Chú Rể Phản Bội Tôi Trong Hôn Lễ, Không Ngờ Người Tôi Gả Càng Cao Không Với Tới
Chương 24
Quá Khứ Lê Diễm
một năm rưỡi huấn luyện chuyên nghiệp riêng, Lê Diễm dựa sự thông minh, mưu trí, gan và cẩn thận thành công trộn tập đoàn .
Dù chuẩn tâm lý đầy đủ, vẫn sự tàn nhẫn, đẫm m.á.u và vô nhân tính bên trong tập đoàn làm cho chấn động sâu sắc.
Năm đầu tiên thâm nhập nội bộ tập đoàn, một đàn em cấp thấp tên tuổi.
Năm thứ hai, một tiểu đầu mục để ý, đối phó với bọn tội phạm, lén lút thu thập chứng cứ.
Năm thứ ba, giới thiệu cho lãnh đạo cấp cao hơn tập đoàn, đó mới dần dần quyền tiếp cận những thông tin mật.
một cảnh sát chìm, luôn chú ý từng lời , từng hành động , vì bại lộ đồng nghĩa với cái c.h.ế.t. Mặc dù Lê Diễm ngày ngày trộn với bọn tội phạm, trái tim vẫn luôn về phía cảnh sát và nhân dân.
một cảnh sát, vất và hơn cảnh sát bình thường nhiều.
Năm năm, vô đối mặt với t.ử thần, vô suy sụp tâm lý, tự chữa lành, suy sụp, tự chữa lành. Sự gian nan trong đó, điều mà bình thường thể tưởng tượng .
khi hết chiến sĩ đến chiến sĩ khác truy phong liệt sĩ, họ cuối cùng giành thắng lợi, tập đoàn tội ác nhổ tận gốc.
Lê Diễm đầy sẹo, may mắn giữ mạng sống. những hình ảnh, những tình tiết ngày xưa như khắc sâu tâm trí , như những con rắn độc gặm nhấm, kích thích thần kinh .
lúc nhớ đến một khuôn mặt nào đó, sẽ tự hỏi lúc đó nếu cẩn thận hơn một chút, dũng cảm hơn một chút, cứu đó ?
Một khoảnh khắc nào đó, sẽ tự trách tại hèn nhát như , vì sợ bại lộ bản mà bỏ lỡ cơ hội cứu .
Nửa đêm mơ về, sẽ những nạn nhân từng tận mắt chứng kiến cái c.h.ế.t lóc với những giọt nước mắt máu, hỏi rõ ràng cảnh sát, tại cứu họ , thả họ ?
Còn hình ảnh đau lòng nhất, chính cảnh trong giấc mơ : đồng đội c.h.ế.t ngay mắt, vì đại cục mà bất lực, tại hy sinh ?
Thiện và ác phân minh, đen và trắng ranh giới rõ ràng, và cũng định nghĩa tuyệt đối.
thời gian trở về với ánh sáng, Lê Diễm rơi sự tự trách và hoài nghi bản sâu sắc, mấy áy náy đến mức kết liễu đời , vì thế còn phòng cấp cứu hai .
chỉ , còn trở nên đa nghi. Trong môi trường đông ồn ào, tinh thần sẽ bất giác căng thẳng cao độ, bất kỳ khuôn mặt xa lạ nào cũng giống như nghi phạm, chỉ loại bỏ khả năng tội ác ngay từ đầu.
gần một năm tư vấn tâm lý và điều trị bằng thuốc, bây giờ , ẩn trong ngôi làng nhỏ quen thuộc xa rời sự phồn hoa náo nhiệt , bề ngoài trông vẻ một bình thường.
ban đêm vẫn mất ngủ nghiêm trọng, mơ, tình trạng gặp ác mộng đến mức sốt cao cũng thỉnh thoảng xảy .
Bác sĩ điều trị , tình trạng thường cần điều trị bằng thuốc, khi tỉnh dậy ngoài hóng gió lạnh, bình tĩnh , một hai tiếng sẽ trở bình thường.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/chu-re-phan-boi-toi-trong-hon-le-khong-ngo-nguoi-toi-ga-cang-cao-khong-voi-toi/chuong-24.html.]
Bạn thể thích: Đi Xem Mắt, Tôi Phát Hiện Có Thai Với Sếp Cũ - Mạnh Thanh Ninh + Phó Nam Tiêu - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Tần Duyệt ở trong phòng, vẫn yên tâm. Gió đêm ngoài cửa sổ thổi lạnh, cô nhớ lúc Lê Diễm lên lầu, chỉ mặc một chiếc quần đùi, áo cũng mặc, chắc sẽ lạnh lắm? Cô ôm một chiếc chăn hè mỏng lên lầu.
“Lê Diễm!”
Đừng bỏ lỡ: Chồng Tái Sinh Chê Tôi? Tôi Cưới Lính Cứu Hỏa, Sướng Quá - Lâm Kiến Sơ, Lục Chiêu Dã, truyện cực cập nhật chương mới.
Giọng nữ mềm mại kéo suy nghĩ Lê Diễm đang lang thang trong bóng tối vô tận trở về, chỉ thấy cô gái nhỏ mặc váy ngủ, tóc dài xõa vai, ôm một chiếc chăn từ cầu thang tới.
Cô đầu tiên sờ trán : “Vẫn còn nóng! chỉ ở đây hóng gió lạnh để hạ nhiệt cũng , cảm lạnh, khi ngày mai bệnh sẽ nặng hơn đấy!”
Lê Diễm bật chiếc đèn ngủ màu vàng ấm bên cạnh, trong mắt cô gái nhỏ đầy vẻ quan tâm, : “ , khỏe lắm, cảm lạnh .”
đó kéo tay cô, ôm cô lòng: “Ở với một lát!”
đây khi tỉnh dậy từ ác mộng, đều một đối mặt, cô đơn và phiền muộn vô hạn, hối hận và áy náy. Hôm nay ở bên, quan tâm, cảm giác thật tuyệt.
Tần Duyệt vẫn còn buồn ngủ, kéo lòng cùng dựa ghế , cũng gì, cứ thế yên lặng áp khuôn mặt nhỏ nhắn hõm cổ .
Hương thơm mềm mại trong lòng: “ lạnh ?” Lê Diễm hỏi.
“Ừm, lạnh!” Giọng phụ nữ vẫn dịu dàng mềm mại.
Lê Diễm giũ chiếc chăn hè cô mang lên, đắp lên hai : “Thế đỡ hơn ?”
“Ừm, đỡ hơn ! thật sự chứ? cần khám bác sĩ, cũng cần uống thuốc?” Dựa gần, Tần Duyệt thể cảm nhận cơ thể còn nóng như lúc ở nhà nữa.
“Thuốc thì cần uống, ăn thứ khác.” Lê Diễm cúi đầu, hôn cô, thích cảm giác .
Tần Duyệt đầu né tránh.
“Ừm? ? cho hôn ?”
Tần Duyệt ngẩng đầu, đôi mày thanh tú nhíu : “ hút thuốc.”
“ thích mùi t.h.u.ố.c lá?”
Tần Duyệt lắc đầu: “ thích, hơn nữa hút t.h.u.ố.c sẽ tạo khói t.h.u.ố.c thụ động, làm tăng nguy cơ ung thư phổi cho bên cạnh.”
Dì cô, thương cô, qua đời vì ung thư phổi năm ngoái.
Lê Diễm giơ bàn tay to lớn, ấn đầu cô trở hõm cổ : “, hôn nữa.”
Thuốc lá, thì hút ít hoặc hút nữa. Dù bác sĩ cũng bảo cai thuốc, rằng nicotine trong t.h.u.ố.c lá sẽ kích thích trung khu thần kinh não, và kích thích mạch m.á.u não, gây các triệu chứng lo âu, cho bệnh tình .
Ban ngày chơi cả ngày, buổi tối kéo vận động cường độ cao lâu như , Tần Duyệt buồn ngủ, dựa lâu ngủ .
Chưa có bình luận nào cho chương này.