Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chú Rể Phản Bội Tôi Trong Hôn Lễ, Không Ngờ Người Tôi Gả Càng Cao Không Với Tới

Chương 862

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Tần Duyệt Rõ, Nỗi Buồn Trong Lòng Ông Nội Kém Cô Chút Nào.

Cô bước tới, nắm lấy bàn tay như

Chắc Chuyện

Lão hòa thượng đây từng làm ít pháp sự kiểu , , sự việc chút kỳ lạ: "Xin để lão nạp làm từ đầu."

Làm một nữa, kết quả vẫn như cũ, ông hỏi Lê Kiến Trung: "Cháu trai ông quả thật bảy ngày rơi xuống sông Hoàng Hà, thấy tăm ?"

" !" Lê Kiến Trung khẳng định: "Theo lời đồng nghiệp cùng thằng bé , lúc đó cháu rơi xuống nước, gáy còn thương."

Lão hòa thượng gật đầu, nhắm mắt , miệng lẩm bẩm.

Một lát , ông thở dài một tiếng, chậm rãi lắc đầu: "Đứa cháu ông, chút khó tìm !"

Trái tim Lê Kiến Trung như thắt : "Lão sư phụ, lời ý gì?"

Lão hòa thượng mang vẻ mặt vô cùng ngưng trọng: " xác cháu trai ông lúc đang ở đáy sông chịu nỗi đau băng giá đè ép, hồn phách lệ quỷ giam giữ, an ninh."

xong lời , Lê Kiến Trung chỉ cảm thấy da đầu tê dại, cả run rẩy: " bây giờ làm ?"

" làm phép đấu với lệ quỷ đó một trận , chỉ đuổi lệ quỷ đó , để hồn phách cháu trai ông tự do, xác mới nổi lên mặt nước, nếu , đừng bảy ngày, cho dù đợi thêm bảy ngày nữa, các e cũng tìm thấy t.h.i t.h.ể ."

Lê Kiến Trung mềm nhũn suýt chút nữa ngã quỵ, may mà Tần Diệu nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy ông cụ: "Ông bớt ở đây bịa chuyện ma quỷ lừa gạt khác ."

Những lời xằng bậy , Tần Duyệt cũng lọt tai nữa: "Chồng cảnh sát nhân dân, thể dương cương, chính nghĩa hộ , yêu ma quỷ quái nào dám bắt ?"

Cô hít sâu một , đè nén cơn giận trong lòng: "Chúng cần làm pháp sự, các !"

"Cô gái nhỏ, tâm trạng thể hiểu , ..."

" nhị gì hết, bất kính với ăn chay niệm Phật, nhân lúc nổi giận, mời các rời ." Tần Duyệt lạnh lùng .

Khương Triết Trạch trực tiếp tay đẩy : " , ở đây việc các nữa."

"Hừ, ngoan cố chịu hiểu, bất kính với cao tăng, sống thấy , c.h.ế.t thấy xác, các cứ từ từ mà tìm !"

Lão hòa thượng xong, hầm hầm tức giận với Lê Kiến Trung: "Chúng chuyến , tính hai quẻ đó, đều thu phí, lão tiên sinh, đưa tiền ! Tiền mặt quét mã?"

Lê Kiến Trung khó chịu đến mức nên lời, Tần Diệu trực tiếp cõng lên: "Dũng ca lái xe, đưa ông nội đến bệnh viện."

Thấy ông cụ hình như chịu nổi đả kích phát bệnh , hòa thượng cũng dám cản cho bệnh viện.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/chu-re-phan-boi-toi-trong-hon-le-khong-ngo-nguoi-toi-ga-cang-cao-khong-voi-toi/chuong-862.html.]

Đành hỏi những còn : "Ây ây ây, tiền ai trả đây?"

Tần Hi lạnh một tiếng: " xuất gia từ bi làm gốc, dùng chút bản lĩnh học từ Phật tổ để giúp đỡ chúng sinh đó điều nên làm, cái giúp gì, vội vàng đòi tiền ? sợ làm hỏng thanh danh xuất gia ?"

"Cô..."

"Cô cái gì mà cô? ? Tiền nhang đèn đều tùy tâm khách hành hương, ông thì , học chút bản lĩnh nửa vời, mượn danh nghĩa Phật tổ ngoài vơ vét tài sản, tin báo cảnh sát bắt ông đến đồn cảnh sát, kiện ông tội lừa đảo ?"

" một con nha đầu mồm mép tép nhảy."

"Bản tiểu thư bình thường cũng như , chỉ hôm nay tâm trạng !" Tần Hi khoanh tay ngực: "Ông ? nữa thật sự báo cảnh sát đấy."

Lão hòa thượng hất tay áo: "Hừ, coi như các giỏi!"

khi còn để một câu: "Bất kính với xuất gia, sẽ gặp quả báo đấy, cứ chờ xem, xem t.h.i t.h.ể đó, các tìm ."

Tần Hi vẫn giữ vẻ mặt kiêu ngạo: " phiền ông bận tâm!"

Lê Kiến Trung Tần Diệu cõng lên xe, hồi phục một chút: "Diệu Diệu, cần đến bệnh viện ."

Tần Duyệt cũng ở xe: "Ông nội, cứ kiểm tra một chút , những ngày ông đều ăn ngon ngủ yên, lỡ như cơ thể ông xảy chút vấn đề gì, chúng cháu sẽ càng thêm luống cuống tay chân."

Lê Kiến Trung trong lòng Duyệt Nhi khổ sở, đau buồn đến nhường nào, cho nên những lời cô , ông đều theo: ", thì ! Duyệt Nhi, hai ngày nay cơ thể cháu, đều khỏe chứ? chỗ nào khó chịu chứ?"

Tần Duyệt ông nội ám chỉ điều gì: "Cháu khỏe, cháu sẽ bảo vệ bản , ông nội cứ yên tâm."

Bệnh viện ở đây, chỉ một bệnh viện tuyến huyện, chắc chắn thể so sánh với bệnh viện lớn ở Rung Thành, các thiết kiểm tra cơ bản vẫn .

Bác sĩ huyết áp ông cụ cao, đề nghị mở một giường bệnh nghỉ ngơi một chút, dùng chút t.h.u.ố.c đo .

Lúc làm thủ tục, Tần Duyệt nhận tin nhắn tiên sinh Tang Du gửi tới: [Khi nào đoàn tụ với chồng cô, phiền báo cho một tiếng, chứng thực suy đoán .]

Đây một lời chúc , Tần Duyệt trả lời: [, cảm ơn Tang tiên sinh.]

[ chi, giữ liên lạc nhé!]

Cất điện thoại , Tần Duyệt hành lang một lát, lúc cô phòng bệnh, ông cụ mấy đêm chợp mắt, tạm thời ngủ .

Tần Diệu kéo em gái khỏi phòng bệnh, nhỏ giọng : "Dũng ca mua cơm , bảo mua cho em chút cháo, ngọt mặn đều , lát nữa em cố gắng ăn một chút, bên phía ông nội em cứ ở cạnh chăm sóc, chút việc, ngoài một chuyến."

tìm Tần Sĩ Chiêu, đến chỗ A Diễm rơi xuống nước xem xét một nữa.

Phùng Dũng nhanh trở , Tần Duyệt ăn một bát cháo bí đỏ hạt kê, đó liền bên giường ông nội.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...