Chú Rể Phản Bội Tôi Trong Hôn Lễ, Không Ngờ Người Tôi Gả Càng Cao Không Với Tới
Chương 1038
Dập Đầu Tạ Ơn Các Lộ Thần Tiên, Các Vị Bồ Tát Trong Chùa Xong, Liền Lập Tức Bảo Phùng Dũng Đặt Vé, Ông Về Thăm Cháu Trai .
Tần Duyệt bên giường bệnh một lúc lâu, Lê Diễm đều phản ứng.
bác sĩ kiểm tra tình hình thương binh, cô cẩn thận hỏi: "Bác sĩ, chồng vẫn tỉnh ? khả năng nào mất m.á.u quá nhiều ảnh hưởng đến việc cung cấp m.á.u lên não ."
Bác sĩ hiểu tâm trạng nhà thương binh, tỉ mỉ giải thích với cô: "Vết thương khá nhiều, đều khâu , trong dịch truyền thêm t.h.u.ố.c an thần, để giảm bớt đau đớn. Chỉ cần các chỉ máy móc đều bình thường, thì vấn đề lớn, chậm nhất sáng mai sẽ tỉnh thôi."
Trời tối , Tần Duyệt bảo họ Khương và Lã Bác Văn nghỉ ngơi, bên Lê Diễm , cô đợi , tỉnh sẽ lập tức gửi tin nhắn cho họ.
khi sự đồng ý bác sĩ, Tần Duyệt lấy nước nóng, vắt khăn, từng chút từng chút nhẹ nhàng lau sạch vết m.á.u ngón tay, còn mặt .
lau còn nhỏ giọng : "Lê Diễm hứa với em nhất định bình an trở về, bây giờ trở về , làm bản thành bộ dạng , em xót xa đến mức nào ? đáng ghét quá, lời giữ lời."
Vốn tưởng sẽ hồi đáp, thấy giọng quen thuộc mà yếu ớt: ", tuân thủ lời hứa , bình an trở về , lời giữ lời. Vợ ơi, làm , bắt tên trùm ma túy sát hại ba, sống sót trở về ."
Nơi Nào Còn Nhà Gì Nữa Chứ?
thấy giọng , thấy mở mắt, Tần Duyệt kích động đến mức : “Bác sĩ, bác sĩ mau tới đây, chồng tỉnh …”
Bạn thể thích: Sau Khi Bị Ép Gả, Tôi Bị Cha Chú Rể Để Ý - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Lê Diễm lật tay nắm lấy tay cô: “Ngốc ạ, tỉnh thì tỉnh , em gọi bác sĩ làm gì? còn tưởng …”
Lời còn xong, vị bác sĩ vốn luôn vô cùng chú ý đến tình hình bên chạy tới: “ thế, thế? Bệnh nhân làm ?”
“ tỉnh , bác sĩ, tỉnh .”
Bác sĩ xong dở dở : “, tỉnh chuyện .”
đó ông hỏi Lê Diễm: “Cảm thấy thế nào? Ngoài vết thương đau , còn chỗ nào thoải mái ?”
Lê Diễm nghiêm túc cảm nhận một chút: “Đầu choáng?”
“Bình thường thôi, chảy nhiều m.á.u như , chắc chắn suy nhược vài ngày. , nền tảng thanh niên khá , thể bồi bổ .”
Bác sĩ rời , Tần Duyệt Lê Diễm sắc mặt tái nhợt, trong mắt tràn đầy xót xa.
Cô đưa tay vuốt ve khuôn mặt tuấn tú : “ tự biến thành bộ dạng nữa ? Cách trọng thương còn tới hai năm, lúc mới dưỡng lên một chút, thương nặng tổn thương nguyên khí…”
Đang , bên ngoài phòng bệnh đột nhiên truyền đến một trận ồn ào, Tần Duyệt theo bản năng về phía cửa.
Trong lòng Lê Diễm dâng lên một dự cảm mấy : “Vợ ngoài xem thử chuyện gì.”
Tần Duyệt chút khó hiểu, vẫn nhận lời: “, !”
mở cửa thấy vài y bác sĩ, vẻ mặt lo lắng chạy về phía phòng cấp cứu bên cạnh.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/chu-re-phan-boi-toi-trong-hon-le-khong-ngo-nguoi-toi-ga-cang-cao-khong-voi-toi/chuong-1038.html.]
Tần Duyệt cũng theo qua đó, ở cửa hai vị lãnh đạo mặc cảnh phục, đang vẻ mặt ngưng trọng chuyện với một vị bác sĩ.
khi trở phòng bệnh: “ một đồng chí thương khi làm nhiệm vụ, độ bão hòa oxy trong m.á.u giảm mạnh, thể… cứu nữa.”
Cô đang cấp cứu bên cạnh ai, nếu làm nhiệm vụ, thì khả năng cùng với Diễm Diễm.
Lê Diễm xong, cố gượng dậy: “Duyệt Nhi, đỡ qua xem thử.”
“ , nhiều vết thương như , nhiều chỗ đều khâu, bác sĩ cử động lung tung, nếu vết thương khả năng nứt .”
Lê Diễm nắm c.h.ặ.t t.a.y cô: “Nếu , thể sẽ bao giờ gặp nữa.”
Trái tim Tần Duyệt thắt , chút khó chịu, c.ắ.n răng: “, đợi em một chút, em gọi Bác Văn lên.”
Bạn thể thích: Xuyên Nhanh Ta Dựa Mỹ Mạo Khiến Người Biết Vậy Chẳng Làm Thế - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Vốn dĩ bảo Bác Văn và họ đều nghỉ ngơi, Lã Bác Văn thế nào cũng chịu, nhất định ở bên .
Lúc đang ở trong xe lầu, khi gọi điện thoại hai phút liền lên tới.
Tay trái giơ chai truyền dịch, tay cùng Tần Duyệt một trái một đỡ Lê Diễm, đến cửa phòng cấp cứu bên cạnh.
Đợi ở cửa Đội trưởng Đội Cảnh sát phòng chống ma túy Xuân Thành - Từ Bỉnh Thành và một đội viên khác.
lớp băng gạc quấn đầy , liền ai: “Tiểu Lê, tỉnh ? ở trong phòng bệnh nghỉ ngơi?”
Lê Diễm hỏi: “Bên trong Lão Xuân ?”
Từ Bỉnh Thành hít sâu một : “!”
“ …”
Câu ‘ thế nào ’ còn hỏi trọn vẹn, bác sĩ đẩy cửa bước : “Xin , cấp cứu thất bại, bệnh nhân lúc 22:08 phút, tuyên bố t.ử vong.”
Cơ thể vốn suy nhược Lê Diễm mềm nhũn, nếu Lã Bác Văn và Tần Duyệt gắt gao đỡ lấy chống đỡ, trực tiếp ngã gục .
Từ Bỉnh Thành nắm c.h.ặ.t t.a.y bác sĩ: “ thể thử ? Bất kể trả giá lớn cỡ nào, chúng chuyển viện …”
Ban đầu Lão Xuân vùng ở tập đoàn buôn bán ma túy, chính do ông sắp xếp. Đội cảnh sát họ quá nhiều đồng chí hy sinh , thể thêm thương vong nữa!
Bác sĩ hít sâu một : “Chúng thật sự, thật sự cố gắng hết sức .”
đó rút tay , vỗ vỗ tay Từ Bỉnh Thành để an : “Thông báo cho nhà !” xong xoay trong.
Từ Bỉnh Thành cả giống như rút cạn tinh thần, lảo đảo lùi hai bước.
May mà đội viên bên cạnh nhanh tay lẹ mắt đỡ ông một cái, lúc mới ngã chiếc ghế dài ngoài hành lang.
“ nhà… Lão Xuân nơi nào còn nhà gì nữa chứ…”
Chưa có bình luận nào cho chương này.