Con Dâu Nuôi Từ Bé Đã Đổi Chồng
Chương 5
Editor: Trang Thảo.
và Đường Sâm ngoài cửa phòng bệnh, nhẹ nhàng đưa cho một hộp bánh: “Ăn chút gì .”
nhận lấy: “Cảm ơn, về .”
“ ở với em.”
“Em yên tĩnh một .”
Đường Sâm im lặng vài giây: “ .” luôn giữ một cách chừng mực, khiến khác thấy thoải mái.
ở hành lang, ăn miếng bánh đậu xanh, tâm trí bỗng về mười sáu năm .
Khi đó, cha qua đời vì t.a.i n.ạ.n giao thông, trong linh đường cãi vã ầm ĩ. Họ hàng ai cũng dòm ngó tài sản cha để , chẳng ai nhận nuôi đứa trẻ sáu tuổi . thẫn thờ ngoài linh đường, trong miệng đắng ngắt dù chẳng ăn gì.
Cố Quân lặng lẽ đến cạnh . nghiêng đầu , giọng trẻ con ngây ngô: “Ăn kẹo ?”
đáp. đưa một nắm kẹo sữa thỏ trắng, lột vỏ một viên đưa tận miệng : “Ăn , ăn đồ ngọt sẽ bớt buồn.” chẳng an ủi khác, cứ thế nhét kẹo miệng .
rằng, thực hẳn đau buồn. chỉ thấy mờ mịt, sẽ , làm gì. đó, cha tuy cho cuộc sống đầy đủ bận rộn kinh doanh nên ít khi trò chuyện với . lớn lên cùng bảo mẫu, bằng tuổi Cố Quân nhà hàng xóm nên tình cảm với nhà họ Cố phần gắn bó hơn.
“Họ đều cần nữa .” .
“ cần !” bé Cố Quân chắc nịch, vỗ vỗ n.g.ự.c: “ làm vợ , ở nhà , chúng sẽ mãi mãi bên !”
Mãi mãi bên ... tin lời đó suốt bao nhiêu năm trời.
Về , khi ở nhà chú một năm, ông nội Cố đưa lên kinh thành, chút do dự mà đồng ý, kiên định và đầy hy vọng.
Xem thêm: Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng Anh Phát Điên Gì -Thời Noãn (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Hiện tại, và Cố Quân còn như xưa. Thời gian đằng đẵng, lòng cũng nhạt phai.
Cố Quân hôn mê tám tiếng đồng hồ thì tỉnh . Hứa Uyển túc trực bên giường, còn ngoài cửa.
“Hứa Diệu Diệu ?” Giọng khàn đặc, khó vô cùng.
lặng lẽ bước . Hứa Uyển , lúc lướt qua khẽ dặn: “Đừng kích động quá.”
Trang Thảo
khẽ nhếch môi, lạnh nhạt đến vô tình. Cánh cửa khép , chỉ còn và Cố Quân đối diện . Sắc mặt trắng bệch, trông yếu ớt vô cùng. xuống bên giường, lặng lẽ gọt táo.
“Em vẫn luôn như .” Cố Quân chậm rãi : “Bất kể khác gì, em chỉ chăm chăm cho những thứ em cho thôi.”
“Hửm?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Bác sĩ ăn táo .”
Đừng bỏ lỡ: Bãi Lạn Từ Hôn! Đuổi Tới Ta Mở Lễ Truy Điệu Cho Ngươi, truyện cực cập nhật chương mới.
gọt xong, tự c.ắ.n một miếng thật lớn, nhai xong mới thong dong : “Em gọt cho ăn mà.”
Sắc mặt Cố Quân tái thêm một bậc. Trong mắt dường như ánh nước, hồi lâu mới hỏi: “Em thực sự thích Đường Sâm đó ?”
“Cũng coi .”
“Coi ?”
“Ừ.”
một lặng kéo dài. Cố Quân đắn đo lâu: “Nếu như , hối hận , nguyện ý...”
“ trai, đừng tùy hứng quá.” ngắt lời .
Bàn tay thon dài Cố Quân bấu c.h.ặ.t lấy thành giường đến mức nổi gân xanh. Đôi mắt ngân ngấn nước, môi mím c.h.ặ.t. Một lát , đột nhiên bật .
“Em nghĩ hối hận thật đấy chứ? Hứa Uyển hơn em gấp vạn , mù mới chọn em vì cô .” mỉa mai đầy khinh mạn.
dậy, đặt quả táo xuống, giọng điệu bình thản: “ thì quá .”
bước khỏi phòng, bảo y tá kiểm tra sang Hứa Uyển. Chị nhíu mày: “Em nhất thiết làm thế ? Rõ ràng trong lòng em, chỉ thông suốt thôi...”
“Lẽ nào cả đời thông suốt, chờ cả đời ?”
“A Quân nỗi khổ tâm riêng, thích em .”
Móng tay bấm sâu lòng bàn tay: “ cần nữa.”
Phía truyền đến tiếng y tá bấm chuông báo động: “Bệnh nhân giường 3 nôn m.á.u! Mau đến đây!”
Hứa Uyển lo lắng chạy phòng bệnh. rời : “Chị và cứ sống với .”
Cố Quân, đường ai nấy thôi.
báo tin Cố Quân viện cho ông nội. Sức khỏe ông ngày một yếu, giờ chỉ thể nghỉ giường. Bác sĩ ông khó lòng đợi đến ngày cưới .
túc trực bên giường ông hết đêm đến đêm khác, ông yếu dần đột nhiên tỉnh táo hẳn lên như một sự hồi quang phản chiếu. Ông mở mắt, ánh đục ngầu ngân ngấn nước, ông nắm c.h.ặ.t t.a.y , ngừng lời xin .
ông quanh giường, hỏi: “Cố Quân ?”
vẫn đang ở bệnh viện. thật. chỉ bảo: “ đang ở công ty, con gọi về ngay đây.”
nhắn tin cho Cố Quân, bảo lập tức về nhà, ông nội sắp trụ nữa . Cố Quân về nhanh. Tình trạng thủng dày khá nghiêm trọng, Hứa Uyển cũng cấp cứu hai .
Chương Chương
Chưa có bình luận nào cho chương này.