Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chú Rể Phản Bội Tôi Trong Hôn Lễ, Không Ngờ Người Tôi Gả Càng Cao Không Với Tới

Chương 121

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Những Ranh Giới Một Khi Chạm , Sẽ Vạn Kiếp Bất Phục

Nếu Lê Diễm đồng ý, cô thể đang đùa ?

Lê Diễm một nữa cô làm cho kinh ngạc, nhanh hồn, nâng cằm cô lên: “Đồng ý, đồng ý chứ?” Trong lòng kích động, xong liền hôn xuống.

nụ hôn kéo dài bao lâu, nhanh buông : “Tần Duyệt, đời hoặc kết hôn, chỉ cần kết hôn, vợ chỉ thể, và cũng sẽ chỉ em! lời cầu hôn, hãy để làm ? đầu tiên chúng em chủ động, bây giờ cầu hôn cũng em chủ động, làm một đàn ông, lúc cảm thấy kém cỏi đấy!”

Tần Duyệt nhíu mày: “Cho nên , rốt cuộc đồng ý, đồng ý hả?”

Trong lòng Lê Diễm đến sủi bọt, khuôn mặt tràn đầy nụ hạnh phúc ngẩng đầu bầu trời , hít sâu một , lớn tiếng : “ đồng ý, Lê Diễm nguyện cưới Tần Duyệt làm vợ, sống , c.h.ế.t ma ...”

Dọa Tần Duyệt vội vàng đưa tay bịt miệng : “ , lớn tiếng như làm gì, lát nữa thấy bây giờ.”

Trong mắt Lê Diễm tràn ngập ý : “Thời gian , địa điểm , chỉ thiên địa vạn vật làm chứng, sẽ khác lên .”

xong liền kéo tay cô nắm gọn trong lòng bàn tay: “Duyệt Nhi, đợi qua năm mới, công việc định , sẽ đến nhà em cầu hôn, xin bác cả và bác gái đồng ý gả em cho .”

“Công việc định? định làm công việc gì ?”

Lê Diễm một tiếng: “Bây giờ vẫn thể xác định, đợi tin tức chính xác sẽ cho em , đến lúc đó cho em một niềm vui bất ngờ...”

Hy vọng niềm vui bất ngờ, kinh hãi.

Tần Duyệt còn hỏi thêm gì đó, đều trực tiếp nụ hôn chặn .

hôn đến mức mây mù lượn lờ chút choáng váng, thấy hỏi: “ lạnh ? Chúng xe ?”

Ánh mắt Tần Duyệt mê ly: “Ưm? Em lạnh, xe làm gì chứ?”

Cảm giác cánh tay hữu lực đàn ông yêu ôm lòng hôn môi thực sự quá tuyệt vời, cô vẫn kết thúc quá nhanh !

Dáng vẻ mơ hồ nhỏ bé , trái tim Lê Diễm sôi sục đến mức sắp tan chảy, trực tiếp bế lên ghế xe, bật lò sưởi: “Tần Duyệt, yêu em, yêu yêu...”

Quần áo rơi lả tả, , Tần Duyệt cuối cùng cũng hiểu xe để làm gì .

“Đừng đừng đừng, Diễm Diễm, chúng về nhà ?”

Làm chuyện mật như ở bên ngoài, Tần Duyệt tỏ vẻ chút thể tiếp nhận, sẽ luôn lo lắng đến, sẽ luôn căng thẳng đó!

Lê Diễm ngẩng đầu lên từ n.g.ự.c cô, ánh mắt tràn đầy tình dục: “Duyệt Nhi, nhịn đến lúc về nhà .”

xong liền kéo tay cô hướng xuống : “Em xem!”

Trong đầu Tần Duyệt oanh một tiếng bốc lên một ngọn lửa, mặt đều đỏ bừng: “, , đến thì làm ?”

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/chu-re-phan-boi-toi-trong-hon-le-khong-ngo-nguoi-toi-ga-cang-cao-khong-voi-toi/chuong-121.html.]

“Sẽ đến , cho dù đến, chúng cũng ở trong xe, cửa xe khóa , hơn nữa ở đây, sẽ bảo vệ cho em.”

Tần Duyệt tin : “, nhanh lên một chút...”

Sự thật chứng minh, chuyện , căn bản thể nhanh !

Lúc đầu, Tần Duyệt còn khá gò bó, nơm nớp lo sợ, khi buông lỏng mới phát hiện, một trải nghiệm khác biệt, hai chữ thôi: Kích thích!

Mãi cho đến khi bình minh sắp ló rạng, cạn kiệt sức lực, mây mưa mới dần ngưng nghỉ.

Lê Diễm tâm mãn ý túc chỉnh lý quần áo cho phụ nữ nhỏ : “Mệt ? Về ngủ một giấc nhé?”

Tần Duyệt mệt đến mức chỉ còn tròng mắt và da môi còn sức để cử động, yếu ớt : “Lúc còn về ngủ, lỡ như làm lỡ thời gian đến nhà Ông nội thì làm ?”

Lê Diễm : “Chúng cũng thể đợi ở đây đến mười giờ, đó trực tiếp về nhà chính chứ? muộn một chút cũng , Ông nội sẽ trách tội , về nhà , ngủ một giấc dưỡng tinh thần tính tiếp.”

tiên đến cửa hàng tiện lợi hai mươi bốn giờ mua chút đồ ăn chín làm bữa sáng, trở về bãi đậu xe ngầm Ấn Nguyệt Giang Sơn Phủ, trời hửng sáng vẫn mấy ngoài hoạt động, Lê Diễm bế một mạch về nhà.

Tắm rửa xong chạm giường, Tần Duyệt liền ngủ say sưa.

vẫn Lê Diễm lay tỉnh: “Duyệt Nhi, em ngủ , ngoài một chuyến, trưa sẽ về đón em.”

“Ưm?” Cô mở mắt: “ cần nghỉ ngơi ? Lúc ?”

Lê Diễm thành thật trả lời: “Chuyện tối hôm qua.”

“Đám ma túy đá đó?”

“Ừ! Càng sớm làm rõ đường dây , càng thể giảm bớt hại.”

Tần Duyệt đây trách nhiệm , giao cho cảnh sát , thấy nhiệt tình như , chắc hẳn cũng vì công việc làm xong, tâm nguyện thành ba Lê, nỡ dội gáo nước lạnh , chỉ thể ủng hộ: “ cẩn thận một chút, lượng sức mà làm, nhất vẫn nên trao đổi với cảnh sát liên quan.”

“Ừ!” Lê Diễm khẽ : “Ba cảnh sát, quen đồng nghiệp ông , bây giờ chính tìm bọn họ.”

như , Tần Duyệt yên tâm : “ sớm về sớm.”

Lê Diễm cúi hôn lên trán cô một cái, kéo rèm cửa sổ tạo chế độ ngủ ngon, lúc mới rời .

Tề Hiểu Bân sáng sớm ngày Tết Dương lịch đến tăng ca, liền Lê Diễm đợi ông nửa tiếng đồng hồ .

“Thằng nhóc , tối cần ngủ ? Sớm như ? Chuyện gì mà gấp gáp thế? Ăn sáng ? nhà ăn ?”

“Cháu ăn , nếu chú vẫn ăn, cháu thể cùng chú đến nhà ăn, chúng ...”

Bữa sáng ăn xong, cũng xong lời tường thuật tiểu t.ử , Tề Hiểu Bân thở dài một thật sâu: “ trong lòng biển, nơi nào cũng Maldives, thì , trong lòng công việc, cũng thể gặp vụ án. , làm gì?”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...