Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)

Chương 1448: Từ Nay Về Sau, Mỗi Ngày Anh Sẽ Nói Với Em Rằng Anh Yêu Em

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Bắc Nguyệt Vũ ngước mắt lên, dùng đôi mắt sáng ngời ông.

- tự nhiên nghĩ đến việc tặng hoa hồng cho em ?

Mộ Dung Kiến Thành bà. Bà vốn một phụ nữ thẳng thắn và phóng khoáng. Thế mà giờ đây, khi đang ôm bó hoa hồng ông tặng trong tay, bà tỏ vui sướng và ngượng ngùng hệt như một cô bé .

- Đây đầu tiên em nhận hoa hồng ? - Ông khẽ hỏi với vẻ ngạc nhiên.

- giờ từng ai tặng hoa hồng cho em ư?

Bắc Nguyệt Vũ vui vẻ thì thầm.

- chứ, nhiều đàn ông từng tặng hoa hồng cho em , em đều đem vứt hết thùng rác. Em chỉ ... chỉ chờ... chờ chính tặng cho em thôi.

Bà chỉ nhận những đóa hoa hồng do chính tay ông trao tặng.

Đôi mắt Mộ Dung Kiến Thành dần phủ một lớp sương mờ. Cả đời ông từng cảm thấy hổ thẹn với bất kỳ ai, với bà thì ông mang nợ.

xin . thực sự xin em.

Bắc Nguyệt Vũ cúi đầu, hít hà hương thơm từ những đóa hoa hồng đang cầm tay. Những đóa hoa tinh tế, tuyệt mới chớm nở, tỏa một mùi hương thoang thoảng dịu dàng. rằng, ngôn ngữ loài hoa hồng chính - yêu em. Bắc Nguyệt Vũ ngẩng đầu lên, chỉ khẽ hỏi.

- Mộ Dung Kiến Thành, tặng hoa cho em . quên với em điều gì đó ? – Bà khẽ nhắc nhở ông.

Mộ Dung Kiến Thành khẽ mím đôi môi mỏng.

- .

Ông chẳng với bà cả.

Bắc Nguyệt Vũ chợt ngẩng phắt đầu lên, gương mặt xinh bà bỗng trở nên lạnh băng. Bà giận đến mức ném thẳng đóa hoa hồng đang cầm tay ông.

- Em cần hoa hồng nữa! Em trả cho đấy! – Bà bỏ .

Mộ Dung Kiến Thành vươn tay , nắm lấy cánh tay bà kéo bà lòng .

- Mộ Dung Kiến Thành, buông em ! Đừng vòng vo tam quốc nữa! Em đang giận lắm đấy, dỗ thế nào em cũng chẳng nguôi ! - Bắc Nguyệt Vũ đ.ấ.m thùm thụp ông, thậm chí còn hừ mũi hai tiếng đầy giận dỗi.

Bắc Nguyệt Vũ , tất cả những mặt tại hiện trường đều tận mắt chứng kiến: khi Mộ Dung Kiến Thành lao tới, phi tiêu Viên Minh găm thẳng ông. Máu tươi tuôn trào xối xả, nhuộm đỏ cả vạt áo Mộ Dung Kiến Thành.

gắng gượng chịu đựng suốt bấy lâu, khi Bắc Nguyệt Vũ vùng vẫy giãy giụa, hình cao lớn, vững chãi Mộ Dung Kiến Thành vẫn khẽ chao đảo. Ông siết chặt đôi cánh tay rắn rỏi, ôm ghì Bắc Nguyệt Vũ thật chặt lòng.

- Đừng cựa quậy. Hãy để chuyện với em.

- gì mà chứ? Em chẳng . - Bắc Nguyệt Vũ ngẩng đầu lên.

Mộ Dung Kiến Thành vội vàng đưa tay áp lên đầu bà, ấn bà sát lồng n.g.ự.c . Giờ phút , gương mặt ông trở nên trắng bệch, ông để bà thấy bộ dạng thê t.h.ả.m đó .

- Nguyệt Vũ , mãi đến tận bây giờ mới nhận rằng em vẫn còn bận tâm đến sự hiện diện Đông Phương Uyển Thanh. Tất cả , vì rõ cho em từ . còn thích cô nữa . Kể từ khi gặp em, chẳng còn chút tình cảm nào với cô nữa.

- , và Đông Phương Uyển Thanh đính ước, và từng nảy sinh bất kỳ tư tưởng nào khác ngoài cô . một lòng một xem cô vợ . , khi cô ngả vòng tay Viên Minh, từng chìm trong nỗi buồn đau và sự u uất suốt một thời gian dài. Khi , cứ ngỡ rằng đau khổ bởi vì vẫn còn thích cô .

- Thế em xuất hiện, đột ngột bước cuộc đời . Chẳng tự bao giờ, trong mắt chỉ còn hình bóng riêng em. Bất kể em ở , ánh mắt cũng vô thức dõi theo em. đó, em rời bỏ . Ngày hôm , đuổi theo em suốt cả ngày lẫn đêm. tận mắt chứng kiến bóng hình em dần chìm khuất giữa biển cát vàng mênh mông, và khi cảm thấy... một nỗi đau thấu xương tủy.

- từng phụ nữ nào khiến chịu đựng nỗi đau đớn tột cùng đến thế. Khi Đông Phương Uyển Thanh phản bội , chỉ cảm thấy buồn mà thôi. Chính vì thế, hiểu tất cả. Nguyệt Vũ , yêu em mất .

Bắc Nguyệt Vũ sững sờ. Ông gì thế nhỉ? Ông rằng... Ông yêu bà ?

Bắc Nguyệt Vũ vội vàng đưa tay , ôm chặt lấy ông. Đôi mắt bà chợt đỏ hoe. Tại ông điều sớm hơn chứ? Nếu ông điều sớm hơn, bà hẳn chẳng rời . Khi , kết cục giữa ông và bà chắc chắn sẽ thật khác biệt. Nếu hai mươi sáu năm ly biệt , bà và ông hẳn vẫn đang cùng tận hưởng những tháng ngày thanh xuân tươi nhất.

- Nguyệt Vũ . - Mộ Dung Kiến Thành cúi mắt xuống, khẽ đặt một nụ hôn lên mái tóc bà.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/co-thieu-gia-xin--nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1448-tu-nay-ve--moi-ngay--se-noi-voi-em-rang--yeu-em.html.]

- hề ép buộc bản lấy em. Nếu ưng thuận, em làm thể kết hôn cùng chứ?

- Tiên Đế khi đồng ý cho cuộc hôn nhân chúng , thậm chí còn cãi lời . Hai mươi sáu năm về , thưa với Tiên Đế rằng: trong kiếp , cô duy nhất con cưới, và cũng duy nhất con nhất quyết cưới cho bằng .

- Nếu em thích những lời , thì từ nay về , mỗi ngày sẽ với em cả trăm, cả ngàn ... yêu em...

Đôi mắt Bắc Nguyệt Vũ chợt ngấn lệ. Bà từng nghĩ rằng cái khối gỗ vô tâm thể dốc hết tâm can để bày tỏ tình yêu, khiến bà xúc động đến rơi lệ. Dẫu vợ chồng đầu bạc răng long, suốt bao năm qua, bà từng một lời trách cứ ông về bất cứ điều gì.

- Chồng , thất hứa đấy nhé. Từ nay về , ngày nào cũng với em rằng yêu em đấy!

- Ừm.

Bắc Nguyệt Vũ ôm chặt lấy ông trong niềm hạnh phúc vỡ òa.

lúc , tay bà chạm lưng ông và cảm nhận sự ẩm ướt từ bàn tay . Ông làm ?

Bắc Nguyệt Vũ sững , chậm rãi ngước mắt lên. Bà thấy Mộ Dung Kiến Thành. Gương mặt tuấn tú ông tái nhợt như tờ giấy, trán lấm tấm mồ hôi lạnh. Đôi mắt bà, vốn mềm mại và đầy mị lực, bỗng co rút ; bà ngây dại.

Bà đưa mắt sang bên, thấy xung quanh nhiều , và ai nấy đều đang chằm chằm bà. Bà nhận thấy đôi mắt nhiều ngấn lệ, tất cả đều đang .

Bắc Nguyệt Vũ bối rối. Rốt cuộc họ đang làm gì ?

Lục Minh mặt ở đó, và Quân Hi Thanh cũng . Quân Hi Thanh bà, bước hai bước về phía . Cô nghẹn ngào gọi.

- Dì ơi...

Bắc Nguyệt Vũ hoảng sợ đến mức đôi tay run rẩy, bà lùi vài bước. lúc , Mộ Dung Kiến Thành đang mặt bà bỗng loạng choạng hai cái, hình cao lớn, thẳng tắp ông đổ sập xuống đất với một tiếng động lớn.

Tay chân Bắc Nguyệt Vũ lạnh toát. Bà hiểu chuyện gì xảy , chỉ trân trân Mộ Dung Kiến Thành đang đất. Mộ Dung Kiến Thành cũng đang bà. Đôi mắt ông tràn ngập tình yêu thương và nỗi hoài niệm.

thời gian hạnh phúc nhất trong cuộc đời ông chính ba tháng diễn hôn lễ hai . Trong chốn cung cấm lạnh lẽo, bà bỗng mang đến cho ông một mái ấm nồng nàn. Việc thể khiến "Yêu nữ" Bắc Nguyệt Vũ đem lòng yêu ông say đắm và nguyện ý theo ông, chính điều khiến ông tự hào nhất trong suốt cuộc đời .

ký ức Mộ Dung Kiến Thành đều trở về hai mươi sáu năm về . Khi , bà đang múa trong Phòng A Kiều. Ông và Viên Minh những vị khách danh dự. bao nhiêu năm trôi qua, điệu múa đầy sôi nổi và phóng khoáng bà vẫn luôn hiện hữu trong những giấc mơ ông?

Mộ Dung Kiến Thành chậm rãi khép đôi mắt ...

Tại bệnh viện.

Đèn đỏ trong phòng phẫu thuật bật sáng. Bác sĩ Tư một nữa vội vã lao để phẫu thuật cho Mộ Dung Kiến Thành. Quân Hi Thanh chiếc ghế băng lạnh lẽo ngoài hành lang, đưa tay ôm lấy Bắc Nguyệt Vũ đang ngay bên cạnh. thể Bắc Nguyệt Vũ lạnh ngắt.

- Dì ơi, vì ngài , dì nhất định kiên cường lên nhé.

Bắc Nguyệt Vũ nắm lấy tay Quân Hi Thanh.

- Thanh Thanh , con cần an ủi . kết hôn với Kiến Thành bao nhiêu năm nay . Giờ đang ở bên trong đó, và bản vẫn hề bỏ cuộc, thì làm thể gục ngã chứ?

Đôi mắt Quân Hi Thanh bỗng dưng đỏ hoe, cô gật đầu lia lịa.

- Ừm.

Ca phẫu thuật kéo dài suốt mấy tiếng đồng hồ đằng đẵng. Đến đêm, Mộ Dung Kiến Thành đẩy ngoài. Vẻ mặt Tư Hoành vô cùng nghiêm trọng khi cất lời.

- Ca phẫu thuật bệnh nhân thành công, hiện tại ông vẫn đang hôn mê và qua khỏi giai đoạn nguy kịch. Hơn nữa, bệnh tim bệnh nhân ở giai đoạn cuối, điều càng khiến tình hình trở nên tồi tệ hơn. Tình trạng ông mấy khả quan.

Hoành " mấy khả quan". Điều đó thực sự nghĩa chẳng chút khả quan nào cả. Chân Bắc Nguyệt Vũ bỗng chốc rã rời, bà lẩm bẩm.

- Bệnh tim... giai đoạn cuối ?

Hoành gật đầu.

- , chẳng lẽ bệnh nhân từng với các ?


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...