Con Trai Của Mẹ Nuôi Yêu Tôi Rồi!
Chương 9: Nếu em không lấy chồng, thì cả đời này anh cũng sẽ không cưới vợ!
Câu giúp lấy tinh thần. lập tức tít mắt:
- Ui, , do em bất ngờ quá đó thôi. Nào, vô nhà !
mời Tùng Quân nhà, mở tủ lạnh lấy hai chai nước suối.
- em ở đây mà đến ?
đặt nước xuống bàn, hỏi.
Tùng Quân trả lời mà hỏi ngược :
- liên lạc với ?
Mèo A Mao Huỳnh Mai
- A ha…
Bạn thể thích: Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
gượng:
- Do em bận quá, mấy tháng nay ngày nào cũng sáu giờ sáng tới mười giờ mười một giờ khuya, xuống ngủ khò, thời gian chợ còn nữa .
Thật thời gian liên lạc mà ngại liên lạc. Tùng Quân bận, nên làm phiền, càng làm phiền.
Tùng Quân một lát, gật đầu:
- Ừ, em ốm nhiều!
- He he, ốm thì mới thể ăn uống thoải mái, lo béo phì chứ!
đùa.
thấy Tùng Quân hạ mi mắt, giống như đang che giấu cảm xúc trong mắt. Một lúc mới hít một thật sâu, hỏi :
- Em…
- Hả?
Tùng Quân chỉ một chữ đột nhiên dừng , làm khó hiểu. chớp mắt , hỏi:
- chuyện gì ?
thấy Tùng Quân cứ ngập ngừng, làm cũng sốt ruột.
- chuyện gì thì cứ thẳng !
Tùng Quân hít sâu một , ngẩng đầu lên thằng , giống như lấy hết can đảm, mở lời:
- Em cần một chồng chăm sóc ?
sững sờ, câu , lùng bùng lỗ tai, lập tức trả lời dứt khoát.
- nha!
Tùng Quân giật , trố mắt .
kích động, nên lập tức nở nụ , giải thích:
- đó, em từng chồng, mà… nên bây giờ đến hai chữ lấy chồng em sợ lắm.
- đàn ông đời đều hết em!
Tùng Quân an ủi .
khẽ gật đầu:
- Em chứ, mà ám ảnh thì khó phai lắm . Bây giờ em cũng hiểu vì khi xưa nuôi khi bỏ cha thà ở chứ bước thêm bước nữa .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
vì sợ Tùng Quân sống với cha dượng, mà do ám ảnh.
Hiện tại cũng thế.
Dù rằng đàn ông nào cũng khốn nạn như Phong Vũ, mà nỗi sợ hãi thể phai mờ. một ngày nào đó, cảnh tượng xảy .
Cho nên thà sống một còn hơn chồng mà luôn sống trong sự nơm nớp lo sợ như .
- Oài…
Tùng Quân chợt thở dài, đưa tay đỡ trán.
- hai phụ nữ quan trọng nhất đối với khổ như chứ? Ngày xưa cũng , bây giờ em cũng thế! làm đây?
Tùng Quân cũng một phụ nữ quan trọng nhất đời , trong lòng bỗng cảm thấy ấm áp vô cùng. vẻ như vẫn luôn xem em ruột, mà do cảm nhận mà thôi. Tùng Quân hờ hững, thực tế hờ hững mới .
vui vẻ, lập tức lết xác qua sát , giống như một đứa em gái thiết, vỗ vỗ vai .
- cưới vợ , cho em một đứa cháu cho nó gọi em nuôi, em già cũng săn sóc, há!
còn nhướng mày một cái.
Tùng Quân khẽ liếc , thẳng lưng, vắt chéo chân, dáng tổng tài ngay.
- Nếu em lấy chồng, thì cả đời cũng sẽ cưới vợ!
Giọng điệu lạnh lùng, vẻ vô cùng nghiêm túc.
cần thế ?
nước mắt.
dù khuyên nhủ thế nào, thậm chí lôi nuôi cũng lay động . Cuối cùng, đành đầu hàng.
- , , ở cũng , tu cũng , em ý kiến ý cò gì nữa, ?
Tùng Quân lúc mới khẽ mỉm :
- em về sống chung với , ?
Ý lẽ về ở chung để em. Hai em sẽ sống nương tựa lẫn , cùng chăm sóc cho .
Thật nếu em ruột , lẽ gật đầu cái rụp cần suy nghĩ. Tuy nhiên, vẫn nhớ rõ hai chúng vốn cũng huyết thống họ hàng gì. Khơi khơi về ở chung nhà như , sẽ nọ. Vẫn thôi !
Xem thêm: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
lắc đầu:
- , em ở đây quen , ở nhà rộng quá, quen!
Những tưởng Tùng Quân sẽ thất vọng giận dỗi gì đó, nào ngờ nhẹ nhàng hỏi một câu:
- dọn đến đây ở chung với em ?
: “...” lẽ thiếu thốn tình cảm đến ?
Ê mà… hình như gì đó !
Biểu hiện hôm nay Tùng Quân gì đó .
chậm tiêu. Chẳng qua với Tùng Quân, thể liên tưởng đến phương diện , cũng dám liên tưởng. hôm nay, câu …
ngẩng đầu thẳng mắt Tùng Quân.
tránh , ngược cũng thẳng . thể thấy rõ hình ảnh phản chiếu trong đôi mắt .
Chưa có bình luận nào cho chương này.