Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chú Rể Phản Bội Tôi Trong Hôn Lễ, Không Ngờ Người Tôi Gả Càng Cao Không Với Tới

Chương 193

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Mạc Tâm Địa Lương Thiện, Mặc Dù Chán Ghét Hai Nhà

Lộc Dư, thấy Lộc Tiểu Cầm đáng thương như , chắc hẳn cũng sẽ mềm lòng: " chồng cháu sắt đá, , !"

"Ây, !"

Xa liên tục ba chữ "", thấy Lộc Tiểu Cầm vặn vẹo còn ngại ngùng dám , vội vàng kéo : "Nhanh lên nào cô bé ngốc, chị Tần cháu , chê cháu ."

đến sân, thím liền tự nhiên bếp nhóm lửa, Tần Duyệt theo : "Mì sợi ở trong tủ bên tay trái, đập thêm hai quả trứng gà nữa nhé!"

"Ây, , thím ngay mà, vợ Lê Diễm , cháu cũng lương thiện giống , hắc hắc!" Xa , nhanh nhẹn múc nước rửa nồi, chuẩn đun nóng dầu chiên trứng gà.

Tần Duyệt đến sân, chỉ thấy Lộc Tiểu Cầm hai tay đan , vô cùng khép nép.

Cô về phòng, lúc qua đây nghĩ đến việc học làm chút việc nhà nông với Mạc, nên mang theo chiếc áo khoác phao cũ năm ngoái, làm bẩn làm hỏng cũng xót, bây giờ lấy cho cô bé đó mặc.

Lộc Tiểu Cầm chiếc áo khoác dày đưa mặt, ngẩng đầu chị xinh như tiên nữ: "Chị, thực sự chê em bẩn ?"

Từ lúc mấy đứa em làm chuyện , ai ai cũng nhổ nước bọt các em, chê các em bẩn, chỉ chị , ở đồn cảnh sát, còn nguyện ý cạnh em và Diễm tử.

Hôm đó nhà chuyển , bà nội bảo em ngoài lấy chút đồ, lúc về một đám trẻ con ném đá đuổi đ.á.n.h đến tận cửa nhà, còn mấy đứa khỏe mạnh đẩy ngã xuống đất, lớn chỉ bên cạnh chỉ trỏ xem náo nhiệt, chỉ chị kéo em một cái, còn đuổi đám trẻ con đó .

Bà nội, ba dẫn theo em trai , qua một thời gian nữa sẽ đến đón em, thực em đều hiểu, bọn họ chính cần em nữa, cho nên mới ném em cho cô lớn. Đến nhà cô lớn cả nhà cô lớn ghét bỏ, trong lòng em buồn c.h.ế.t .

Một chạy cả một đêm mới chạy về , cửa sân nhà khóa , em , đến cũng trong thôn ghét bỏ, nhổ nước bọt.

lạnh mệt đói, trong lòng buồn, em sợ đau, dám c.h.ế.t.

Cứ mãi mãi, đến ngoài sân nhà dì Mạc, thấy chị từ thành phố đến , em thực sự còn sức lực, nổi nữa, nghĩ đây một lát, chị chắc sẽ giống những khác, cầm chổi đuổi em nhỉ?

Làm , đường, tội đáng c.h.ế.t

Ghét bỏ ? hẳn! Hoặc thể , Tần Duyệt từng nghĩ đến việc sẽ ghét bỏ các em.

Chỉ thể từng hận các em, lúc các em một mực c.ắ.n răng, quyết tâm vu khống bác cả.

bây giờ xem , hai cô bé hết giá trị lợi dụng, cha vứt bỏ các em, xung quanh tiếng c.h.ử.i rủa, lên án, nếu như ngay cả một chút an ủi cũng , chẳng dồn hai đứa trẻ đường cùng ?

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/chu-re-phan-boi-toi-trong-hon-le-khong-ngo-nguoi-toi-ga-cang-cao-khong-voi-toi/chuong-193.html.]

Độ tuổi mười bốn mười lăm, kiến thức nông cạn, sự hướng dẫn đắn, ai tỉ mỉ dạy các em nhân sinh quan và giá trị quan đắn, cho nên các em làm , đường, tội đáng c.h.ế.t a!

Sinh mệnh trẻ trung như , vẫn còn thể cải tà quy chính, làm từ đầu mà!

Cho nên Tần Duyệt lắc đầu: " ghét bỏ em, mặc , đừng để cảm lạnh."

Cô bé nhận lấy chiếc áo khoác mặc , sưởi ấm cơ thể, cũng sưởi ấm cả trái tim. Ngay cả ba cũng chê em sống làm mất mặt gia đình, chị quen quan tâm em ốm , cho nên, .

Tần Duyệt hít sâu một , nên an ủi em thế nào.

thấy Lộc Tiểu Cầm thê t.h.ả.m thế , khỏi nghĩ đến một cô bé khác: "Dư Phương Diễm ? Chuyển nhà cùng ba em ?"

Lộc Tiểu Cầm đưa tay lau nước mắt, lắc đầu: "Đêm ngày chuyển nhà đến tìm em, ba gả cho một hộ gia đình trong núi làm con dâu nuôi từ bé ."

Tần Duyệt hít một ngụm khí lạnh: "Thời đại nào ? Còn hủ tục con dâu nuôi từ bé tồn tại ?"

Lộc Tiểu Cầm dùng ánh mắt khó hiểu cô, trong lớp cũng bạn học làm con dâu nuôi từ bé cho mà, hiểu chị gái đột nhiên tức giận.

"Bản Dư Phương Diễm cũng tự nguyện ?"

Lộc Tiểu Cầm cúi đầu, nhớ đêm hôm đó Diễm t.ử ôm em : " đàn ông đó c.h.ế.t vợ , còn hai đứa con, Diễm t.ử , ba nhận tiền , nếu , thì sẽ quản nữa, tùy thì , đừng theo nhà bọn họ ."

Trời ạ, đời cha như ?

"Trong núi? Em ngọn núi nào ?"

"Chính bên nhà đẻ thím , Kê Công Ao, còn nghèo hơn cả thôn Y Di Sa Lạp chúng , bọn họ một năm cũng chẳng ngoài họp chợ mấy ."

Tần Duyệt nhíu mày, chuyện báo cho cảnh sát, nhận tiền, làm con dâu nuôi từ bé, chuyện chẳng giống như bán con ?

Thím bưng một bát mì sợi to bốc khói nghi ngút , bên còn đắp hai quả trứng gà: "Đói lả ? Tội nghiệp quá, mau ăn !"

Một bát to như , Tần Duyệt cảm thấy cả ngày cũng ăn hết nhiều thế , cô bé mười mấy tuổi , thực sự một ăn hết sạch, cuối cùng ngay cả nước dùng cũng uống cạn.

Thím rửa bát, dọn dẹp nhà bếp xong, với Tần Duyệt: "Đứa bé tối nay chắc chắn cũng chỗ ngủ , cô Tần cô xem..."

" Mạc ở đây cũng phòng thừa giường thừa nào nữa!" Tần Duyệt trực tiếp ngắt lời thím .

Ánh mắt Lộc Tiểu Cầm, lập tức tối sầm nhiều, thím cũng vẻ mặt sầu não: " làm đây? Buổi tối trời lạnh thế , thím cũng dám đưa con bé về nhà ."


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...