Cô Vợ Giả Ngốc
Chương 63: Bữa cơm sóng gió
Ngọc Ly lang thang sân , hết chỗ tới chỗ khác, cuối cùng kiếm cớ chọc tức hai con ch.ó cho nó sủa inh ỏi lên.
Nhất còn mang ngay lồng chó đến bên cửa sổ Ái Lan.
Lúc cô ả đang giường thiu thiu ngủ, cả đêm qua cô sốt thật sự nên hôm nay vẫn ngủ bù, mà tiếng chó sủa dội mạnh màng nhĩ khiến chúng ngừng rung lên làm cô khó chịu như sắp phát điên.
nhiều vòng vật lộn rốt cuộc chịu nổi, cô mở toang cửa sổ ngó đầu xuống thấy ngay Ngọc Ly đang bên cạnh cái lồng chó dùng đồ ăn để trêu tức chúng.
“Ngọc Ly, chị điên ?” Ái Lan cúi xuống gào lên. Tóc tai cô bù xù, váy áo mỏng tanh xộc xệch, tròng mắt hằn lên tia máu, miệng đang nghiến răng kèn kẹt.
“Chẳng ai giống điên hơn!” Ngọc Ly thèm lên, tay vẫn vẫy miếng xúc xích về phía lồng chó.
Tiếng sủa còn vang hơn cả khi nãy.
Ái Lan liền hành động. Cô xồng xộc chạy xuống dạy dỗ cho mấy con ch.ó bao gồm cả Ngọc Ly một trận.
Dáng vẻ phì phò tức giận y như một ả côn đồ thực thụ.
Xem thêm: Nữ Chính, Nàng Chớ Có Nhảy! (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
mà cô tới nơi thì cả và chó biến mất. Nếu như còn vết nước tiểu chó ở đây, lẽ cô cho rằng bản ốm đến hoang tưởng .
Mà lúc Ngọc Ly chễm chệ ở bàn tròn trong phòng ăn chờ cơm trưa. Khi Ngọc Hà xuống bắt gặp cảnh tượng như thế.
Vô hại đáng yêu vô cùng.
Cô giúp việc sắp xong cơm thì Ái Lan cũng chạy . Bộ váy ngủ bằng lụa mỏng manh, gần như chẳng che chỗ nào cô ả đập mắt, khiến bữa cơm liền mất vị giác.
Cô giúp việc thấy liền khổ: "Mời các cô ăn cơm nhé!"
Ngọc Ly thản nhiên cầm đũa bê bát cơm lên, sắc mặt như chuyện gì, chẳng truyện trò, chỉ tự ăn cơm, để ý đến bất cứ một ai, thực cô cũng chút đói bụng.
Dạo ngày càng thích ăn nhiều.
Ngọc Hả liếc mắt sang cau mày : "Chơi với chó tốn năng lượng nhỉ?"
"Khụ khụ..." Ngọc Ly lập tức sặc, cô ho khan dữ dội về phía Ái Lan, khóe miệng nhếch lên vẽ một nụ khinh thường: "Đây do tay nghề cô giúp việc đấy chứ!"
Ái Lan cố tình tỏ thấy hai đang chuyện, cô vươn tay gắp miếng thịt gà rang muối ở mặt.
ngờ đũa Ái Lan còn chạm miếng thịt, đĩa thịt chuyển qua chỗ khác.
Ái Lan chợt sững sờ, liếc mắt qua vẻ mặt thản nhiên ăn uống Ngọc Ly, đưa đũa tới định gắp món khác. ngay lập tức đồ ăn bàn chuyển chỗ khác một nữa.
"Ngọc Ly!” Ái Lan nghiến răng gọi. “Chị làm cái trò gì đấy?”
“Đây gọi trò chơi đua tốc độ, bàn xoay tăng tốc nhanh dần, ai mà gắp đồ ăn coi như nhịn đói. Trò vui đấy! ăn chơi một công đôi việc. Cô thấy ?" Ngọc Ly hớn hở , đáy mắt cô chỉ sự chế nhạo dành cho đối diện.
Tốc độ xoay bàn ăn ngừng tăng lên, thức ăn bàn cũng xoay vòng quanh giống như sự chuyển động vòng bánh xe.
Đây chính thẳng thắn khiêu chiến, cần cũng , nhịn đói chính ai.
Ái Lan một màn mắt lập tức cảm thấy sững sờ. Sắc mặt cô ngây ngốc như gặp một cú sốc đáng sợ nào đó.
"Chị! Chị thật quá đáng! Chỉ mỗi bữa ăn cũng thích gây sự!" Ái Lan lạnh.
Đối mặt với trò trêu tức và đùa cợt Ngọc Ly, ánh mắt Ái Lan lóe lên tia độc ác.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
chơi ? thôi.
Ái Lan giơ đũa gắp một miếng đồ ăn, chẳng may đũa trượt tay bay thẳng về phía Ngọc Ly, Ngọc Hà bên cạnh nhanh tay bắt . Ngay lập tức cái bàn đang xoay với tốc độ nhanh liền kẹt khựng , bát canh khoai nóng chợt bay lên theo quán tính văng về phía Ngọc Ly.
Ái Lan sặc sụa rút cái khăn ăn chèn bên mặt bàn , vòng vẫn tiếp tục mà bát canh tưởng như sẽ va Ngọc Ly thì bây giờ theo một góc cua vô lý vi diệu đang vòng trở giữa trung lao về phía Ái Lan.
Trong đầu cô chỉ hiện lên một câu hỏi: [Tại cô làm ?]
Nguyên một bát canh đầy nước bay tới úp lên đầu cô , từ xuống thấm đẫm nước canh, nóng bỏng.
Ái Lan lập tức gào thét: "Nóng quá, bỏng , tóc tao, mắt tao..."
Ngọc Ly bật : "Chơi nữa ? Đấy do mày tự làm tự chịu nhé!"
Ngu kẹt bàn, nếu cô đẩy thì đang chịu đau đớn và hoảng loạn chả sẽ ?
Mà nóng thôi chứ tới mức bỏng, Ngọc Ly còn tiếc nước canh quá nóng để lột luôn bộ tóc thật giả lẫn lộn nữa kìa.
Ái Lan hoảng sợ vội vàng ném cái bát canh đang úp đầu ném xuống đất vỡ tan tành, gào lên: "Con điên , mày c.h.ế.t với tao."
"Hôm nay mà mày quỳ xuống xin , tao nhất định sẽ bỏ qua cho mày!" Ái Lan đẩy mạnh cái ghế phía , tiếng siết mặt đá vang lên chói tai.
Cả cô ngập tràn khí thế, hùng hổ dọa .
“ xin thì ?” Ngọc Ly mỉm ung dung cô ả với thái độ thách thức. "Quỳ xuống xin á? Mày đang mơ ?"
thấy , Ái Lan càng tức giận, cô gầm lên: "Mày đổ nước canh tao như thế chính âm mưu ám sát thành, chỉ căn cứ điều cũng thể lập thành hồ sơ tội phạm. Mày xin tao sẽ bỏ qua, bằng kiện đến cùng.”
Gợi ý siêu phẩm: Tôi Có Thể Nhìn Thấy Giá Trị Của Vật Phẩm, Trở Thành Đóa Hoa Phú Quý! đang nhiều độc giả săn đón.
“Xin mời, mày kiện hộ tao cái. Lâu cuộc sống tao từng náo động như thế.” Ngọc Ly giang hai tay thản nhiên .
ý sợ hãi.
Kiện? mà kiện củ khoai.
cái loại ảo tưởng.
“Chị Ngọc Hà, chị gì .” Ái Lan thấy bản phần lép vế liền lôi cái vẫn đang chậm chạp gắp đồ ăn cuộc.
“Ăn cơm chuyện, cãi .” Ngọc Hà tỏ rõ quan điểm xong tiếp tục ăn.
Cô vẫn luôn quan sát Ngọc Ly từ nãy đến giờ, càng cô càng thấy lo lắng.
Ngọc Ly nhếch miệng: "Tao thẳng cho mày . Đây nhà tao, chuyện gì thì mày đừng chạy đến chỗ tao gây phiền phức. Dám khiến tao vui, tao sẽ đảm bảo sự an mày !"
Ái Lan thấy như thế thì càng tức giận, lúc cô vẫn luôn ở chỗ như một chủ nhân, gì nấy. mà bây giờ đến mắng chửi như thế?
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Cô lập tức nổi giận mắng: "Nhà Hoàng, nhà mày, đừng giở giọng đấy ."
Khoé môi Ngọc Ly vui vẻ cong lên, chằm chằm Ái Lan như đang một con kiến hôi: "Nhà Hoàng cũng tao, tất cả những gì Hoàng sở hữu cũng đều tao, tất tần tật… cả cơ thể cũng chỉ tao nốt.”
“Mày xem, như tao đủ tư cách đuổi mày ?”
"Mày..." Ái Lan hận thể xông lên tát gương mặt vài cái.
Cô đang nhấc chân chuẩn tập kích bất ngờ thì lúc , điện thoại Ngọc Ly vang lên, tiếng chuông kêu như tiếng da diết gọi hồn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.