Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chúng Mình Đã Cưới Trước Yêu Sau.

Chương 45: Hẹn ước.

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Em cảm thấy thế nào…

Yên Hàm chút bối rối. Cô bao giờ nghĩ sẽ ngày thấy câu như từ miệng .

.

Tịch Quyền từ phía vòng tay ôm lấy cô, tuyết từ vai hai khẽ rơi xuống, phủ một lớp mỏng mặt đất.

Giọng trầm thấp, đầy từ tính, vang lên bên tai cô: “ chỉ đùa thôi, em đừng suy nghĩ nhiều. còn quá sớm.”

Yên Hàm cúi đầu, gì, chỉ bóng hai đan xen nền tuyết, yên động đậy.

“Hàm Hàm, Yên Hàm.” Tịch Quyền siết chặt vòng tay.

Cô khẽ thở dài: “Hiện tại em đối xử với ? vội vàng như thế, chẳng chút thành ý nào cả.”

, thật sự .” Giọng nhẹ nhàng và kiên định. “Chỉ cảm thấy ngứa ngáy, khó chịu trong lòng. Em hiểu ?”

“Ừm.”

thể chờ, thể chứng minh. Chỉ cần mỗi một lời em chịu với lúc , đều cảm thấy mãn nguyện.”

Yên Hàm mỉm , môi khẽ nhếch lên, “Thật ?”

“Thật.”

xoay cô , để cô tựa sát góc tường, tránh những bông tuyết đang rơi xuống.

Nhịp tim Yên Hàm bỗng nhanh hơn. Trong màn đêm tuyết rơi mờ ảo, cảm giác mật như thế với Tịch Quyền thật một trải nghiệm mới lạ.

Một lát , cô nhanh chóng chuyển chủ đề: “ tối nay tăng ca ? khuya thế mà vẫn ở công ty.”

muộn, mới hơn tám giờ thôi. Em về căn nhà hai đứa ?”

“Ừ, thấy .”

nên mới tìm ?” cảm nhận tay cô lạnh buốt, nghĩ một lát mở rộng áo khoác, nhẹ nhàng kéo cô lòng . “Em ở đó, làm việc đến khi xong mới về. Thế nên vội lắm.”

“Ồ.” Yên Hàm ngây ngốc “giấu” trong chiếc áo khoác .

“Em ăn gì ?”

“Ăn một chút cách đây vài tiếng .”

Tịch Quyền khẽ nhíu mày: “ ăn .”

, chúng đến đây mà.”

, ăn xong .”

~ Chúng một lát thôi, đó về nhà ăn cũng .”

Tịch Quyền do dự một lát, cuối cùng nghĩ ăn xong thể về thẳng, liền đồng ý theo cô trong.

Bên trong, ba Tịch Quyền cũng đang ở đó. Họ ngày nào cũng ghé thăm ông bà, nên khi thấy hai đến đêm tuyết rơi thế , đều vô cùng ngạc nhiên.

Yên Hàm từ nước ngoài về, hai tháng gặp, khiến nhớ cô.

Bà nội hỏi cô sẽ ở mấy ngày. Cô trả lời thì liền cảm nhận ánh mắt nóng rực Tịch Quyền dõi theo .

Yên Hàm , “Con về khá lâu, rảnh rỗi mới về ạ.”

Bà nội mỉm hài lòng, gật đầu, “Thế thì thời gian rảnh cứ về nhà cũ ăn cơm. Tịch Quyền rảnh thì con cứ tự đến, đừng để ý đến nó.”

Cô khẽ liếc , nhẹ nhàng gật đầu, “.”

đó, nhắc đến sinh nhật ba Tịch Quyền tuần . về nước, ông bà dặn cả hai cùng đến nhà cũ ăn cơm.

Sinh nhật ông bà nội thường tổ chức hoành tráng, các bậc cha chú khá kín tiếng, chỉ đơn giản dùng bữa tối ở nhà.

Yên Hàm liền gật đầu đồng ý, đó nhận thêm một ánh từ Tịch Quyền, dường như đang cân nhắc điều gì đó.

nửa tiếng, Tịch Quyền dậy , sợ tuyết sẽ rơi dày hơn.

vốn chuẩn phòng nghỉ, hiểu rằng Yên Hàm xuống máy bay, chắc chắn cô ở riêng với Tịch Quyền, mà cô đến thăm ông bà ngay khi trở về hiếu thuận . Vì , tất cả chỉ mỉm giữ , để họ tự do rời .

Hai mỗi lái một chiếc xe, thật sự thích hợp để chơi.

Cuối cùng, Yên Hàm dẫn đến căn hộ bên ngoài Tịch Quyền, nơi gọi sẵn một bữa ăn ngoài thịnh soạn cho cô.

Trong lúc chờ đợi, tâm trạng , Yên Hàm lấy điện thoại trả lời tin nhắn Chu Nịnh: [ máy hết pin, hôm nay mới xuống máy bay, mệt lắm, để hôm khác gặp nha.]

khi gửi xong, Tịch Quyền bên cạnh hỏi: “Tuần em chắc chắn còn ở đây ? Nếu em bận thì cần ở .”

, em vẫn ở đây.”

“Em về làm gì? Dự định ở bao lâu?”

“Ừm… một tháng.”

Tịch Quyền nghiêng đầu cô, “Một tháng? Công ty em thật sự phá sản ?”

“…”

Yên Hàm đen mặt.

lập tức nghiêng qua, giọng nhẹ nhàng trầm ấm dỗ dành.

Yên Hàm nhéo một cái, mắng: “ cái đồ đàn ông c.h.ế.t tiệt, chừa thói , chỉ giỏi khoác thêm một lớp vỏ ngọt ngào để gạt em!”

Tịch Quyền bật , giọng từ tính dịu dàng: “Tình yêu chẳng rắc một chút đường lên bản chất để làm yêu vui đó ?”

Yên Hàm sững sờ một chút, đó môi cong lên ngọt ngào: “ Tịch thật cách mấy lời hoa mỹ.”

“Rắc một chút đường lên bản chất vì yêu ” câu thật sự hợp lý, Yên Hàm thầm nghĩ. Tịch Quyền thật tuyệt, yêu rõ ràng và sáng suốt, chỉ dịu dàng với cô.

Khi đồ ăn giao đến, Tịch Quyền nhận.

Yên Hàm ở nhà một , cô xỏ dép lê theo thang máy xuống tầng nhận đồ ăn, đó bám lấy trở về.

hành động chút ngốc nghếch, thể kiềm chế .

Lúc ăn, Tịch Quyền làm việc máy tính trò chuyện: “Tối nay ở đây ngủ nhé? Mai về nhà .”

“Ừ.”

“Thứ năm tuần em làm ? Nghỉ một ngày ?”

mà, ai làm sếp chẳng nghỉ thì nghỉ.”

mỉm , cô một cái, tiện tay giúp cô vén những lọn tóc lòa xòa gương mặt tai.

Yên Hàm ngừng ăn, một cái, đó đỏ mặt cúi xuống tiếp tục ăn.

Tịch Quyền tiếp: “ lúc đó, chúng cùng đến nhà cũ ăn cơm nhé?”

“Ừ ừ.”

Cùng lên kế hoạch cho một việc nhỏ nhặt cũng khiến tâm trạng trở nên thoải mái hơn nhiều. Yên Hàm ăn ngoài cửa sổ, những bông tuyết trắng rơi lả tả trong màn đêm, đẽ và lãng mạn.

đầu tiên cô cùng ngắm tuyết. Cô bất chợt : “Em làm tuyết.”

Tịch Quyền ngừng gõ bàn phím, ngoài cửa sổ, “Tuyết ban công đến mai mới đủ để làm một tuyết.”

Yên Hàm sang .

cũng đầu , ánh mắt dịu dàng, “Nếu ngày mai tuyết vẫn còn rơi, sẽ làm cho em một tuyết.”

“Ừ ừ ừ.” Yên Hàm ngượng ngùng cúi đầu, niềm vui như sắp tràn khỏi lòng cô. thêm một lời hẹn ước nữa.

Ăn xong, cô thấy tiếp tục bên bàn làm việc máy tính, còn thì cửa sổ video tuyết rơi ở Lan Giang Loan, khẽ hát.

Giọng hát mềm mại, êm dịu cô khiến khung cảnh càng trở nên lãng mạn. khi xong, cô đăng lên mạng xã hội.

Tịch Quyền phía lặng lẽ quan sát cô. đó, mở điện thoại, mạng xã hội và phát video mà cô đăng. Trong gian yên tĩnh phòng ăn, giọng hát nhẹ nhàng cô vang lên, như một làn gió mềm mại thổi qua tim .

dừng tay, lưỡng lự một chút nút “Thích”, mãi vẫn bấm.

Yên Hàm đầu , hỏi: “Tại bấm thích? Một cái thích khó bấm thế ? đầu tiên trong đời bấm nút thích hả?”

“…”

Cô buồn bực chằm chằm. Cuối cùng thấy vẫn bấm, cô tức giận , tựa đầu cửa sổ.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Vài giây , điện thoại cô hiện lên thông báo: “Ông xã thích bài bạn.”

Yên Hàm cố nhịn , tiếp tục ngân nga hát khẽ.

Tịch Quyền phía lặng lẽ ngắm bóng lưng cô, dáng vẻ vui sướng vì một hành động nhỏ . Trong lòng như cào nhẹ, ngứa ngáy chịu nổi.

vài câu hát nữa, bước đến, vòng tay ôm lấy cô từ phía .

Yên Hàm hình bóng hai phản chiếu kính: “ làm gì ~”

“Xóa .”

“???” Cô , phồng má, “ xóa? ?”

cúi xuống, khẽ thì thầm bên tai cô, giọng trầm ấm: “Quá quyến rũ.”

“…”

“Em chỉ cần hát cho đủ.”

“…” Yên Hàm khẽ thì thầm: “Em hát cho . ai chứ, chẳng qua tâm trạng em đang vui thôi.”

. mà…”

Hai một lúc, cuối cùng Tịch Quyền nhượng bộ: “Trong danh bạ em nhiều đàn ông ?”

nhiều . Chủ yếu các chị em trong giới danh viện, hoặc các khách hàng, trong ngành thời trang, đều nữ.”

lấy một đàn ông ?”

“Cũng chứ, đều quen cả, ví dụ như , bạn , hoặc Yên Quân Minh.”

“Thế còn Phương Hàm Sanh?”

“…” Yên Hàm nhẹ ho một tiếng: “ xóa em .”

nhướng mày: “Thế ? lắm.”

“…”

, khó hiểu: “ với vẫn đối tác ? Giờ gặp làm ăn nữa ? Thật chẳng gì cả mà.”

bật nhạt: “Em nghĩ với kiểu quan hệ như , thể hợp tác với ?”

“???” Cô sững , bất ngờ: “Hai hợp tác nữa ?”

“Em thì , vì em ý gì với . …” nhếch môi, giọng điềm nhiên: “Bữa tiệc hôm đó giai đoạn hai dự án. đó bộ dự án đều dừng .”

Yên Hàm ngạc nhiên, ngờ sự việc phía căng thẳng đến , bộ dự án đều chấm dứt…

Tuyết rơi suốt đêm. Hôm , cô đến công ty, suốt cả ngày thỉnh thoảng dậy ngoài cửa sổ, mong tuyết tiếp tục rơi dày để tối nay Tịch Quyền thể làm một tuyết cho cô.

Buổi chiều, Tịch Quyền nhắn tin cho Yên Hàm, báo rằng tối nay tiệc xã giao, thể về giờ, cô nếu thì rủ bạn bè ăn, sẽ về nhà muộn hơn.

Yên Hàm đồng ý ngay.

Cô nghĩ : ở nhà riêng mà đắp tuyết thì khí sẽ vui hơn. gian rộng rãi, thể thoải mái chơi đùa, thậm chí cùng ném tuyết ngoài sân.

, Tịch Quyền lẽ cũng chỉ đó để cô thoải mái “ném”, chứ chắc chắn tham gia trò “trẻ con ba tuổi”.

Yên Hàm mỉm , suốt cả ngày tâm trạng cô đều rực rỡ như ánh nắng giữa trời đông.

Buổi tối, cô mời đồng nghiệp ở công ty ăn. bữa ăn, cô và Chu Nịnh quyết định ghé qua một hội sở giải trí để trò chuyện.

Chu Nịnh chuyện thú vị kể nên hai chọn một góc riêng trong phòng VIP, uống rượu trò chuyện.

xuống, Chu Nịnh trách cô: “Tối qua tới xem vụ thì thiệt lớn đó.”

Yên Hàm nhắc đến Phương Hàm Sanh, đành đánh trống lảng: “Chuyện với Yên Quân Minh thế nào ?”

Chu Nịnh đỏ mặt, ho khẽ: “ và Yên Quân Minh cùng chơi mà, thì thể ở cùng phòng với Phương Hàm Sanh .”

“?” Yên Hàm nheo mắt , ánh mắt dò xét.

Chu Nịnh ngượng ngùng, tựa ghế sofa, vung vẩy ly rượu: “Cũng chắc chắn. hiện tại, sáng trưa chiều tối cộng thêm bữa khuya , đều do lo hết.”

“…” Yên Hàm khỏi cảm thán: “ giỏi đấy.”

Chu Nịnh bật : “ bằng . khiến…”

“Đừng nhắc đến họ Phương nữa.” Yên Hàm cắt ngang: “Giờ đến .”

, ý Tịch. cảm giác cũng yêu sâu sắc lắm.”

“Hả?”

“Lâu lắm thấy nữ minh tinh Hàn Quốc nữa. phong sát , chẳng do Tịch làm ?”

Yên Hàm khẽ , gật đầu: “ lẽ .”

tức ,” Chu Nịnh sang cô: “ do Tịch tự tay, chứ yêu cầu?”

yêu cầu.” Yên Hàm bắt chéo chân, uống một ngụm rượu: “Hôm đó tát cô một cái , đó cũng chẳng giận đến mức làm gì thêm.”

thì , Tịch thật sự tuyệt. khiến khác ghen tỵ.” Chu Nịnh cảm thán, cô nhấp môi uống rượu, nhẹ nhàng.

“Cơ mà bông hồng độc nhất Bắc Kinh, cảm giác cũng sắp yêu đó bạn . Còn Tịch, như , dễ rung động với ai .”

Yên Hàm nghiêng đầu , chống cằm , tay khẽ xoay ly rượu.

Tâm trạng cô , nên cứ uống hết ly đến ly khác. qua kẻ cũng nhận hai trong góc , vài ghé qua cụng ly.

Trong đó, một xuất hiện khá bất ngờĐàm Mẫn.

Đàm Mẫn xuống thản nhiên rót rượu: “Hàm Hàm, về nước ?”

Yên Hàm ngờ chị em “plastic” hôm qua còn làm trò, hôm nay xuất hiện.

Cô khẽ : “Ừ.”

“Hôm qua xem mạng xã hội ngay.” Đàm Mẫn , cụng ly với cô.

Yên Hàm thấy cô uống cạn một , nghĩ thầm: đang “xả ”, uống rượu cũng thật phóng khoáng, liền cạn theo.

Uống xong, Đàm Mẫn rót rượu, ung dung vắt chéo chân, tay đặt lên gối, điệu bộ thư thả. Cụng ly nữa, cô : “Hơn nữa, tâm trạng trông vẻ , tối qua hát ngọt như đường .”

Yên Hàm nhíu mày, cũng uống cạn ly. Đàm Mẫn dậy, chỉnh tóc, rằng hẹn với khác, hôm khác gặp.

khi cô rời , Chu Nịnh : “Hôm qua tâm trạng tệ, thấy bài đăng nên sinh ghét, ?”

Yên Hàm từ tốn nhấp một ngụm rượu: “ thật sự nghĩ nhiều đến .”

Chu Nịnh đáp: “Cô lúc nào chẳng để ý đến . Hai kết hôn cùng tháng, giờ cô ầm ĩ trở thành trò thiên hạ, còn thì … xuôi chèo mát mái. Ai cũng Tịch yêu , hai tình cảm , mà cô cũng , Tịch tay thì nể tình ai hết.”

Yên Hàm cầm chai rượu rót thêm, một tay chống đầu thở dài: “ giọng điệu nãy , khi nào nghĩ cố ý đăng bài đó ? Thề trời, thật sự nghĩ .”

Chu Nịnh cụng ly với cô, khẽ: “Dù ý gì, cô cũng sẽ vui thôi.”

Yên Hàm bực bội xoa trán, uống cạn một : “ oan ức mà.”

Uống thêm vài ly, Yên Hàm cảm thấy đầu choáng. Nghĩ đến việc còn về chơi tuyết cùng Tịch Quyền, cô quyết định gọi xe về sớm.

Khi qua một góc khuất, cô bất ngờ bắt gặp một gương mặt quen thuộcPhương Hàm Sanh.

Cô dừng , mỉm gật đầu.

sững , cũng gật đầu đáp , môi khẽ nhếch lên một nụ .

Gọi xe xong, Yên Hàm bước bãi đỗ xe ngầm. Trong lúc đó, Tịch Quyền rời khỏi buổi tiệc xã giao gần đó.

Lên xe, nhận một tin nhắn kèm theo bức ảnh: Yên Hàm ở hội sở giải trí, đang đối diện Phương Hàm Sanh, cả hai cùng mỉm .

Tịch Quyền nheo mắt, lạnh lùng lệnh cho Tiêu Vận: “Tra điện thoại đó ai, và lái xe đến hội sở.”

cách khá gần, chỉ mất vài phút đến nơi. Xe bãi đỗ, qua ánh đèn pha, thấy một bóng dáng quen thuộc ở lối thang máyYên Hàm.

Bên cạnh cô, Phương Hàm Sanh.

Yên Hàm dựa tường trong thang máy, đầu óc mơ màng. Cô bước vài bước thì đôi chân đôi giày cao gót bỗng chao đảo, cơ thể lảo đảo suýt ngã.

Phương Hàm Sanh vội đưa tay đỡ lấy cô. Cô vô thức ngã n.g.ự.c .

Chiếc xe đen dừng đột ngột, tiếng phanh xe vang lên làm gần đó chú ý.

Phương Hàm Sanh ngoảnh đầu về phía âm thanh, ánh mắt giao với đàn ông đang bước xuống xeTịch Quyền.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...