Cô Giáo Thẩm Quá Mê Người, Quý Tổng Mặc Sức Sa Ngã
Chương 136: Đã Lâu Không Gặp, Tiểu Hồ Ly
Đêm nay, Thẩm Kiểu luôn áp sát lồng n.g.ự.c Quý Yến Thâm. nhẹ nhàng vuốt ve phần cổ tay trong cô, lớp băng gạc quấn cánh tay cô, ánh mắt trong bóng tối lạnh thấu xương.
giống như một con sư t.ử mãnh liệt đang tích lũy sức mạnh chờ thời cơ, bóng đêm che giấu sự lạnh lẽo .
Mãi đến gần tảng sáng, Thẩm Kiểu mới chìm giấc ngủ sâu. cẩn thận buông lỏng cơ thể cô , lặng lẽ xuống giường.
Trong màn mưa gió đung đưa ngoài , châm một điếu thuốc, cảm giác buồn ngủ, bóng đêm kéo dài vóc dáng thật dài.
Gợi ý siêu phẩm: Đi Xem Mắt, Tôi Phát Hiện Có Thai Với Sếp Cũ - Mạnh Thanh Ninh + Phó Nam Tiêu đang nhiều độc giả săn đón.
Tần Phong bên cạnh , vẻ mặt vô cùng cung kính báo cáo: “Khu nhà xưởng đó bỏ hoang nhiều năm, camera giám sát từ lâu còn dùng nữa, nên tra đàn ông bí ẩn .”
“Còn camera giám sát ở trung tâm thương mại thì ? thể kịp thời cứu Thẩm lão sư, chừng chính ẩn nấp ở trong đám đông.”
“ xem xem nhiều , phát hiện nhân vật nào khả nghi. Hoặc cực kỳ giỏi ẩn nấp, né tránh một cách chuẩn xác tất cả các camera, hoặc căn bản ở trung tâm thương mại.”
Quý Yến Thâm nhả một vòng khói thuốc. Thẩm Kiểu từng lúc cô tỉnh thì mấy tên lưu manh nhiều vết thương, đó ngay cả kho hàng cũng đốt sạch, hủy thi diệt tích một mực tuyệt đường.
Dính líu loại tâm cơ tàn nhẫn độc ác như , đây tuyệt đối một chuyện .
“Tiên sinh, chuyện bí ẩn cứ tạm gác , tình báo nhắc nhở rằng ‘Liệp Hồ’ bí mật lẻn Hải Thành.”
Quý Yến Thâm kẹp điếu thuốc, đồng t.ử bỗng nhiên co rút phóng đại: “ dám đến, sẽ bắt mãi mãi ở Hải Thành. Tra! Cho dù đào sâu ba thước đất cũng tìm bằng cho .”
“.”
Tần Phong Quý Yến Thâm đang chống tay lên lan can, hai tay siết chặt lấy tay vịn, mu bàn tay nổi đầy gân xanh.
Ngoại trừ Thẩm Kiểu , hiếm khi để lộ cảm xúc bản như .
Tần Phong nhỏ giọng nhắc nhở: “Lão đại, trời sắp sáng , nghỉ ngơi một lát .”
Quý Yến Thâm chằm chằm bầu trời mờ ảo , mặt như bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc, đường viền hàm căng cứng: “ , trời sáng , thế đó bao giờ thể thấy nữa…”
Một trận gió lạnh thổi tới, thổi tan tàn t.h.u.ố.c giữa các ngón tay .
Lớp bột màu trắng nương theo làn gió mà bay múa.
Trong phòng bỗng nhiên truyền đến tiếng hét thất thanh Thẩm Kiểu: “ !”
Quý Yến Thâm vứt điếu t.h.u.ố.c , nhanh chóng lao về phía phòng ngủ cô.
Tần Phong bóng lưng rời , khẽ thở dài một tiếng.
nhiều năm như , vẫn thể buông bỏ .
Quý Yến Thâm đẩy cửa , Thẩm Kiểu từ giường bật dậy lao xuống, nhanh chóng chạy vồ về phía .
“A Yến.”
Quý Yến Thâm ôm chặt lấy cô lòng, cô gái nhỏ gặp ác mộng, khắp đều mồ hôi lạnh.
Cô đang mặc một chiếc váy hai dây bằng lụa tơ tằm hở lưng, tấm lưng trần bết dính những giọt nước mồ hôi, trông giống hệt như một quả vải mới bóc vỏ.
Quý Yến Thâm ôm lấy eo cô, dịu dàng dỗ dành: “Đừng sợ, ở đây .”
Cô gái nhỏ trong lòng ngước đầu lên, mặt sớm đầm đìa nước mắt, hàm răng siết chặt lấy bờ môi đỏ mọng, trông vô cùng đáng thương, khiến cho Quý Yến Thâm đau lòng khôn xiết.
Bế thốc cô đặt trong lòng, Thẩm Kiểu mới chỉ ngủ đầy nửa tiếng, mới rời một lát cô lập tức giật tỉnh giấc.
thể tưởng tượng chuyện để cái bóng tâm lý cực kỳ lớn đối với cô.
Thẩm Kiểu rúc đầu trong lòng , ngửi thấy một mùi khói t.h.u.ố.c nồng đậm.
Quý Yến Thâm dịu dàng đặt cô xuống giường, giống như đang dỗ dành một đứa trẻ nhỏ mà vỗ nhẹ lên lưng cô: “ sợ, sợ nữa, đều mơ thôi.”
Thẩm Kiểu túm chặt lấy quần áo , nức nở : “Đừng rời xa em, mãi mãi đừng rời xa em ? A Yến, em chỉ còn thôi…”
Nước mắt từng chút một thấm đẫm áo , cũng làm mềm nhũn cõi lòng đàn ông.
Quý Yến Thâm dịu dàng hôn những giọt nước mắt cô: “Tiểu Nguyệt Lượng, em chính mạng sống , làm nỡ lòng rời chứ?”
“Ngoan nào, canh giữ cho em, ngủ một lát .”
Thẩm Kiểu ngửi mùi hương mới chìm giấc ngủ sâu, cô quá ỷ .
Buổi chiều, Thẩm Kiểu đ.á.n.h thức bởi tiếng điện thoại rung.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/co-giao-tham-qua-me-nguoi-quy-tong-mac-suc-sa-nga/chuong-136-da-lau-khong-gap-tieu-ho-ly.html.]
Cô mơ màng bắt máy, mắt còn chẳng buồn mở : “Alo.”
Đầu dây bên truyền đến một giọng hiền từ: “Tối qua làm gì thế hả? giờ vẫn còn đang ngủ nướng, cái thật chẳng giống cháu chút nào.”
thấy giọng , Thẩm Kiểu vội vàng mở to mắt, cơn buồn ngủ liền bay biến sạch sành sanh.
Cô hoảng hốt giống như một đứa trẻ, lắp bắp giải thích: “Chiêm, Chiêm lão sư, tối qua cháu mất ngủ một chút.”
“ làm phiền đến cháu ?”
“ , ạ, thưa lão sư, chuyện gì ạ?”
Chiêm lão sư ôn hòa : “Chỉ lâu gặp cháu, cháu tan làm thì đến nhà ăn một bữa cơm nhé.”
Thẩm Kiểu bận rộn gật đầu: “ ạ.”
Chiêm Ngọc giáo viên trường mầm non cô, thời điểm đó chính giai đoạn Thẩm Mạn Thanh đang phát điên, mỗi ngày tâm trí bà đều đặt việc làm để gả Tô gia.
Một khi thất bại liền thẹn quá hóa giận, đối với Thẩm Kiểu thì hở chút đ.á.n.h đập c.h.ử.i mắng, phần lớn thời gian cũng quên bén việc đến trường đón con.
Chiêm Ngọc khi hiểu rõ tình hình liền dẫn Thẩm Kiểu về nhà , dùng tình yêu thương bà để chữa lành cho Thẩm Kiểu.
Cũng chính vì bà nên Thẩm Kiểu khi nghiệp mới lựa chọn dấn ngành giáo viên mầm non .
Vị trí bà trong lòng Thẩm Kiểu thể sánh ngang với một .
Lão sư vẫn còn chuyện cô xin nghỉ việc.
Thẩm Kiểu vội vàng rời giường, phát hiện Quý Yến Thâm còn ở đây nữa.
đầu giường mảnh giấy ghi chú để , bảo cô đợi tan làm về sẽ bồi cô.
nét chữ mạnh mẽ phóng khoáng đàn ông, Thẩm Kiểu khẽ mỉm , gửi cho một tin nhắn.
Lát bên mới trả lời , bảo tài xế đưa cô qua đó.
Thẩm Kiểu tranh chấp thêm nữa, mặc dù Diêu Thanh vạch trần bắt giữ, cô cứ giữ một tâm mắt cẩn thận thì vẫn vững vàng hơn.
Hôm nay một ngày mưa thuận gió hòa, ngày hè nóng nực trận mưa lớn xua tan , buổi chiều tháng sáu, thế mà vài phần se se lạnh.
Thẩm Kiểu nén đau ở chân, đến tiệm hoa lựa chọn hoa linh lan mà lão sư yêu thích, còn mua thêm một ít trái cây nữa.
Chiêm lão sư ly hôn từ sớm, khi nghỉ hưu thì sống một ở vùng ven thành thị, giá nhà ở đây rẻ, cửa còn một cái sân lớn, phía vài mẫu đất, môi trường ưu nhã, hòa làm một thể với thiên nhiên.
Tiểu Ngũ đưa Thẩm Kiểu đến cửa, giúp cô xách trái cây trong.
Thẩm Kiểu dịu dàng lời cảm ơn: “Để tự làm cho, muộn một chút hãy đến đón .”
“ .”
Tiểu Ngũ mặc dù mở miệng đồng ý, chỉ lái xe xa một chút chứ hề rời .
bước trong sân, Chiêm lão sư đón tới nơi.
“Con bé , mau con.”
Thẩm Kiểu mặc một chiếc váy sơ mi trắng tay dài, che vết thương cánh tay, ngọt ngào gọi một tiếng: “Chiêm lão sư.”
“Hoa trong sân đều nở rộ , hoa hướng dương to quá, hạt hướng dương bên trong chắc cũng sắp chín nhỉ?”
Gợi ý siêu phẩm: Tôi Có Thể Nhìn Thấy Giá Trị Của Vật Phẩm, Trở Thành Đóa Hoa Phú Quý! đang nhiều độc giả săn đón.
“ , qua vài ngày nữa thể ăn .”
“Đến lúc đó cháu sẽ qua hái, bóc hạt rang thơm lên để c.ắ.n cày phim…”
Thẩm Kiểu vui vẻ trò chuyện cùng lão sư, đường phía cứ thế trong nhà, kết quả đầu đ.â.m sầm lồng n.g.ự.c vững chãi một .
“Á!”
Cô đầu , mặt đang một đàn ông cao lớn, mặc áo sơ mi trắng, làn da trắng trẻo, ngũ quan tinh tế sắc sảo.
Trái ngược với kiểu như Quý Yến Thâm, gã giống như một thiếu gia bước từ trong truyện tranh .
Sạch sẽ, cao quý.
Bàn tay với phần xương cổ tay gồ lên lực đỡ lấy Thẩm Kiểu, giọng dịu dàng vang lên: “ lâu gặp, tiểu hồ ly.”
Thẩm Kiểu chớp chớp đôi mắt to tròn, liên tưởng đàn ông mắt với bé trong ký ức : “ … Hàn Uyên ca ca!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.