Cô Giáo Thẩm Quá Mê Người, Quý Tổng Mặc Sức Sa Ngã
Chương 84: Là ai?
xong tin nhắn , Thẩm Kiểu suýt chút nữa ném văng điện thoại .
Giọng điệu khác với cách Quý Yến Thâm thường trêu ghẹo cô, giống như một con rắn độc trốn trong góc tối tăm đang chằm chằm cô.
Chỉ chờ cô để lộ điểm yếu sẽ lao tới nuốt chửng Thẩm Kiểu bụng.
Thời còn học Thẩm Kiểu cũng từng gặp chuyện , khi đó một gã đàn ông theo đuổi thành sinh lòng bất chính, phát tán điện thoại cô.
Dẫn đến việc Thẩm Kiểu luôn nhận những tin nhắn hoặc cuộc gọi tục tĩu, cho dù báo cảnh sát cũng vô dụng.
Đối phương hoặc dùng điện thoại nước ngoài, hoặc để cô những tờ rơi quảng cáo bậy bạ.
Giống như nuốt một con ruồi, buồn nôn, chẳng thể làm gì .
đó cô đổi , hạn chế qua với , cộng thêm việc ở bên Chu Văn Ngôn, mới dần dần còn những chuyện tồi tệ nữa.
Ý nghĩ đầu tiên cô nghĩ đến Lục Nhai, đàn ông nắm rõ cô như lòng bàn tay.
ngay đó cảm thấy khả năng, mới tỏ tình với cô xong gửi tin nhắn như , chẳng đang cho tất cả chính tên biến thái đó ?
Lục Nhai, chẳng lẽ Chu Văn Ngôn vì trả thù cô, nên cố ý gửi loại tin nhắn kinh tởm ?
Thẩm Kiểu nắm chặt điện thoại, nhất thời tâm trí rối bời.
Rốt cuộc ai, đang đùa kiểu ?
Cô gọi theo đó, quả nhiên trạng thái thể liên lạc .
Thẩm Kiểu đóng kín cửa nẻo, ở nhà cả một ngày.
Cảm xúc căng thẳng vơi dần theo thời gian, cho đến khi trời sắp tối, cô chìm đắm trong bản thảo , điện thoại đột nhiên rung lên khiến cô giật kéo một đường dài giấy.
Ánh mắt Thẩm Kiểu rơi xuống điện thoại, hiếm thấy , Quý Yến Thâm gọi video tới.
Cô do dự một lát, cuối cùng vẫn bắt máy.
Khoảnh khắc kết nối, hiện mắt Quý Yến Thâm, mà một đường bờ biển xanh thẳm, ánh hoàng hôn nhuộm lên một lớp màu vàng rực rỡ.
Gió biển lay động, mặt biển lấp lánh ánh sáng, vài con hải âu bay lượn.
Bên tai còn thể thấy tiếng sóng vỗ mạn thuyền và tiếng chim hót.
Cảnh thật chữa lành, khiến cô tạm thời quên mất việc mở miệng.
Cho đến khi giọng trầm ấm đàn ông vang lên bên tai: " ?"
"Đây ?"
đàn ông khẽ một tiếng: "Em đoán xem?"
Thẩm Kiểu ngốc, trả lời, nên cũng gặng hỏi nữa: " công tác ?"
"Ừm, lúc về sẽ mang quà cho em."
Thẩm Kiểu nhớ tới những lời Lục Nhai đó, để dấu vết kéo giãn cách với : " cần , chúng đến mức quan hệ đó."
Nụ khóe miệng Quý Yến Thâm cứng đờ, quá hiểu Thẩm Kiểu, rõ ràng đêm qua còn nép trong lòng , sợ chạm vết thương , ngoan ngoãn ngửa cổ, mặc cho làm gì thì làm, cô gái nhỏ đang vạch rõ ranh giới với .
Chẳng lẽ vì từ mà biệt nên cô gái nhỏ giận ?
"Xin , sáng nay việc đột xuất, thấy em ngủ say nên ..."
Thẩm Kiểu trực tiếp ngắt lời : "Quý tiên sinh, cần giải thích với , quyền tự do ."
Trong màn hình, Quý Yến Thâm thấy khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo Thẩm Kiểu lạnh tanh, đặc biệt đôi mắt hồ ly , hóa lúc lạnh lùng kiêu sa đến .
đợi lên tiếng, Thẩm Kiểu lấy cớ bận rộn chủ động ngắt kết nối video.
đàn ông ở xa ngoài biển khơi, miệng ngậm điếu thuốc, đôi mắt sâu thẳm xẹt qua một tia sáng tối tăm khó đoán.
Bạn thể thích: Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Cô gái nhỏ giận .
Thẩm Kiểu chiếc điện thoại ngắt kết nối, ánh sáng màn hình tắt dần.
Cô thầm nhủ với bản , đây mới vị trí vốn thuộc về hai .
Đêm khuya, Thẩm Kiểu tắm rửa xong định ngủ, điện thoại nhận một tin nhắn.
Vẫn điện thoại lạ đó.
[Bảo bối, nhớ em, nhớ em đến ngủ .]
Bên còn kèm theo một bức ảnh đàn ông mặc quần lót màu đen, phác họa hình dáng rõ ràng.
thấy bức ảnh , cơn buồn ngủ Thẩm Kiểu bay sạch.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/co-giao-tham-qua-me-nguoi-quy-tong-mac-suc-sa-nga/chuong-84-la-ai.html.]
Cô để điện thoại xa tít, một cái thôi cũng thấy bẩn mắt .
Rốt cuộc ai!
Trong đêm tối như , Thẩm Kiểu trông vô cùng bất lực.
Theo bản năng cô nghĩ đến Quý Yến Thâm, nhanh xua tan ý nghĩ .
Hai ngày nghỉ , sáng trưa chiều tối đối phương đều gửi tin nhắn cho cô, hơn nữa nội dung ngày càng trắng trợn.
Thẩm Kiểu nhẫn nhịn nổi đến đồn cảnh sát báo án, quả nhiên đối phương dùng thủ đoạn chuyển địa chỉ IP nước ngoài, dựa một điện thoại ảo thì thể tra .
Vì gặp tổn hại thực chất nào, cảnh sát chỉ an ủi vài câu, cũng thể xuất cảnh.
Thẩm Kiểu thấp thỏm lo âu qua hai ngày, thứ hai làm như thường lệ, hai ngày ngủ ngon khiến cô mệt mỏi.
Cô ở cổng trường đón bọn trẻ, cố gắng thẳng lưng xốc tinh thần.
"Cô Thẩm, tinh thần cô trông vẻ kém, chứ?"
lên tiếng Lưu Vũ Hiên mới chuyển đến lâu, cô ngày nào cũng đưa đón con, trong đông đảo phụ đa phần giúp việc đưa đón thì cô trông đặc biệt nổi bật.
Vì học sinh mới chuyển đến, Thẩm Kiểu cũng sẽ lưu tâm hơn một chút, may mà bà Lưu tính tình dịu dàng, Thẩm Kiểu mỉm với cô : " bà Lưu, cảm ơn chị quan tâm."
"Vũ Hiên nhà đành nhờ cô ."
"Đây việc chúng nên làm, Vũ Hiên mới đến đầy một tuần, thích nghi cũng khá , bà Lưu cứ yên tâm."
Thẩm Kiểu đưa tay về phía Lưu Vũ Hiên, Lưu Vũ Hiên liếc cô một cái, trực tiếp phớt lờ tay cô bỏ .
Bà Lưu lộ vẻ bối rối: "Xin cô Thẩm, đứa trẻ ..."
" , chúng sẽ chăm sóc cho bé, hãy cho bé thêm chút thời gian."
Đối mặt với phụ học sinh mới, Thẩm Kiểu đặc biệt kiên nhẫn, suy cho cùng Quý T.ử Mặc và Lục Nghiên Trần lúc đầu cũng bài xích ngoài, cô mất nhiều thời gian mới khiến hai đứa trẻ mở lòng.
Lúc cô , đột nhiên cảm nhận một ánh mắt nóng rực rơi , Thẩm Kiểu , lúc phụ đang đưa con học.
Chắc nghĩ nhiều .
"Cô Thẩm."
Quý T.ử Mặc thấy cô từ xa chạy tới, bên Lục Nghiên Trần bước xuống từ xe bảo mẫu cũng chạy nhanh kém.
Hai cứ như đang thi chạy, đều chạy đến bên cạnh Thẩm Kiểu đầu tiên.
đuổi chạy, Lục Nghiên Trần xuống xe quãng đường gần hơn, bé còn tranh thủ làm mặt quỷ với Quý T.ử Mặc.
Thẩm Kiểu đỡ lấy hai cục bột nhỏ đang chạy như bay tới, khóe miệng khẽ nhếch lên: "Chậm thôi, hai tiểu tổ tông, kẻo ngã bây giờ."
Hai ngày gặp, hai đứa trẻ đặc biệt thiết với cô.
Bên tai vang lên một giọng quen thuộc: "Cô Thẩm, thật dịu dàng."
Thẩm Kiểu ngẩng đầu chạm ánh mắt Lục Nhai, nụ khóe miệng cô lập tức cứng đờ tại chỗ.
" đến đây?"
Lục Nghiên Trần nắm tay Lục Nhai, vẻ mặt tò mò hỏi: "Cô Thẩm, cô quen tiểu thúc thúc con ạ?"
Thẩm Kiểu lúc mới nhớ câu mà Lục Nhai từng , còn hai trai, nên Lục Nghiên Trần con trai trai ?
Thế giới nhỏ thật.
" , từng gặp."
Lục Nhai hôm nay đổi hẳn trang phục trai năng động tỏa nắng thường ngày, mà hiếm hoi mặc một bộ vest.
Ngay cả mái tóc vàng chói mắt cũng nhuộm đen , trông cũng dáng lắm.
đưa tay về phía Thẩm Kiểu: "Cô Thẩm, việc đưa đón Lục Nghiên Trần sẽ do phụ trách, xin chiếu cố nhiều hơn."
Đừng bỏ lỡ: Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt, truyện cực cập nhật chương mới.
Thẩm Kiểu bắt tay , đó nhanh chóng buông , vài câu xã giao rời .
đến phòng đồ đồng phục trường, thì phát hiện trong điện thoại một tin nhắn gửi đến.
[Bảo bối, ngày mai mặc váy cho xem.]
Thẩm Kiểu sắp phát điên , cảm giác cô quả nhiên , đó nãy trộn trong đám đông!
ai? Lục Nhai ?
Giờ nghỉ trưa, nhân viên giao hàng mang đến một bó hoa tươi.
Hứa Miểu Miểu giật lấy tấm thiệp bên trong, từng chữ một: "Bảo bối, sẽ luôn dõi theo em."
Chưa có bình luận nào cho chương này.