Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chú Rể Phản Bội Tôi Trong Hôn Lễ, Không Ngờ Người Tôi Gả Càng Cao Không Với Tới

Chương 1054

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

"Thật Ạ? , Thấy ?"

"Kinh Đô, Duyệt Duyệt mở một tiệm hoa ở bên con chứ? nãy thôi, ở cửa tiệm hoa, Tiểu Diễm đến tìm Duyệt Duyệt. Sắc mặt thằng bé trông lắm !"

dứt lời, liền thấy gọi: 'Đội trưởng Tần, nhanh lên nào!'

"Diệu Diệu con đang bận ?"

"Ờ... quả thực bận ạ, con ngoài một chuyến."

"Ồ ồ, , con cứ làm việc , gọi điện cho Chi Chi đây."

" ạ, , con cúp máy nhé!"

Cúp điện thoại, Tần Diệu thở hắt một dài. Xem nhiệm vụ Lê Diễm thành gần xong , sắp thể khôi phục phận. Em gái cuối cùng cũng giữ mây mờ thấy ánh mặt trời .

Dương Quyên gọi điện cho con rể xong, lập tức gọi cho con gái.

Nhạc Cẩm Chi Lê Diễm trở về, cũng kích động, lập tức gọi điện thoại cho Tần Duyệt để xác nhận.

Tần Duyệt đang lái xe: " , về mấy ngày , bây giờ đến Kinh Đô để giải quyết chút việc."

"Tần Duyệt, em cũng quá trượng nghĩa đấy, chuyện như báo cho ngay từ đầu."

" em em, Diễm Diễm về mấy ngày thì đến Kinh Đô vì việc quan trọng . Bọn em vốn định giải quyết xong việc trở về, sẽ tập hợp bạn bè , cho một bất ngờ."

", !" Giọng Nhạc Cẩm Chi vui mừng đến mức nghẹn ngào: " chị sẽ cho , đợi bất ngờ hai vợ chồng em nhé!"

Bản yêu yêu Tần Diệu, cho nên thể tưởng tượng , Duyệt Duyệt mất Lê Diễm sẽ đau khổ đến nhường nào.

Bây giờ thì , Lê Diễm trở về, quãng đời còn Duyệt Duyệt thể viên mãn . Cô thực tâm vui mừng cho em chồng!

Kết thúc cuộc gọi với chị dâu cả, Tần Duyệt : " tin trở về, đều vui."

"Ừm!" Lê Diễm gật đầu: " thể cảm nhận ."

"Hôm nay gặp tên trùm ma túy đó, xảy chuyện khiến buồn ?"

Lê Diễm tiếp tục gật đầu: "Chúng về nhà !"

Về đến nhà, liền ôm chầm lấy Tần Duyệt: "Vợ ơi, sự thật về cái c.h.ế.t cha, khi thực sự , đau lòng. Cha ông ..."

Giọng nghẹn ngào, những lời phía nghẹn ở cổ họng, thể thốt nên lời.

Tần Duyệt vỗ nhẹ lưng : "Em hiểu, em hiểu, em đều hiểu mà. Diễm Diễm, chuyện qua , đừng nghĩ nữa. Cha bây giờ chắc chắn biến thành tiên quan trời , thấy chúng đều sống , ông sẽ an ủi."

" , luôn cảm thấy, cha từng thực sự rời ."

Lê Minh vẫn luôn sống trong ký ức, trong niềm tin Lê Diễm.

Nhiều gặp dữ hóa lành, đều phảng phất cảm nhận , chính cha đang ở bên cạnh bảo vệ , dẫn đường cho .

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/chu-re-phan-boi-toi-trong-hon-le-khong-ngo-nguoi-toi-ga-cang-cao-khong-voi-toi/chuong-1054.html.]

"Đợi chuyện bên lắng xuống, chúng về Thôn Y Di Sa Lạp ở một thời gian nhé!" Tần Duyệt đề nghị.

đó bổ sung: "Nếu thời gian sắp xếp ."

"!" Lê Diễm nhận lời.

Điều chỉnh hai ngày, ngày thứ ba gặp Đới Tư Minh. , Tần Duyệt gì cũng theo, chỉ cần đợi ở phòng khách .

Đới Tư Minh bắt mấy ngày, tóc bạc quá nửa, khuôn mặt cũng tiều tụy, ngay cả lưng cũng còng nhiều.

Lúc đầu lão còn cứng miệng, sống c.h.ế.t thừa nhận những chuyện từng gây .

đối mặt với hết bằng chứng thực tế đến bằng chứng thực tế khác, cuối cùng lão cũng hết đường chối cãi.

khi mở phiên tòa xét xử, chờ đợi lão, chỉ thể tai ương ngục tù.

Nghĩ đến việc vẻ vang hơn nửa đời , đến lúc già chỉ thể sống nốt quãng đời còn trong tù, lão thực sự cam tâm!

Bao nhiêu ngày nay, mỗi ngày lão đều sống một ngày dài như một năm. Con trai con gái đều những chút bản lĩnh thực sự, cũng rốt cuộc vì nguyên nhân gì, rõ cao nhân rốt cuộc ai, mà đến mức khi mở phiên tòa, một ai thể đến thăm lão?

Cho nên, khi thấy 'Phó Thừa Tùng', lão vô cùng kinh ngạc: "Tiểu Tùng, đến đây?"

hỏi xong, lão liền chú ý đến bộ cảnh phục : "? ... rốt cuộc ai."

"Còn nhớ Lê Minh ?"

Trong lòng Đới Tư Minh chấn động, Lê Minh, thể nhớ chứ.

Lão từng quên cái tên , hơn nữa, chính vì cái tên , lão mới rước lấy tai ương ngục tù.

Chỉ điều, lão chỉ quen thuộc với cái tên, còn về việc Lê Minh trông như thế nào, lão chỉ qua một bức ảnh từ nhiều năm , khuôn mặt đó trong ký ức mờ nhạt .

bây giờ, thanh niên Phó Thừa Tùng hỏi lão ' nhớ Lê Minh ?'

Lão đột nhiên cảm thấy, nhiều chuyện đều thể xâu chuỗi với .

Cho nên: " Lê Minh?" Trong lòng lão thực suy đoán.

biểu cảm lão, Lê Diễm liền : " ông đoán ?"

Hai bàn tay đang đeo còng Đới Tư Minh nắm chặt , đập mạnh xuống bàn: "Cho nên cố ý tiếp cận Á Quân, mượn cớ đó để tiếp cận ?"

, chính lão cũng bật , cho sự ngu xuẩn !

Lúc phát hiện điều tra vụ án cũ, thể liên quan đến , Đới Tư Minh cũng từng nghi ngờ Phó Thừa Tùng, cuối cùng lão vẫn chọn cách tin tưởng.

Thậm chí lúc mang theo mấy vali tiền mặt đến Rung Thành, lão cũng đưa cùng. Bây giờ nghĩ , lúc đó lão ở mặt , chẳng một thằng ngu chữ 'NGU' to tướng trán ?

chỉ thấy đáng cho , mà còn thấy đáng cho con trai: "Á Quân thực lòng coi em, thực lòng đề bạt ."

đến lượt Lê Diễm : " cần đề bạt ?"


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...