Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chú Rể Phản Bội Tôi Trong Hôn Lễ, Không Ngờ Người Tôi Gả Càng Cao Không Với Tới

Chương 642

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

liên lạc với bọn bắt cóc, đều mượn điện thoại nông dân công ở ga tàu hỏa để gọi, vàng làm thù lao, cũng qua tay trung gian hai mới đến tay Hoàng Xuyên.

Hơn nữa rõ, bất kể xảy chuyện gì cũng tiết lộ bí mật, khai , một năm còn lợi ích để nhận.

Rõ ràng thứ đều lên kế hoạch chu , thực hiện vạn vô nhất thất, thể lộ sơ hở cảnh sát tìm ?

Lê Quang hoảng : “ thể nào! Con trai nạn nhân, thể giao dịch với bọn bắt cóc ? Chắc chắn các nhầm ! Hoặc cấp gây áp lực, các ép cung nhận tội?”

Cảnh sát đại khái sự thật sự việc, cha đang dốc hết sức lực bảo vệ con trai , trong mắt tràn đầy sự đồng tình.

Lê Cẩm và Lê Quang em ruột, hiểu lẫn cũng coi như khá rõ, thấy dáng vẻ hoảng loạn sốt ruột như cả, bà một cảm giác: cả cực lực bảo vệ Lê Hi Thụy, càng giống như sợ hãi đối mặt với sự thật hơn?

Cho nên , kẻ chủ mưu chuyện , thật sự thể Lê Hi Thụy?

Một trai trẻ ngoài hai mươi tuổi a? thể tâm tư độc ác, thâm trầm, đen tối như ?

Lê Kiến Trung bề ngoài bình tĩnh, thực chất tay đều đang khẽ run rẩy, tức giận, kinh hãi, thất vọng: “ chứng cứ, thì đưa , nhà họ Lê chúng , nhất định lực phối hợp với cảnh sát điều tra vụ án.”

Lê Hi Thụy tin tà, kế hoạch vạn vô nhất thất như , thể nào xảy sót : “ , ông nội, chuyện cháu làm, dựa đến cục cảnh sát tiếp nhận điều tra?”

Đợi ngày , đợi lâu , Tần Duyệt lạnh: “C.h.ế.t đến nơi còn giảo biện, Lê Hi Thụy, thật sự coi cả nhà chúng đều kẻ ngốc như ba ? Từng đều thể xoay mòng mòng? Thật sự coi pháp luật đồ trang trí.”

“Ngậm miệng!” Lê Quang lớn tiếng ngắt lời, chỉ thẳng mũi cô: “Tần Duyệt, chẳng qua chỉ một đứa con dâu khác họ gả , họ Lê chúng chuyện, đến lượt cô bình luận từ khi nào.”

“Chỉ bằng con bé cháu đích tôn đời thứ tư nhà họ Lê !” Lê Kiến Trung đập mạnh một cái xuống bàn, trung khí mười phần .

đó với cảnh sát: “Đồng chí cảnh sát, Lê Hi Thụy, các đưa ! Đợi điều tra kết quả, xin hãy thông báo cho chúng một tiếng ngay từ đầu.”

Lê Hi Thụy cảnh sát đưa , Lê Quang cam tâm bám sát theo đuổi ngoài, ông đòi công bằng cho con trai, thể để mặc cho kẻ quyền thế vu oan cho nó.

Hướng Lệ Hà sốt ruột: “A Quang, A Quang ông a!” xong liền dậy, kéo chồng .

xuống, ăn cơm!” Bốn chữ, Lê Kiến Trung gần như hét lên.

Chuyện ông lo lắng nhất xảy : Vì tranh giành gia sản, thể màng đến tình m.á.u mủ, đạo nghĩa nhân tính, sự xuất hiện đứa con riêng, quậy cho cả nhà gà bay ch.ó sủa, chướng khí mù mịt.

Mặc cho Lê Quang thừa nhận đến mức nào, hai ngày , kết quả điều tra cảnh sát vẫn đưa : Lê Hi Thụy tham gia việc lên kế hoạch vụ bắt cóc, hơn nữa, cái c.h.ế.t Trương Bân, cũng do xúi giục.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/chu-re-phan-boi-toi-trong-hon-le-khong-ngo-nguoi-toi-ga-cang-cao-khong-voi-toi/chuong-642.html.]

Lê Quang chạy ngược chạy xuôi liên tục mấy ngày, tin , chỉ cảm thấy trời đều sập xuống, trực tiếp tối sầm mặt mũi, mất tri giác, đưa bệnh viện cấp cứu.

Lê Kiến Trung cũng cảm thấy khó mà chấp nhận , may mà chuẩn tâm lý từ , ngoài việc trong lòng nghẹn ứ, sắc mặt , ngược cũng phản ứng gì khác, ít nhất bệnh tim mạch m.á.u não đều tái phát.

Chẳng qua chỉ một đứa con riêng, vốn dĩ nên đến nhà họ Lê, , cứ coi như nhà họ Lê từng !

Bây giờ, điều ông lo lắng nhất đôi mắt Lê Diễm.

thể tưởng tượng, Duyệt Nhi , đôi mắt Lê Diễm, cũng tuyệt đối do Lê Hi Thụy cố ý làm .

Lê Hi Thụy thật sự dã tâm lang sói, còn Lê Quang chính một kẻ ngu ngốc rước sói nhà, nuôi ong tay áo.

Lê Kiến Trung vốn dĩ để ý đến đứa con trai ngu ngốc tự làm tự chịu nữa, mấy ngày nay bệnh tình ông tái tái , còn xu hướng nặng thêm, vẫn nhịn sự cùng Phùng Dũng đến bệnh viện.

Lê Quang giường bệnh, chỉ một đêm dường như già mười tuổi, đôi mắt vô hồn chằm chằm lên trần nhà ngẩn ngơ.

Lúc ông cụ bước , tròng mắt ông di chuyển vị trí một chút, hốc mắt sưng đỏ, giọng khàn đặc gọi một tiếng: “Ba!”

Phí Hết Tâm Tư, Nuôi Một Con Sói Mắt Trắng

Trái tim đang thắt Lê Kiến Trung, càng chìm xuống, mắng ông tự làm bậy thể sống, suy cho cùng vẫn con trai .

Phùng Dũng kéo ghế qua: “Chủ tịch, ngài .”

Lê Kiến Trung xuống, hỏi một câu: “Hối hận ?”

Lê Quang hối hận , chỉ : “Con ngờ, đứa trẻ thể, khả năng, dám làm loại chuyện ?”

xong, giơ bàn tay khuyết hai ngón lên: “Nếu chỗ vẫn còn đau, con đều sẽ cảm thấy đang mơ, một cơn ác mộng nhốt chặt con .”

Lê Quang , liền : “Từ hơn hai mươi năm , con dốc hết khả năng cho nó cuộc sống, giáo d.ụ.c nhất, nuôi nó học đại học, mỗi tháng đều thăm nó, con m.ó.c t.i.m móc phổi cho , nuôi một đứa trẻ lương tâm như ?”

, phí hết tâm tư, nuôi một con sói mắt trắng.”

“Ba, con chỉ cam tâm nối dõi, con chỉ một đứa con trai a!”

Ông nhớ lời Tần Duyệt: Hy vọng ngày ông sự thật, vẫn thể oán hối như .


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...