Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cô Vợ Giả Ngốc

Chương 60: Ăn vạ

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Ánh mắt Ngọc Ly lơ đễnh liếc bên đường, con phố nội thành giờ vãn xe cộ, kể mô tô thì mấy.

“Két!!!” Xe đang chạy đường đột nhiên phanh gấp.

Một bóng loạng choạng lao suýt thì vong mạng bánh xe, may mà Duy Hoàng kịp thời phanh .

sang kiểm tra Ngọc Ly tức giận chuyển pha .

Ngọc Ly thì vội về phía Ngọc Hà ở phía , thấy cô vẫn an liền mở cửa xuống.

Tên ăn mày nào ăn vạ ở chỗ ? chọn đối tượng hả? cứ xe sang lấy tiền, lớ ngớ mất xác chứ chả đùa.

Cô hùng hổ nện bước về phía mui xe cúi đầu xuống.

Cơ mà Ngọc Ly thấy khiến cô kinh ngạc mãi thôi.

Ngọc Ly liếc mắt về phía Duy Hoàng tấm kính vòng hai tay n.g.ự.c trào phúng đang ngửa thẳng tưng giả c.h.ế.t ở ngay đầu xe.

Duy Hoàng và Ngọc Hà thấy biểu cảm Ngọc Ly cũng vội vàng bước xuống.

“Ngạc nhiên ?” Ngọc Ly nháy mắt với Duy Hoàng.

cau mày gặn giọng quát: “ dậy.”

Võ Ái Lan run run mí mắt, ánh đèn pha, gương mặt tái cắt còn giọt m.á.u vẫn cố chấp bất động.

“Hai lên xe , chúng về nhà.” sang với Ngọc Hà và Ngọc Ly.

Duy Hoàng , cô ả đang im giả vờ c.h.ế.t mặt đường, bỗng nhiên lồm cồm bò dậy chu chéo: “ họ, thấy c.h.ế.t mà cứu ?”

“Ôi, chị ơi em sợ quá, ma kìa!” Ngọc Ly giả bộ sợ hãi ôm lấy cánh tay Ngọc Hà.

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

“Chị bảo ai ma hả, chị dám rủa c.h.ế.t ?” Võ Ái Lan nhảy cẫng lên ăn vạ chẳng khác gì điên. “ Hoàng, chị dâu dám mắng em...”

Ba còn trợn mắt , Ngọc Ly giơ tay chỉ đầu hất cằm về phía cô ả đang ầm ĩ.

Duy Hoàng lắc đầu nhỏ: “ hề đụng tới.”

Thì diễn trò, ngày hôm nay đại hội điện ảnh ? Ai cũng thích lên sàn diễn.

Ngọc Ly thở dài : “Thì chẳng cô bảo thấy c.h.ế.t mà cứu gì, thế c.h.ế.t ?”

“Chị chị... Hoàng, may quá em gặp , cứu em với.” Ái Lan đảo mắt xung quanh giống như đang sợ hãi trốn tránh ai đó.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Chuyện gì?” Duy Hoàng cộc lốc hỏi.

“Cha bắt em lấy một lão già bụng bia hói đầu, em chịu nên trốn nhà bỏ , ngoài một đám lưu manh đuổi bắt.” Ái Lan nức nở, kể qua vô cùng đáng thương.

“Chậc chậc, chọn đại một gã nhất trong đám lưu manh để dẫn về cho chú Vượng xem, như thế thông minh bao nhiêu ?” Ngọc Ly bật .

“Chị ý gì?” Ái Lan trợn mắt hỏi.

“Chẳng ý gì cả, chỉ gợi ý cho cô một giải pháp mà thôi.” Cái màn diễn vụng về cũng đòi đem , so với đám ăn mày chuyên lấy việc lao ô tô ăn vạ cô còn non và xanh lắm.

Đánh đến thế mà vẫn chịu từ bỏ ý đồ xen chân gia đình nhỏ khác.

“Chú Vượng nếu tìm nào, hẳn đó tư cách đường hoàng, gia thế phù hợp. Cô trốn như thế chính tự hủy tương lai . Về nhà .” Duy Hoàng xong định xoay trở xe thì Ái Lan bất chấp nhào tới ôm chặt lấy từ phía .

[ kiếp!]

Cả Ngọc Ly đều cảm thấy , tế bào cơ thể cô đều kêu gào buộc cô lập tức hành động, túm tóc con ranh kéo xuống tẩn cho một trận.

Ngọc Hà giữ c.h.ặ.t t.a.y cô .

Ánh mắt cô lạnh lùng xem Duy Hoàng sẽ xử lý .

Duy Hoàng lúc đang điên tiết, tức giận tới mức kêu cha gọi , con ranh lấy tự tin mà dám làm hành động như thế. gằn giọng quát: “Bỏ .”

Đồng thời bàn tay đàn ông tàn nhẫn bóp mạnh khớp cổ tay khiến ả vì đau đớn mà bỏ .

Gương mặt Ái Lan càng thêm tái nhợt, cô đau sợ vã mồ hôi, nước mắt lã chã rơi, giọng cầu xin: “ họ, dù em với cũng họ hàng, giúp em thì thôi. Giờ cũng khuya , cho em về nhà tạm một đêm, sáng mai em sẽ , ?”

“Nhà trại tị nạn.” Duy Hoàng lạnh giọng nắm tay Ngọc Ly ấn vị trí ghế phụ đóng cửa , đó bực bội cởi áo vest vứt xuống ven đường lưu loát bước sang phía bên mở cửa khởi động xe.

Ngày hôm nay đang bực bội.

Ngọc Hà nhướng mày, khóe môi cong lên Ái Lan đang sững sờ đó. “Cô em họ Duy Hoàng?”

“Em chị, chị chị gái ?” Ái Lan chợt cảm thấy mặt vẻ dễ chuyện hơn nhiều, liền bấu víu.

Nếu thể thì lôi kéo một chút, kẻ thù kẻ thù chính bạn đấy thôi.

“Ừ.” Ngọc Hà vui vẻ gật đầu, liếc gương mặt khó chịu Duy Hoàng, “Bấm còi cái gì. em họ thì cũng nên quá tàn nhẫn tới .”

đó cô qua Ngọc Ly đầy thâm ý với Ái Lan: “Ngủ một đêm thôi ? Lên xe .”

“Em cảm ơn chị.” Ái Lan cần tới sự cho phép thêm một ai khác. Cô mở cửa chễm trệ . Gương mặt nhem nhuốc thoáng qua ý cố tỏ đáng thương.

Ngọc Ly chống tay thái dương lắc đầu: [Chị bỏ rơi ở nhà buồn chán quá để chơi ?]


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...