Chú Rể Phản Bội Tôi Trong Hôn Lễ, Không Ngờ Người Tôi Gả Càng Cao Không Với Tới
Chương 540
Lúc Đón Lê Hi Thụy Về, Cha Với Lê Quang Một Nữa.
ngờ lâu như , tình cảm ông cháu giữa ông cụ và Hi Thụy sâu đậm như , mà ý định trong lòng ông vẫn hề đổi chút nào.
Lê Quang nhịn nữa: “Ba, ba thể thiên vị như ! Thụy Thụy cũng cháu ba, còn cháu trưởng phòng.”
Lê Kiến Trung con trai cả mặt đầy tức giận, cuối cùng cũng lộ bộ mặt thật ?
Ông nheo mắt: “Con ngoài giá thú thời hiện đại, ở thời cổ đại con gọi gì ?”
Tần Duyệt chỉ giơ tay lên, với ông nội ‘Câu cháu .’
Gợi ý siêu phẩm: Xuyên Thành Ác Nữ, Ta Chỉ Muốn Làm Giàu Nuôi Cả Nhà đang nhiều độc giả săn đón.
khí , vẫn nên đổ thêm dầu lửa.
Quả nhiên, câu trả lời ông nội, giống hệt như trong lòng cô nghĩ: “Đó gọi con vợ lẽ, tức thứ tử, cũng chính con hoang mà ghét nhất.”
Lê Quang , mắt đỏ ngầu, trong lòng cha, Thụy Thụy chỉ một đứa con hoang.
“Đương nhiên, Lê Hi Thụy con trai con, lời nên , nhà chúng , nghĩa bên ngoài đồn. Cho nên Lê Quang, dẹp những suy nghĩ thực tế đó con , con chia cho nó bao nhiêu, tùy lương tâm con, đừng cố gắng nhòm ngó những thứ thuộc về nó, nếu …”
Lê Kiến Trung một tiếng: “Những thứ trong tay thể quyên cho nhà nước, cũng thể quyên cho sự nghiệp công ích, duy chỉ điều sẽ để cho một đứa con riêng.”
Lời quá rõ ràng, ý tứ thì ai cũng hiểu: lỡ như Lê Diễm chuyện gì bất trắc, con trai, thì cổ phần, tiền bạc trong tay ông cụ sẽ quyên góp hết cho nhà nước.
Lê Quang cảm thấy tim gan phèo phổi sắp vỡ nát: “Ba, ba thể thiên vị như ?”
“Thiên vị còn hơn lương tâm!” Ông cụ khinh thường .
Cả phòng khách chìm trong im lặng.
Mạc Tuệ Trinh, vẫn im lặng lắng , một tiếng thở dài lên tiếng: “ một phụ nữ, hiểu nhiều, cả đối với chị dâu, đối với Mộng Hàm Mộng Đình, quả thật quá đáng…”
“Cô im !” Lê Quang lớn tiếng quát.
Tần Duyệt lập tức cao giọng: “Ông dựa mà quát ? dựa mà ?”
Ông cụ đập mạnh bàn: “Tuệ Trinh, con tiếp !”
“Sinh con trai con gái do đàn ông quyết định, sinh con trai chị dâu. Cả đời vất vả vì gia đình, vì chồng vì con, cuối cùng lòi một đứa con riêng, nếu đổi phụ nữ lòng hẹp hòi, suy nghĩ cực đoan, thì trực tiếp cho một bát t.h.u.ố.c độc kéo chồng và con riêng cùng c.h.ế.t, để tài sản cho con .”
Chuyện … Tần Duyệt cúi đầu, nén : gần đây xem nhiều phim ngắn đấu đá gia tộc !
Lê Quang mắng một câu ‘đàn bà độc ác nhất’, ngại ông cụ thiên vị nhà em ba, chỉ bực bội một câu: “Hướng Lệ Hà mới nỡ từ bỏ vinh hoa phú quý để c.h.ế.t !”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/chu-re-phan-boi-toi-trong-hon-le-khong-ngo-nguoi-toi-ga-cang-cao-khong-voi-toi/chuong-540.html.]
Tâm trạng vui vẻ khi gặp gỡ bạn cũ tối nay, đều đứa con trai khốn nạn phá hỏng hết.
Lê Kiến Trung xoa xoa thái dương đau nhức: “Chuyện đừng nhắc nữa, cũng đừng mong sẽ đổi ý định, còn về bữa cơm với Diệp Thịnh Vinh, con tự mà hẹn, hẹn xong thì báo cho thời gian, địa điểm cứ định ở Thiên T.ử Hồ Sơn Trang.”
xong, ông bưng tách an thần uống một cạn sạch, dậy: “ ngủ đây, ai về nhà nấy.”
Tần Duyệt cũng dậy theo: “Bác cả, cháu còn việc, lên lầu nhé, bác cứ tự nhiên.”
Mạc Tuệ Trinh theo sát phía , ngay cả một ánh mắt cũng cho cả, chỉ thầm mắng trong lòng một câu: Tra nam!
Tối gần mười một giờ, trong nhóm WeChat Đại gia đình Lê Minh, bác cả Lê Quang gửi một tin nhắn: [Sáu giờ chiều mai, tại Thiên T.ử Hồ Sơn Trang, Hi Thụy dẫn bạn gái, tiểu thư Cục trưởng Hải quan Rung Thành Diệp Thịnh Vinh, mắt , qua , mong các vị chuẩn quà mắt, để tránh thất lễ.]
Lời Đồn
Gợi ý siêu phẩm: Bị Cướp Không Gian, Tôi Dựa Vào Cổ Vật Gả Cho Quân Quan đang nhiều độc giả săn đón.
Tin nhắn xuất hiện trong nhóm một lúc lâu, chỉ thấy Khương Triết Trạch gửi một câu gì đó, thu hồi khi kịp xem.
Mãi đến sáng hôm , chỉ Lê Mộng Hàm nể mặt trả lời một câu: [ nhận, nhất định sẽ sắp xếp thỏa.]
Lịch làm việc hôm nay Tần Duyệt dày, cuộc họp buổi chiều kết thúc muộn.
đường đến Thiên T.ử Hồ Sơn Trang, cô vẫn đang video call để báo cáo tiến độ công trình Địa ốc Càn Đạo ở Điền Nam.
Thấy sắp đến sáu giờ, Lã Bác Văn lo lắng sẽ trễ tiệc gia đình, nên tăng tốc độ xe lên khá nhanh.
Ai ngờ bên đường đột nhiên lao một chiếc xe điện, đành phanh gấp.
Tần Duyệt ở hàng ghế vì quán tính suýt chút nữa đập lưng ghế.
May mà Hà Thiến Ngữ nhanh tay lẹ mắt đỡ : “Lã Bác Văn, chậm một chút, suýt nữa làm thiếu phu nhân ngã .”
“Thiếu phu nhân, xin !” lầm chính lầm, Lã Bác Văn bao giờ tìm cớ cho .
“ .”
Tần Duyệt đồng hồ: “Vẫn nên cố gắng đến nhanh một chút, chú ý an .”
Một lát , Khương Triết Trạch gọi điện đến: “Duyệt Duyệt, em xong việc ? Còn bao lâu nữa mới đến?”
Tần Duyệt ngoài cửa sổ xe: “ nửa tiếng nữa, họ Khương, cứ ăn , cần đợi em .”
“Ồ, , em nhanh lên nhé!”
dứt lời, thấy giọng đầy nội lực ông nội: “Nhanh? Nhanh cái gì mà nhanh? Giờ trời sắp tối , tình hình giao thông ở đây cũng lắm! Bảo Duyệt Nhi chậm thôi, vội, chúng đợi nó .”
Tần Duyệt nén , sự thiên vị ông nội dành cho cô lúc nào cũng trắng trợn như : “, ạ, với ông nội cháu .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.