Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chú Rể Phản Bội Tôi Trong Hôn Lễ, Không Ngờ Người Tôi Gả Càng Cao Không Với Tới

Chương 924

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Cảnh Tượng , Khiến Rơi Lệ

hỏi: “ nghĩ đến chuyện tắt điện thoại ?”

Tần Duyệt thở dài một tiếng: “Diễm Diễm, bịa chuyện một việc mệt mỏi, một lời dối, đó cần bịa lời dối để lấp l.i.ế.m cho lời đó...”

Cô kể chuyện bác cả Quang khua chiêng gõ trống, nghiêm túc phụ trách như thế nào cho Lê Diễm .

Lê Diễm xong dở dở : “Ông nội giỏi dùng thật!”

, bác cả chính quá mức phụ trách , chỉ sợ vẫn tin còn nữa.”

Lê Diễm nhướng mày tỏ vẻ thấu hiểu tâm trạng bác cả: “Duyệt Nhi, em bây giờ phụ nữ thai, chuyện quản thì đừng quản, để ý thì đừng để ý, chăm sóc cho cơ thể , những chuyện khác cần quan tâm, nhớ thì gửi tin nhắn, gọi điện thoại cho .”

Tần Duyệt bĩu môi: “ thì lắm, nhớ thì gửi tin nhắn, gọi điện thoại? Gọi điện thoại ai , tin nhắn gửi buổi chiều, đêm khuya mới trả lời, mỗi ngày đều bận rộn cái gì ?”

Lê Diễm : “Bận học cách làm một khác!”

“Học cách làm một khác, mệt ?”

Những vất vả và phiền não trong công việc, Lê Diễm sẽ cho Tần Duyệt , chỉ hời hợt một câu: “Cũng tàm tạm!”

Tần Duyệt thăm dò cẩn thận hỏi: “ bây giờ đang ở ?”

Lê Diễm thể hiểu tâm tư nhỏ bé nhớ nhung phụ nữ nhỏ bé : “Hải Nam, cuối tuần hai ngày hoạt động tự do, qua đây ? Đưa em dạo bờ biển?”

Tần Duyệt quả thực nhớ , gặp , suy nghĩ một lát vẫn lắc đầu: “ đến , bụng ngày một lớn , cũng tiện, vẫn ở nhà tiện hơn.”

siêu âm 4D ?”

“Làm ! Ông nội và cùng em làm.” Nhắc đến chuyện , Tần Duyệt vui vẻ hơn một chút: “Nhị gia gia quả nhiên lợi hại, em bé chúng , thực sự một bé trai đấy!”

Con trai thì , ai mà chẳng mong nếp tẻ chứ!

Lê Diễm trực tiếp mong trong lòng: “Vợ , còn một cô con gái nữa!”

“Ừm, em cũng một cô con gái, tết tóc bím, mặc váy công chúa, ba trai cưng chiều lên tận trời.”

mang thai, sinh con đều quá vất vả.” Lê Diễm vẫn xót vợ.

“Vất vả nhất thời, đổi lấy hạnh phúc vui vẻ một đời, xứng đáng mà! Yêu một , chính cùng sinh thật nhiều đứa con, cho nên Lê Diễm, nhất định bình an trở về, giống như , để một lời nào mất tích, em sẽ chịu đựng nổi .”

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/chu-re-phan-boi-toi-trong-hon-le-khong-ngo-nguoi-toi-ga-cang-cao-khong-voi-toi/chuong-924.html.]

Chủ đề , gần như nào gọi điện thoại, cô cũng sẽ .

Lê Diễm , t.a.i n.ạ.n làm cô sợ hãi, cho nên nào cũng sẽ nghiêm túc, dịu dàng trả lời: “, hứa với em, đảm bảo nhất định sẽ trở về sứt mẻ một sợi tóc nào.”

Lê Quang định thời gian tang lễ ngày mười hai tháng bảy âm lịch, dương lịch tháng tám, địa điểm ở bãi cỏ Thanh Sơn, nơi cách nghĩa trang Thanh Sơn xa.

Lê Kiến Trung đến xem địa điểm và tình hình bố trí một ngày, thể , đủ phô trương, đủ xa hoa, Lê Quang quả thực bỏ chút công sức.

Từ lúc tin tức Lê Diễm qua đời truyền , đến bây giờ, Lê Kiến Trung rõ bộ mặt nhiều , ông thể hiểu , suy cho cùng trời tru đất diệt mà!

Cảnh tượng phức tạp và lòng sâu lường , ông thể ung dung đối mặt, Tần Duyệt cũng kéo trong đó, cho nên: “Duyệt Nhi, tang lễ ngày mai, cháu đừng nữa.”

Tần Duyệt lúc cố gắng tỏ đau buồn, trong lòng nhiều hơn sự áy náy.

Mang t.h.a.i vốn sợ nóng, thời tiết tháng tám, Tần Duyệt thực sự .

: “Nếu cháu , liệu vẻ đủ chân thực .”

Mạc Tuệ Trinh : “Chồng qua đời, con vợ đau buồn quá độ, lộ diện ở linh đường, cũng chuyện bình thường.”

Đây kinh nghiệm Mạc, nhớ năm xưa lúc Minh hy sinh, bà chính từ chối tham dự tang lễ, bởi vì chịu chấp nhận, thể đối mặt.

!” Lê Kiến Trung tán thành cách con dâu: “Hơn nữa, cháu còn đang mang thai, cho dù , chúng cũng thể lý do hợp lý.”

Tần Duyệt cúi đầu bụng , hơn năm tháng, rõ ràng .

tham dự bộ tang lễ, thì vẫn một chuyến: “ thế , cháu vẫn theo, đến hiện trường giả vờ ngất một cái, đó về?”

Lê Kiến Trung cảm thấy khả thi: “, cứ quyết định thế .”

Sáng hôm , mặt trời sáng chói mắt, Lê Quang đến hiện trường linh đường từ sớm.

thấy hoa tươi ngập tràn, di ảnh trai, những nhân viên công tác do thuê đang bận rộn xuyên thấu, trong lòng ông tràn đầy cảm giác tự hào, tin rằng lát nữa ông cụ đến thấy sự phô trương , chắc chắn hài lòng.

Cặp song sinh mà Lê Mộng Hàm làm ở bệnh viện sinh sản, cũng hai ba tháng .

Tháng còn nhỏ, bụng rõ ràng chút độ cong nào, cứ khăng khăng mặc một chiếc váy bầu, giày đế bằng, dáng vẻ đường cũng đỡ eo, chỉ sợ khác tin vui.

và chồng Lôi Tuấn Nguyên cũng đến khá sớm, Lê Quang thấy cô , liền tới, khẽ nhíu mày: “Đang m.a.n.g t.h.a.i còn đến đây làm gì? Thật may mắn, mau về .”

Lê Mộng Hàm thoáng qua di ảnh treo ở chính giữa linh đường: “Ba, em trai vì bảo vệ đất nước mới , vẻ vang, nó hùng, chặng đường cuối cùng , gì thì con cũng nên đến tiễn nó.”

, xoa xoa bụng : “Hơn nữa, trong m.a.n.g t.h.a.i cháu ngoại nó, còn thể hại cháu ngoại ? Lát nữa Duyệt Nhi cũng đến mà, .”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...