Chúc Toàn: Vĩnh Kết Đồng Tâm
Chương 5
Cảnh tượng trở nên hỗn loạn, sợ họ lao đánh .
Đừng đánh mà, đừng đánh ! Chúc đây làm đủ đức hạnh để trải qua một màn kịch lớn thế .
nắm tay Đường Thiên, sốt ruột : “Đây em trai Uất Viên, Uất Trần. chắc gặp đây .”
Uất Trần liếc bàn tay đang nắm lấy Đường Thiên, ánh mắt lạnh lẽo như d.a.o cắt.
vội vàng buông tay.
Đường Thiên chợt nhận , giọng điệu vẻ mỉa mai một cách khó hiểu: “Thì em hồi đại học em làm gia sư .”
Uất Trần đột nhiên thu sự giận dữ, đổi thái độ, như : “ , chỉ thế, bây giờ và chị còn sống chung với nữa.”
Lời Uất Trần khiến cả và Đường Thiên đều sốc đến mức cháy khét bên ngoài, mềm nhũn bên trong.
quen cái tên tám trăm năm , đây đầu tiên gọi "chị", mà còn ngay mặt Đường Thiên.
Ai dạy làm " xanh" thế hả, trai trẻ.
còn kịp hồn, bắt đầu tung chiêu lớn về phía :
“Ồ, nếu chị chuyện gì tiện để với , lên đây.”
Ánh mắt âm trầm rõ ràng đang : lên cùng thì chị c.h.ế.t chắc.
Dứt lời, Uất Trần bỏ thẳng, nghẹn họng, còn Đường Thiên thì mặt đơ .
“Đường Thiên, ừm... sẽ giải thích với , về nhé!” đuổi theo Uất Trần đầu dặn dò Đường Thiên.
thở hồng hộc đuổi kịp lúc nhấn mở thang máy. Uất Trần đút tay túi, lạnh lùng dựa vách trong, nhấn tầng.
nhấc mí mắt liếc một cái, bực bội cúi đầu bước .
Thang máy từ từ lên.
những con tăng dần thang máy, nuốt nước miếng: “... đang giận ?” gì mà giận chứ.
“Chúc , chị lừa .” Giọng khàn khàn.
oan ức quá chứ.
“ lừa cái gì?”
Uất Trần rầu rĩ: “Chị tự .”
“…”
xắn tay áo định tranh cãi lý lẽ với Uất Trần một cách nghiêm túc, cảnh tượng mắt làm cho choáng váng.
Đừng bỏ lỡ: Người Ấy Đã Về, Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Gì (Thời Noãn-Giang Dật Thần), truyện cực cập nhật chương mới.
cao mét tám mấy dựa tường, nghiêng đầu một cách khó chịu, rõ biểu cảm. Cổ đỏ lên một mảng.
tạo nghiệt mà.
lập tức mềm lòng: “Thật sự lừa , hôm nay mới Đường Thiên trai học sinh lớp .”
giơ ba ngón tay làm bộ thề thốt.
“Ồ.”
“ tin.”
... tin thì thôi . tức nghẹn, bước khỏi thang máy . Một cô gái xinh mặc đồ Chanel cao cấp lướt qua , giơ chiếc hộp trong tay về phía phía , nũng nịu: “Uất Trần, đợi lâu lắm , giờ mới về?”
Tim như hẫng một nhịp. cúi đầu lúng túng, nhanh chóng móc chìa khóa mở cửa, đóng sầm cửa một cách ầm ĩ.
Trong lòng bỗng dưng nghẹn .
áp tai cánh cửa, thấy giọng bình thản Uất Trần: “ chút việc làm chậm trễ, .”
Thế giới trở nên tĩnh lặng.
bệt xuống sàn suy nghĩ về nhân sinh một lúc.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Về việc tại lúc trong lòng nghẹn ngào.
lẽ khi tận mắt chứng kiến những cô gái tinh tế đến từng sợi tóc vây quanh Uất Trần, cái cảm giác tự ti và bế tắc đeo bám suốt thời thanh xuân trở .
Cuộc đời những bình thường như chúng cố gắng hết sức để trở thành một " giải đề thi thành công từ thị trấn nhỏ", thoát khỏi gia đình ba đời nghèo khó trọng nam khinh nữ để vươn lên tầng lớp lao động, thấy điểm cuối cuộc đời.
, khi ngày đêm làm gia sư kiếm vài ngàn tệ tiền để sống lay lắt, Uất Trần đại thiếu gia sinh ở La Mã, một đôi giày bằng nửa học kỳ sinh hoạt phí .
Nhiều cô gái xinh vây quanh cũng gì lạ, ? yên đó chờ đợi chứ.
Khi đang đeo kính, chăm chỉ làm giáo án thì chuông cửa reo.
bực bội mở cửa, lẩm lẩm: “Ai ?”
“.”
Bạn thể thích: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Uất Trần thẳng tắp ở đó.
giật , gì đó lời thốt kiểm soát : “Cô gái dẫn về nhà , nửa đêm còn chạy sang tìm hàng xóm khác giới, hợp lý lắm nhé?” Chua lè chua lét.
Uất Trần đột nhiên : “Chị thấy mùi giấm ?”
“…”
“ chuyện thì .” khoanh tay, lạnh lùng .
Uất Trần nghiêng lách , xuống một cách cực kỳ tự nhiên.
“Xâm nhập gia cư bất hợp pháp, luật mà vẫn phạm luật, phạt mấy năm tù hả? Đồng chí cảnh sát.” nghiến răng ken két.
Uất Trần mở thứ mang đến, với : “Ăn xong hãy xét xử nhé, cô giáo Chúc.” Uất Trần đẩy đồ bàn về phía .
liếc , một món canh kỳ quái nữa.
vẫn chịu xuống nước, Uất Trần thật sâu:
“ nãy chị , bảo chị sang dạy nấu canh.” Dứt lời, bổ sung thêm một câu: “ chị ruột quan hệ m.á.u mủ đó.”
Uất Trần đó giải thích rõ ràng từng li từng tí, khiến nhất thời lúng túng, nhẹ nhõm một cách khó hiểu.
đẩy bát canh đó về phía , lời ẩn ý: “Yên tâm , thanh nhiệt giải độc... cho giấm , chua .”
“…”
Mặt nóng, đành thuận nước đẩy thuyền, nhấp một ngụm, ngọt lịm.
Khi ngẩng đầu lên, Uất Trần đang đầy mong đợi, rặn mấy chữ:
“...Cũng ngọt, tạm .”
dường như khích lệ, chằm chằm mắt chớp, nghiêm túc những lời khiêu khích: “Chúc , cũng ngọt lắm. Chị nếm thử ?”
Nếu nhớ nhầm, một giờ chúng còn đang cãi tóe lửa, một giờ mang cơm hộp tình yêu đến tận nhà tự tiến cử lên giường.
sặc đến mức ho ngừng, thủ phạm chậm rãi đưa cho một tờ giấy.
“...Để .”
vùi đầu uống canh, món canh thanh nhiệt giải độc càng uống càng thấy nóng.
“Chúc .”
“Hả?”
ngẩng đầu lên bối rối, Uất Trần thu vẻ cà lơ phất phơ đó, giọng điệu trịnh trọng:
“ giỏi nấu canh, cũng với tất cả , càng đại thiếu gia gì cả. chỉ nấu cơm cho chị, chỉ đối với chị, vì thích chị.”
“ cũng ghen tị, ghen tị vì Đường Thiên thể khiến chị thích.”
Đôi mắt chằm chằm , như một hồ nước trong vắt, sáng rõ. như thể đó một chuyện cực kỳ bình thường.
“Nếu chị vẫn giả ngốc, ngại cho chị , từ lâu đây, cũng chỉ thích chị.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.