Chú Rể Phản Bội Tôi Trong Hôn Lễ, Không Ngờ Người Tôi Gả Càng Cao Không Với Tới
Chương 374
Cho Nên: “ Phụ Nữ Đó Đáng Đánh!”
Thái độ ? Hồ Thừa Húc nghẹn họng: “ một đàn ông rộng lượng, tính toán với một phụ nữ làm gì? Với cô , thể thâm cừu đại hận gì chứ?”
“Cô bắt nạt vợ , chính thù với .”
Đội trưởng Hồ tức giận, Đội phó cúi đầu, Hà Cửu Hàng sợ hai cãi , vội vàng giải thích: “ phụ nữ đó, quyến rũ Đội phó Lê thành, liền đến bệnh viện trộm một t.h.a.i nhi c.h.ế.t đẫm máu, bỏ hộp quà giả danh nghĩa Diễm gửi cho vợ , chuyện đổi phụ nữ nào mà dọa cho c.h.ế.t khiếp chứ!”
Hồ Thừa Húc xong: “Chuyện ...” Chuyện đổi đàn ông nào thể nhịn đây?
“ cũng nên tay đ.á.n.h chứ, ít nhất thể trắng trợn đòi công bằng ? cảnh sát giao thông nhân dân, lỡ như báo cảnh sát, xem ảnh hưởng đến bản bao nhiêu?”
“Cô dám báo cảnh sát!” Điểm , Lê Diễm khẳng định.
Làm việc cùng lâu như , Hồ Thừa Húc đối với tính cách Lê Diễm cũng coi như hiểu đôi chút, lý luận với hai bọn họ nữa, tóm chuyện ...
Ông suy nghĩ một lát: “Cửu Hàng đến phòng camera giám sát, cứ , cứ cúp điện một lúc !”
Hà Cửu Hàng lập tức hiểu ý lãnh đạo: “, , ngay đây.”
Cuối cùng, Đội trưởng Hồ hung hăng Lê Diễm: “Đừng tưởng rằng lãnh đạo sảnh tỉnh coi trọng , thì vô pháp vô thiên, còn kích động như nữa, ông trời cũng giữ ! Đình chỉ công tác một tuần, về nhà kiểm điểm cho , cũng... ở bên cạnh vợ cho , an ủi cô !”
Bản Hồ Thừa Húc cũng một đàn ông tình cảm với vợ, cho nên dù đồng tình với cách làm Lê Diễm, cũng thể hiểu tâm trạng .
Haizz, bây giờ chỉ hy vọng phụ nữ đó thật sự giống như Lê Diễm phán đoán: dám báo cảnh sát, chuyện nhỏ hóa !
Tô Văn đến bệnh viện làm kiểm tra, bác sĩ y tá và qua đường đều dùng ánh mắt kỳ lạ Phương Kính Khải cùng cô .
Phương Kính Khải chỉ hận thể treo một tấm biển ngực, lên: chồng cô , đây bạo hành gia đình!
Vết thương Tô Văn vẻ đáng sợ, thực nghiêm trọng đến mức cần nhập viện, bác sĩ kê t.h.u.ố.c trị trật đả tổn thương, bảo cô về bôi bôi trét trét, nghỉ ngơi cho , ba năm ngày thể khỏi .
Từ bệnh viện , Tô Văn nhận điện thoại gọi chú Đức, mấy năm nay làm ăn ngày càng khó khăn, bảo cô khiêm tốn một chút, đặc biệt đừng chủ động trêu chọc cảnh sát.
Tô Văn ngốc, ý tứ trong ngoài lời chú Đức, chính sẽ giúp cô xả cục tức .
Cúp điện thoại xong hỏi Phương Kính Khải: “ thêm mắm dặm muối với chú Đức?”
Đừng bỏ lỡ: Mẹ Đơn Thân Và Người Cha Muộn, truyện cực cập nhật chương mới.
Phương Kính Khải tay cầm vô lăng mắt thẳng phía : “ thêm mắm dặm muối, chỉ suy nghĩ cho , vì đại cục mà suy xét.”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/chu-re-phan-boi-toi-trong-hon-le-khong-ngo-nguoi-toi-ga-cang-cao-khong-voi-toi/chuong-374.html.]
“Hừ, một câu vì đại cục mà suy xét thật !”
Xe nhanh đến lầu khu dân cư Tô Văn tạm trú, Phương Kính Khải đồng hồ: “Cô mau lên nhà , nghỉ ngơi cho !”
“Cút!”
Tô Văn đóng sầm cửa xe, khập khiễng lên lầu.
bóng lưng cô , Phương Kính Khải thở dài một tiếng nặng nề, đó chút phiền não kéo kéo cà vạt: Thật sự một kẻ gây họa khiến bớt lo.
Lái xe khỏi khu dân cư, tấp xe lề, gọi điện thoại cho Mông Tiêm Tiêm, hỏi cô đang ở ?
Mông Tiêm Tiêm ở nhà, lái xe về nhà mới phát hiện, ở đó.
gọi điện thoại qua hỏi, mới về nhà mà cô , nhà chính cô.
Đợi lâu, gửi nhiều tin nhắn, gọi mấy cuộc điện thoại, mãi đến khi trời tối, Mông Tiêm Tiêm mới về.
nhà liền : “Em tưởng hôm nay sẽ ở bệnh viện chăm sóc sư chứ, suy cho cùng, thương mà!”
Phương Kính Khải vẻ mặt nghiêm túc: “Tiêm Tiêm, và Tô Nghiên Kỳ hề quan hệ bất chính, đưa cô đến bệnh viện, chỉ đơn thuần xuất phát từ trách nhiệm một bạn, suy cho cùng cô ở đây lạ nước lạ cái, từ bệnh viện , đưa cô đến lầu liền lập tức về nhà .”
Thấy cô gì, Phương Kính Khải chút sốt ruột : “Tiêm Tiêm, đối với em nghiêm túc, nếu hai lòng, thì để cửa xe tông c.h.ế.t, c.h.ế.t t.ử tế...”
Đừng bỏ lỡ: Mau Xuyên: Sau Khi Trói Buộc Hệ Thống Sinh Con, Tôi Được Nam Chính Cưng Chiều Lên Tận Trời, truyện cực cập nhật chương mới.
“Đừng nữa!” Mông Tiêm Tiêm nhíu mày hô dừng .
Cô khúc gỗ, chung sống lâu như , cảm nhận tâm ý Phương Kính Khải đối với cô.
Với tư cách một bác sĩ pháp y làm việc với thi thể, thể nhận sự coi trọng một đàn ông như , cùng với sự tiếp đãi nhiệt tình nhà , cô nghi ngờ gì may mắn.
Lê Diễm hai gặp mặt thì hai nhắc nhở, cô thể sự đề phòng, sự nghi ngờ.
ném câu đừng xen việc khác cuối cùng Lê Diễm đầu.
đầu , : “Kính Khải, hứng thú kể cho em về quá khứ ? Đều từng làm những chuyện chuyện gì?”
“Quá khứ? Quá khứ gì?” Trong mắt Phương Kính Khải, rõ ràng lóe lên một tia hoảng loạn.
lập tức khôi phục bình thường, : “Chuyện và chuyện ? lẽ đối với A chuyện , đối với B chuyện cũng chừng, cho nên giữa và , định nghĩa tuyệt đối. Nếu thời gian thoải mái nhàn nhã nhất trong quá khứ, vẫn kể đến thời đại học, đương nhiên, những ngày tháng sang Hàn Quốc học tập cũng tồi, Tiêm Tiêm, đợi khi nào em kỳ nghỉ, làm xong thủ tục, đưa em sang Hàn Quốc chơi một chuyến.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.