Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Con Trai Của Mẹ Nuôi Yêu Tôi Rồi!

Chương 16: Bạn bè tâm sự

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Ba nó hối hận, uống rượu giải sầu, thì vô tình gặp nó. hai trong một đêm tạo nó. Chẳng qua, nó vẫn còn qua với nhiều đàn ông khác nên hai vẫn cứ ly . Còn ba nó vì liên tục theo đuổi, lóc van xin, bây giờ vợ con ông bỏ ông , nếu ba nó cũng bỏ rơi ông nữa thì ông sẽ tự vẫn.

Thôi thì cứ tiếp tục mối quan hệ !

Cứ thế, họ cứ ly như cho đến lúc nó đủ mười tám tuổi, mới chính thức ly hôn.

Oài, cuộc đời thật lắm éo le. Đầu dây mối nhợ cũng do cha Tùng Quân sớm nhận giới tính thật .

nuôi từng với , bà giận cha Tùng Quân vì ông yêu đồng giới, mà giận vì tại ông phát hiện “phụ nữ” khi cưới bà, để bà lỡ dở cả một đời. chỉ , còn làm bà ám ảnh. hễ cứ thấy hai đàn ông mà thiết một chút mặc định họ gì đó. Cho nên, bà dám lấy chồng nữa, càng dám yêu ai.

trở hiện tại.

Ngọc Phúc thấy , lập tức hí hửng lên nhào tới, dứt.

- Chài ui, thật ! chồng mà tui bà nội? Hôm bữa tui thấy bà đăng lên dòng thời gian băng đầu băng chân, tui hết hồn luôn á bà, vội sắp xếp công chuyện bay về thăm bà liền nè. tui tới chỗ địa chỉ bà cho tui thì thấy bán hủ tiếu, tui tưởng bà đổi nghề . Ai dè . hỏi thì ai bà dọn . Tính gọi điện hỏi bà thì nhà gọi tới, bắt đầu công chuyện lu xu bu lên làm quên mất mục đích về đây thăm bà. Giờ gặp bà ở đây cái bà chồng.

Phù…

Cuối cùng thì nó cũng dừng .

Ở đây cha Tùng Quân và cha Ngọc Phúc nên tiện tâm sự. Bèn xin phép kéo nó phòng ăn, bắt đầu tâm sự mỏng.

Thật tâm sự lâu do quá bận rộn, sợ nó giận nên dám tâm sự qua điện thoại.

kể hết cho nó chuyện. Từ lúc quen Phong Vũ, kết hôn đến ly hôn. gặp Tùng Quân cho đến hôm nay bất ngờ gặp nó.

Tất nhiên, nó cũng ngu quá . cũng quen với cái tính , nên cũng buồn. Ngược còn chút vui vẻ. Bởi vì nó mà như tức giận .

Chẳng qua khi xong, nó chống mu bàn tay lên má, trề cái miệng hỏi một câu:

- Ủa, bà dễ dàng bỏ qua cho cái thằng khốn đó luôn đó hả?

nhướng mày:

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

- chứ bà tui làm gì đây? Chẳng lẽ tự nhiên khơi khơi xách d.a.o đường đ.â.m nó cho ở tù chơi hả? mất não bà!

Nó chống tay cầm ngẫm nghĩ:

- Ừ, bà cũng há. Với bây giờ bà cũng vợ Quân. Mặc dù ổng cáo một chút, về mặt tình cảm, tui đảm bảo ổng sẽ chung thủy!

híp mắt Ngọc Phúc, hỏi với giọng điệu đầy nghi ngờ:

- bà dám chắc?

Tùng Quân tinh ranh thì , chung thủy thì . mà Ngọc Phúc dám như , khẳng định chuyện gì đó.

Quả nhiên, Ngọc Phúc nắm hai tay với , uốn éo cơ thể, chớp chớp mắt đầy ngại ngùng.

- , thật thì lúc gặp ổng, tui ý định cua ổng.

: “...” Thảo nào cạnh bác Phú, đến mà nó cũng thèm ngó.

vì hiểu tính nó, nên cũng phản ứng gì, chỉ lặng im nó kể chuyện.

Lúc nó đến nhà cha Tùng Quân thì gặp , m.á.u mê trai lập tức nổi lên. Quăng tất cả liêm sỉ nài nỉ bác Phú tạo cơ hội cho họ làm quen. Bác Phú thương con, cũng đành mặt dày hẹn Tùng Quân giới thiệu cho hai làm quen.

Tùng Quân cũng từ chối, khi đến, kéo gần hết nhân viên trong văn phòng công ty, cả chục bàn, gọi món đắt tiền, ăn mới phân nửa thì nhân viên lũ lượt kéo về hết. Tùng Quân toilet cũng mất dạng. Để cho Ngọc Phúc trả mấy trăm triệu gần cả tỷ tiền đồ ăn. tiền lương cả năm trời bay hết sạch.

Mèo A Mao Huỳnh Mai

Bác Phú khuyên nó, bảo Tùng Quân trai thẳng, giống như bác , kêu nó dẹp bỏ ý nghĩ . nó vẫn bỏ cuộc, tiếp tục hẹn Tùng Quân.

Tùng Quân cũng vẫn từ chối.

Ngọc Phúc rút kinh nghiệm, hẹn ở nhà hàng bình dân hơn một chút, còn tự nhủ liên tục theo , cho mất.

Ai ngờ Tùng Quân cho nó leo cây.

Nó tức quá gọi cho Tùng Quân thì gọi . Hôm nó chạy thẳng đến công ty Tùng Quân tìm . mà nhân viên bảo hiện trong công ty. Nó hỏi Tùng Quân thì nhân viên gặp khách hàng.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...