Chú Rể Phản Bội Tôi Trong Hôn Lễ, Không Ngờ Người Tôi Gả Càng Cao Không Với Tới
Chương 418
Cẩn thận cảm nhận một chút, lạnh, xung quanh yên tĩnh đến đáng sợ, thỉnh thoảng tiếng một loài động vật nào đó, hoặc tiếng chim kêu từ nơi xa truyền đến.
khí u ám, ẩm ướt, lúc thì trong lành, lúc thì xen lẫn mùi gỗ mục.
Tay cẩn thận sờ soạng, đang trói một cái cây mọc đầy rêu xanh?
Cố nhịn cơn chóng mặt, nhịn đủ loại khó chịu cơ thể, dùng gáy cọ xát lên xuống trái từng chút một, cho đến khi cổ cứng đờ đau nhức, cảm giác gáy sắp cọ trọc đến nơi, cuối cùng cũng để lộ đôi mắt ngoài.
Đập mắt sự âm u đáng sợ và bóng tối thấy bến bờ.
Tô Văn và gã đàn ông đây ném cô trong rừng sâu, để cô tự sinh tự diệt? dùng cô để uy h.i.ế.p Lê Diễm chuyện gì?
Trói chặt hai tay cô dây thừng gai, Tần Duyệt sức vùng vẫy hồi lâu, sợi dây hề nới lỏng chút nào.
mệt, cổ tay đau, tuyệt đối thể chờ c.h.ế.t, thể cứ trói như chờ c.h.ế.t , nghĩ cách tự cứu .
Mười chiếc móng tay, bộ móng mới làm cách đây bốn, năm ngày, độ cứng cũng tạm .
Cô dùng mười đầu ngón tay từ từ sờ sợi dây thừng gai, cuối cùng chọn một vị trí thích hợp nhất, chuẩn mài từng chút một.
Gậy sắt còn thể mài thành kim, cô dùng mười móng tay mài đứt một sợi dây thừng gai tính quá thô, chắc thể thành công chứ?
Mặc kệ, bất luận thành công , nhất định thử một .
Hít sâu, bình tĩnh, bắt đầu từ ngón cái tay , cứa từng nhát một cùng một vị trí.
Cũng qua bao lâu, móng tay mài mòn, mài đến mức đầu ngón tay đau nhức rỉ máu, đổi sang ngón cái tay trái.
Mệt , thì nhắm mắt nghỉ ngơi một lát, góc độ thì c.ắ.n răng chịu đau điều chỉnh, mãi cho đến khi bình minh sắp ló rạng, hai cổ tay mài đến m.á.u thịt lẫn lộn, cuối cùng công phu phụ lòng , sợi dây đứt.
Gợi ý siêu phẩm: Nữ Chính, Nàng Chớ Có Nhảy! đang nhiều độc giả săn đón.
Cũng do đau do vui mừng, nước mắt Tần Duyệt trào .
eo, chân, cổ chân vẫn còn dây thừng, dùng hết sức lực giữ thăng bằng, áp sát cây, lượt cởi .
Khi nới lỏng sợi dây cuối cùng chân, cô trực tiếp ngã từ cây cách mặt đất hơn một mét xuống.
Đau còn tính đau nữa, cô cuối cùng cũng tự do , Tô Văn và gã đàn ông , mau chóng rời khỏi nơi mới .
Tô Văn và Lý Tuấn Phong lúc , mây mưa ở khách sạn cả một đêm, cuối cùng cũng coi như cả hai đều thỏa mãn.
Lý Tuấn Phong vô cùng hài lòng với kỹ năng Tô Văn, dùng ngón tay vuốt ve làn da mịn màng trơn bóng cô : “ phụ nữ ở trong núi chắc chắn dữ nhiều lành ít, cô cũng coi như hả giận , , đừng tìm tên cảnh sát giao thông nữa, chúng cùng về Singapore, thứ bắt đầu từ đầu, cùng đại phú đại quý.”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/chu-re-phan-boi-toi-trong-hon-le-khong-ngo-nguoi-toi-ga-cang-cao-khong-voi-toi/chuong-418.html.]
Tô Văn dậy, trần truồng xuống sô pha, châm một điếu thuốc: “Ngay từ đầu định để cô sống, Lê Diễm, hừ, ngoài Vệ Khải Thần , đàn ông đầu tiên từ chối , nhất định , cũng nhất định thấy dáng vẻ hối hận, đau khổ, mất yêu dấu .”
, cô gẩy gẩy tàn thuốc: “Lý Tuấn Phong, nên hiểu , chuyện trong lòng luôn nhớ nhung mà làm , sẽ khó chịu ngủ , cho nên, cản trở .”
Lý Tuấn Phong : “ mặt vị hôn phu, bàn luận về chấp niệm với một đàn ông khác, cô sợ ghen ?”
“Ghen?” Tô Văn lớn: “Giữa chúng chẳng qua các lấy thứ cần, ngủ với một giấc, còn thực sự làm bộ làm tịch với ?”
Lý Tuấn Phong hít sâu một dậy: “ sân bay , thì chúc cô may mắn?”
“Ừ, nhất định may mắn chứ!” Tô Văn gật đầu , lấy điện thoại xem chuyến bay.
Lúc Lý Tuấn Phong từ phòng tắm , cô cũng dậy: “Đợi tắm cái , sân bay cùng .”
chuẩn về Rung Thành , trò chơi với Lê Diễm chính thức bắt đầu.
Tô Văn nắm chắc thể liên lạc riêng với đàn ông si tình , phụ nữ ngu ngốc Tần Duyệt biến mất hai đêm một ngày , cũng tên cảnh sát giao thông bây giờ đang sốt ruột đến mức nào ?
Chỉ nghĩ thôi cảm thấy trong lòng sướng rơn, tiền thì ? quyền thì ?
Đụng nên đụng, cái giá trả nhất định mạng sống.
Nào ngờ đêm lắm ngày gặp ma? cô thực sự tự tin thái quá .
Ngay khoảnh khắc đặt vé máy bay, cảnh sát nhận tin tức, lập tức triển khai lực lượng ở sân bay, chuẩn thực hiện kế hoạch vây bắt.
Tần Diệu để chị gái và rể đợi tin tức ở Cục Công an Xuân Thành, cùng các đồng chí cảnh sát bên đến sân bay.
Tô Văn và Lý Tuấn Phong từ khách sạn , bắt taxi đến sân bay.
Lý Tuấn Phong xuống taxi liền tìm nhà vệ sinh, nghĩ đến mức độ tối hôm qua, Tô Văn vẫn khá hài lòng, trêu đùa: “ thôi, cùng .”
Xem thêm: CẢ NHÀ MUỐN ĐỔI TƯƠNG LAI CỦA TÔI (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Lúc Lê Diễm cũng xuống máy bay.
nhận tin nhắn Tần Diệu, Tô Văn đến sân bay.
Cả đêm chợp mắt, chút mệt mỏi, bước nhà vệ sinh, định rửa mặt bằng nước lạnh, hội họp với bọn Tần Diệu.
Vặn vòi nước chảy rào rào, hắt một vốc nước lên mặt, chính trong gương, hai mắt hằn đầy tia máu... Đột nhiên, một bóng dáng quen thuộc ngang qua trong gương, về phía bồn tiểu.
Trong lòng Lê Diễm chuông cảnh báo vang lên: Lý Tuấn Phong, kẻ năm xưa vì Tạ Thuận Bưu phái làm việc mà lọt lưới trốn thoát, đó điều tra nhiều phương diện đều thể bắt gã quy án.
ngờ gặp ở đây, đàn ông theo Tô Văn mà cả , lẽ nào chính gã?
Chưa có bình luận nào cho chương này.