Chú Rể Phản Bội Tôi Trong Hôn Lễ, Không Ngờ Người Tôi Gả Càng Cao Không Với Tới
Chương 112
Lê Diễm chút cạn lời: “Cháu thấy chẳng cả! Chú Tề, cháu học hình sự bao nhiêu năm nay, cuối cùng làm ở Phòng Hộ tịch, đại tài tiểu dụng ?”
Tề Hiểu Bân nghẹn lời. Thằng nhóc tự tin thật, mà, quả thực vốn liếng để tự tin. làm ở Phòng Hộ tịch, an thì an thật, quả thực cũng mất tính thử thách.
“ thì đợi đơn xin phục chức duyệt xem phân cháu ! Dù giao việc cho cháu cháu cũng thể tự tìm việc để làm. Thế nào, vết thương khỏi hẳn chứ?”
Sự tích quang vinh thằng nhóc dạo ông cũng , trong lòng công việc, đến cũng việc để làm mà!
“Vết thương ngoài da, cắt chỉ ạ.” Lê Diễm vẻ mặt bận tâm .
“Tần Duyệt làm ầm ĩ với cháu ? cháu lo chuyện bao đồng?”
“ thể chứ? Cô đối với cháu chỉ đau lòng, trách móc.”
Cái dáng vẻ đắc ý , Tề Hiểu Bân hờn dỗi lườm một cái: “ thể tìm một cô gái như thích cháu, thằng nhóc cháu cũng may mắn đấy! , chuyện phục chức cháu, chú sẽ luôn theo dõi.”
xong đồng hồ: “Chú họp , cháu đến phòng kỹ thuật bên đó quan sát học hỏi một chút , trưa cùng ăn cơm.”
“Ăn cơm thì để hôm khác ạ! Đồng nghiệp mời chúng cháu tối nay tham gia tiệc sinh nhật bạn gái , lát nữa buổi trưa cháu và Duyệt Duyệt mua quà.”
“Đồng nghiệp? Đồng nghiệp ở cháu ?” Tề Hiểu Bân hỏi: “Quen lúc giao đồ ăn ?”
“, đồng nghiệp đó tên Chu Tiểu Quảng. Lúc mới bắt đầu cháu cái gì cũng , giao đơn quá giờ thì khiếu nại, giúp cháu nhiều.”
Tề Hiểu Bân : “Cháu ngược với ở tầng lớp nào cũng thể hòa đồng . Tần Duyệt thì ? Con bé cũng sẵn lòng cùng những bạn cháu ?”
Nhắc đến chuyện , trong mắt Lê Diễm mang theo chút tự hào : “Duyệt Duyệt giống những tiểu thư nhà giàu bình thường. Trong mắt cô chỉ sự phân biệt và kẻ , sự phân chia ba bảy loại, nếu , ngay từ đầu cũng sẽ để mắt đến một nông dân ở Thôn Y Di Sa Lạp như cháu .”
“ thì ghi nhớ điểm nhiều . Con gái nhà quyết định theo cháu cả đời, cháu bất luận làm quyết định gì, đều nghĩ đến cảm nhận con bé.”
Lê Diễm và Tần Duyệt hẹn gặp buổi trưa ở Quảng trường Lê Hoa. Đây một tòa nhà thương mại mới xây cuối năm ngoái, Tần Duyệt đây từng cùng chị cả, cùng Mông Tiêm Tiêm đến dạo qua, cũng mới hôm qua mới , nơi tài sản nhà họ Lê.
tiên lên tầng tám tầng chín tìm chỗ ăn cơm. Hôm nay thứ bảy, dạo trung tâm thương mại đông, mỗi một nhà hàng hương vị ngon đều xếp hàng.
Gợi ý siêu phẩm: Thư Ký Thương Ném Đơn Ly Hôn, Hoắc Tổng Mất Kiểm Soát đang nhiều độc giả săn đón.
Trong đó một nhà hàng món Trung tên ‘Vô Nhị’, Tần Duyệt và Mông Tiêm Tiêm từng đến hai , đều ăn .
Hôm nay đến hỏi: buổi trưa phát hết , thể xếp hàng cho buổi tối.
Tần Duyệt chính định ăn bữa trưa mà, đành mang chút thất vọng lùi một bước chọn cái khác.
Lê Diễm ở đây, trong phạm vi năng lực, thể để cô thất vọng ? Lập tức gọi một cuộc điện thoại.
Khương Triết Trạch con trai út dạo đến Rung Thành, lòng lấy lòng, gọi điện thoại hẹn mấy , đều gặp mặt.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/chu-re-phan-boi-toi-trong-hon-le-khong-ngo-nguoi-toi-ga-cang-cao-khong-voi-toi/chuong-112.html.]
Hôm nay nhận điện thoại chủ động gọi tới: “Alo? Em họ, cuối cùng cũng nỡ gọi điện thoại cho ?”
“Dạo luôn trị bệnh, nên ít liên lạc với bên ngoài.” mặt Lê Diễm mang theo nụ nhạt, giải thích với họ lớn hơn bốn tuổi .
“ bây giờ đỡ hơn ? ông ngoại , ngày mai em dẫn bạn gái về nhà tổ cho làm quen ?”
“Đỡ hơn nhiều . Ông nội luôn gặp cô , nên ngày mai chúng em về một chuyến.”
Khương Triết Trạch : “ thì chỉ ông ngoại gặp, chúng cũng gặp đấy! trưa ngày mai ?”
“, sáng về .”
“, ngày mai cũng tự cho nghỉ phép, về nhà ông ngoại chơi một ngày. , gọi điện thoại cho , chuyện gì ?”
“Bọn em bây giờ đang ở Quảng trường Lê Hoa, tầng chín một nhà hàng tên ‘Vô Nhị’…”
Lời còn xong, Khương Triết Trạch hiểu ngay: “Nhà hàng hết chỗ ? Giao cho , cần bàn mấy ?”
“Hai .”
“Với bạn gái ?”
“!” Lê Diễm đáp.
Khương Triết Trạch cũng : “, em và em dâu đợi một lát, tối đa ba phút.”
Kết quả đến một phút, quản lý nhà hàng : “Lê tiên sinh? Xin hỏi vị nào Lê tiên sinh?”
Gợi ý siêu phẩm: Khúc Tử Trúc Năm Ấy đang nhiều độc giả săn đón.
Tần Duyệt lập tức kéo Lê Diễm tiến lên, : “Tiên sinh nhà họ Lê.”
Quản lý mặt mày hớn hở đưa tay : “Lê tiên sinh chào ngài, Khương tổng sớm gọi điện thoại đặt chỗ cho ngài , bây giờ ngài mới đến, mau mời trong.”
Quản lý ăn , lời thốt , những khách hàng đang đợi bên ngoài sẽ cảm thấy chen ngang nữa.
Lê Diễm tâm trạng tồi: “, làm phiền !”
Chủ yếu câu ‘tiên sinh nhà ’ phụ nữ nhỏ bé tai khiến đặc biệt sảng khoái.
Trong văn phòng ở tầng cao nhất, Khương Triết Trạch châm một điếu thuốc, đó ném bật lửa cho Tống Ngọc ở đối diện.
Tống Ngọc nhanh tay lẹ mắt bắt lấy bật lửa, hỏi: “Em họ? Đứa con trai chú ba mất đó hả?”
“ chẳng chỉ một đứa em họ thôi !” Khương Triết Trạch nhả một vòng khói.
“ mắc bệnh chữa , về nông thôn sống nốt quãng đời còn ? chạy đến chỗ ăn chực uống chực ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.