Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 1115: Chương 1115: Đại Kết Cục (1)
Lâm Thi Vũ cau chặt đôi mày thanh tú. Cô vùng vẫy vô ích; những chiếc cúc áo cô cởi tung, để lộ làn da trắng nõn mịn màng như kem.
Phó Thanh Luân xuống chiếc áo n.g.ự.c cho con b.ú bên trong, đôi mắt lập tức đỏ ngầu đầy d.ụ.c vọng. Đôi môi mềm mại lướt nhẹ lên vành tai cô, khàn giọng .
- ngọt nhỉ? từng nếm thử vợ , ngọt lắm đấy.
"..."
Đôi mắt Lâm Thi Vũ chợt nheo . làm thế từ bao giờ ?
Tất nhiên cô hề . thấy một giọt sữa đọng môi Tiểu Thư Thư, và lén nếm thử nó.
Phó Thanh Luân cúi đầu xuống...
A!
Tiếng thét Lâm Thi Vũ nghẹn trong cổ họng.
...
Hai vị CEO đang chơi bài bước ngoài và bắt gặp cảnh tượng đó. hình vạm vỡ đàn ông che khuất phụ nữ mảnh mai; họ thể rõ cặp đôi đang làm gì, chắc chắn đó chuyện nên để ngoài thấy.
- Chà, đàn ông trông giống hệt Thiếu chủ Lâu đài Cố Đình nhỉ.
- Chắc nhầm . Thiếu chủ yêu vợ vô cùng và nổi tiếng chung thủy nhất mực. Làm thể tằng tịu với phụ nữ khác chứ?
- vẻ như Lâm giỏi “thuần hóa” chồng đấy chứ. bao nhiêu năm trôi qua , mà bên cạnh Thiếu chủ vẫn chẳng hề bóng dáng phụ nữ nào khác ngoài cô .
...
Cả hai vị CEO vang cùng về phía nhà vệ sinh.
những lời , lòng Lâm Thi Vũ bỗng mềm . Hàng mi cong vút cô khẽ run rẩy, cô nhẹ nhàng nhắm mắt .
lúc đó, Phó Thanh Luân lao tới, chiếm lấy đôi môi đỏ mọng cô qua lớp mạng che mặt màu đen mỏng manh. Khi thở đôi bên quyện , cô thể cảm nhận rõ luồng nóng rực từ .
- Ngọt thật. - thì thầm hôn lên đôi môi đỏ thắm cô.
hề ý định gỡ bỏ tấm mạng che mặt . Sự thô ráp tấm mạng tạo nên một sự tương phản đầy mãnh liệt với đôi môi mềm mại, tinh tế cô. mút nhẹ lấy đôi môi cô liên hồi, luồn chiếc lưỡi dài bên trong khoang miệng ngọt ngào .
Lâm Thi Vũ hề nhắm mắt; cô chỉ lặng lẽ đang hôn một cách đầy nồng nhiệt. Khi đang hôn, toát một vẻ quyến rũ đầy gợi tình khiến đỏ mặt. Gương mặt cô đỏ bừng lên khi thấy những âm thanh ướt át, nồng nhiệt phát từ nụ hôn hai .
thời gian dường như dài vô tận, Phó Thanh Luân rời khỏi đôi môi đỏ mọng cô, vùi đầu hõm cổ cô và thở hổn hển. say khướt và chìm đắm trong sự ngọt ngào cô.
Gợi ý siêu phẩm: Xuyên Không Làm Nương Tử Nhà Nghèo, Dựa Vào Hệ Thống Trở Thành Phú Hộ đang nhiều độc giả săn đón.
Lâm Thi Vũ cảm nhận sự hưng phấn nơi , cô vội vàng đẩy .
Dường như lấy sự tỉnh táo, Phó Thanh Luân điều hòa thở buông cô . Giọng lúc khàn đặc đến mức khó thể nhận .
- Em nhớ con trai ?
nắm lấy bàn tay mềm mại cô và cùng cô bước trở phòng.
…
Trong phòng.
Cô Tô Lâm Thi Vũ – đang che mặt kín mít – và ngạc nhiên hỏi.
- Thưa thiếu gia, đây …?
Phó Thanh Luân đáp.
- Hãy giao Tiểu thiếu gia cho cô .
- Ồ, ạ. – Cô Tô trao Tiểu Thư Thư cho Lâm Thi Vũ.
Tiểu Thư Thư lập tức nín khi trong vòng tay . Bé dụi đầu n.g.ự.c , tìm kiếm dòng sữa. Lâm Thi Vũ cúi xuống hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn con trai, cô xuống giường, cởi cúc áo và bắt đầu cho con bú.
Tiểu Thư Thư b.ú một cách ngon lành, … chuyện gì thế nhỉ? Bé chẳng thể b.ú chút sữa nào cả.
Oa oa…
Tiểu Thư Thư òa vì đói.
- chuyện gì ? – Cô Tô bước gần.
- Tiểu thiếu gia vì sữa ?
sữa ư…
Lâm Thi Vũ lập tức ngước Phó Thanh Luân.
Tay Phó Thanh Luân vẫn đút trong túi quần; khi cô, yết hầu khẽ chuyển động.
- Thưa thiếu gia, chúng làm đây? Tiểu thiếu gia sữa để b.ú mà nhất quyết chịu uống sữa bột. Chắc thằng bé đói lả .
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/co-thieu-gia-xin--nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1115-dai-ket-cuc-1.html.]
Phó Thanh Luân cô Tô.
- Cô Tô, bà cứ ngoài .
Cô Tô rời khỏi phòng
…
Trong phòng lúc chỉ còn gia đình ba họ. Tiểu Thư Thư vẫn đang thét lên một cách t.h.ả.m thiết trong vòng tay .
Phó Thanh Luân bước gần, vươn những ngón tay thon dài và cù nhẹ lên khuôn mặt con trai.
- Xin nhé, Bố sẽ nhớ.
Gợi ý siêu phẩm: Tỉnh Mộng Giữa Cơn Mê đang nhiều độc giả săn đón.
Lâm Thi Vũ khẽ đ.á.n.h nhẹ lòng bàn tay .
- Em giận ?
vì cù lét con trai, véo má cô. Cô đang còn thì . Cô thể thấy chiếc quần tây đen cắt may vặn , cùng bàn tay đang thọc sâu trong túi quần.
Cô chỉ tay về phía bình sữa đặt mặt bàn, hiệu cho pha sữa.
Thư Thư bé bỏng thật đáng thương. Thằng bé mới chỉ hơn một tháng tuổi một chút, mà bố nỡ lòng cướp mất bầu sữa con.
Phó Thanh Luân khẽ cong đôi môi đỏ thẫm khi bước về phía quầy bếp và bắt đầu pha sữa cho Tiểu Thư Thư.
Bình thường những việc vẫn luôn do cô Tô đảm nhiệm, đàn ông vốn thông minh, nên chỉ chốc lát , bình sữa pha xong.
đưa bình sữa cho Lâm Thi Vũ.
Lâm Thi Vũ đặt núm v.ú miệng Tiểu Thư Thư, ngay lập tức, thằng bé phun và òa .
Thằng bé uống sữa bột! đó, nó chỉ uống sữa thôi. Tiểu Thư Thư cứ liên tục dụi đầu n.g.ự.c .
Đau lòng khôn xiết, Lâm Thi Vũ trừng mắt kẻ thủ phạm đang ngay mặt .
Phó Thanh Luân thấy vẻ mặt hờn dỗi cô, liền nhướng mày lên. khẽ vỗ nhẹ m.ô.n.g Tiểu Thư Thư .
- Bố chỉ mới uống một ngụm sữa thôi mà. đừng mè nheo như thế nữa nhé.
"..."
Rốt cuộc thì đang làm cái trò gì ?
Rõ ràng do chính gây , thế mà giờ sang trách mắng con trai .
Tiểu Thư Thư trừng mắt bố. Dường như nhận rằng chẳng còn chút sữa nào để uống nữa, thằng bé đành chuyển sang mút núm v.ú bình sữa thế.
Chẳng bao lâu , thằng bé uống cạn bình sữa.
Tiểu Thư Thư chìm giấc ngủ.
Đặt Tiểu Thư Thư lên chiếc giường êm ái, Lâm Thi Vũ đắp chăn cho con, phòng tắm để rửa bình sữa.
lúc đó, cánh cửa phòng bật mở và Phó Thanh Luân bước . tới, ngay phía lưng cô.
Tay Lâm Thi Vũ khựng giữa trung.
- Con trai chúng ngủ ? - cất giọng khàn khàn hỏi.
Hàng mi cong vút Lâm Thi Vũ khẽ run lên, cô khẽ khàng đáp bằng một tiếng thì thầm. Cô tắt vòi nước xoay định bước . Thế , một cánh tay rắn chắc vòng qua ôm lấy vòng eo thon thả cô, kéo mạnh cô .
Cơ thể mềm mại, mảnh mai cô ngã trọn vòng tay .
Phó Thanh Luân ôm chặt lấy cô, vùi mặt mái tóc cô, hít hà thật sâu hương thơm quen thuộc, liên tục đặt những nụ hôn lên khuôn mặt cô.
- Giờ em , và sẽ chẳng còn ai thể cướp em khỏi nữa.
“…”
Cuối cùng cô cũng hiểu tại đ.á.n.h m.ô.n.g con trai .
đang ghen.
nãy, thằng bé vẫn còn đang quấn quýt, làm nũng trong vòng tay cô.
Lâm Thi Vũ ôm chặt cứng. Xuyên qua lớp vải mỏng manh , cô thể cảm nhận ấm rực lửa từ cơ thể cùng tiếng thở dốc nặng nề. Rốt cuộc say thật, dùng thứ t.h.u.ố.c k.í.c.h d.ụ.c nào đó?
Buông !
Cô dùng hết sức đẩy mạnh .
Phó Thanh Luân lập tức bế bổng cô lên, bước thẳng về phía đặt cô xuống bên cạnh cánh cửa kính khảm hoa văn, ép cô xuống giường.
Cô định dậy, tầm mắt bỗng tối sầm khi Phó Thanh Luân cúi xuống, ống quần khẽ lướt nhẹ qua đôi môi đỏ mọng cô…
Chưa có bình luận nào cho chương này.