gửi chai ngày thì sẽ cho cô thẳng một triệu." Trong mắt cô lóe lên ánh sáng điên cuồng.
Vệ sĩ phía cô tiến lên, túm tóc , ép gần chai chất lỏng đó. ngửi thấy. Đó hóa chất thử nghiệm thông thường.
Đó chất lỏng ăn mòn nồng độ axit cao, đủ sức hủy hoại thần kinh khứu giác con chỉ trong nháy mắt. Nỗi sợ hãi bóp chặt trái tim . thể mất tất cả, thể mất chiếc mũi !
"Khoan !" dùng hết sức lực gào lên.
" nhà họ Tô, Tô Duật! Tô Duật, giàu nhất Kinh Bắc! Cô dám động tô, nhà họ Tô sẽ tha cho cô!"
gọi cái tên mà từ khi rời nhà, từng liên lạc . nghĩ cái tên đủ sức trấn áp cô .
khí im lặng trong chốc lát. Bạch Như Sương chấn động, cô thẳng .
Mấy giây , cô đột nhiên phá tiếng chói tai, đến mức nghiêng ngả: "Tô Duật? Tô Duật, giàu nhất Kinh Bắc?" Cô cứ như chuyện nực nhất đời.
"Chỉ bằng cô? Cô cũng xứng nhắc đến tên đàn ông đó ư? Cô nghĩ sẽ tin chắc?" Cô sang mấy cô bạn bên cạnh, đến chảy nước mắt: "Chúng mày thấy ? Cô cô em gái Tô Duật đấy.
Năm đó Tô Duật đá , mắt còn chẳng thèm chớp cái nào, lạnh lùng chết. Thế thì em gái thể ở bên canh một thằng vô dụng như Lục Triết chứ? còn đưa đến đây cho chơi đùa nữa? một trò !"
Chưa có bình luận nào cho chương này.