Chú Ơi, Em Yêu Chú!
Chương 2: 2
"Thêm nữa sẽ cho im lặng một và mãi mãi."
Đám xung quanh liền lúng túng cố gắng giảng hoà thỏa để xoa dịu bầu khí.
" Đình cũng chỉ bảo vệ cháu gái, chúng đều thể hiểu !"
Phó Đình ý định phủ nhận điều đó. nhẹ nhàng đóng cửa lẳng lặng trốn chăn.
thầm.
Cuối cùng men cũng tan, khịt mũi tự nhủ với chính : Từ nay sẽ thích Phó Đình nữa.
Ngày hôm dậy sớm thu dọn hành lý. mở cửa liền đụng Phó Đình.
" ?"
cúi thấp đầu, giọng điệu lễ phép như thường lệ.
“Chú nhỏ, chỉ còn một tháng nữa đại học khai giảng. Cháu tìm một việc làm thêm dịp hè ở gần trường nên trường học.”
chắn mặt , chịu nhường đường. tròng trọc mắt , giọng điệu như đang kiềm chế bản .
“ một chút về chuyện xảy ngày hôm qua nào.”
lùi một bước cố nở nụ lễ phép.
"Chú nhỏ, hôm qua cháu say rượ.u mới bậy với chú, lời khi say cố ý, chú đừng để trong lòng."
"Đào Dụ." Yết hầu Phó Đình gấp gáp chuyển động.
Giọng còn ẩn chứa ý cảnh báo.
" cố ý?" Dường như đang khẩy.
trịnh trọng gật đầu.
Trong mắt Phó Đình như một cơn bão lớn. thẳng mắt tiến tới một bước.
Ngay khi cảm nhận thở nguy hiểm đó thì chuông cửa reo.
Giáo viên chủ nhiệm lớp cấp ở cửa. Cô ngượng ngùng hỏi.
"Đào Dụ, cô tới hỏi em dạy kèm ?"
“Con trai cô học năm cuối trung học cần phụ đạo, cô và các đồng nghiệp đều bận việc ở trường.”
Cô chủ nhiệm khá thiết với .
…
Một ngày nọ năm cuối trung học.
Khi từ lớp tự học buổi tối trở về, chỉ cơ một trong căn hộ rộng lớn .
Hôm còn cúp điện đột ngột.
Vì sợ tối nên rúc góc sofa gọi cho Phó Đình.
"Chú nhỏ, chú thế? Ở nhà mất điện, cháu sợ lắm."
dùng tay giữ lấy gấu áo thì thầm.
Giọng Phó Đình trầm và khàn, vẻ căng thẳng.
"Xin Dụ Dụ, hiện tại chú đang ở Vancouver."
lập tức hoảng sợ rống lên.
" chú hư thế? Lúc rời cũng cho cháu ."
"Phòng tối quá, cháu sợ..."
tiếng xào xạc từ phía Phó Đình.
vẻ bận, xin , sẽ sắp xếp tới chỗ ngay.
Tưởng rằng sẽ cho nhóm vệ sĩ đến ngờ đó giáo viên chủ nhiệm.
Cô nhẹ nhàng nắm tay an ủi và đưa về phòng. luôn nhớ mãi sự ấm áp ngắn ngủi ngày hôm đó.
nên, khi cô xin cho con trai Lục Văn Cảng tạm thời đến nhà vài ngày để học kèm. cũng từ chối.
Lục Văn Cảng ngoan, nghiêm túc bàn để giảng.
Bạn thể thích: Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng Anh Phát Điên Gì -Thời Noãn - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
khó chịu như Phó Đình. Nửa giờ liền kiếm cớ lượn phòng ba . Cuối cùng cũng hết chịu nổi.
"Chú thể thành tất cả trong một ?"
Phó Đình khoanh tay dựa cửa liếc Lục Văn Cảng, đang bên cạnh .
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/chu-oi-em-yeu-chu/2.html.]
“Cháu thể dạy khi cửa đang mở ?”
phản đối. định đáp ứng thì tay áo Lục Văn Cảng nhẹ nhàng kéo .
"Chị ơi, em vẫn đóng cửa học, như mới yên tĩnh, thể giảng ."
Phó Đình khẽ liếc với ánh mắt trịch thượng. Giọng chút mỉa mai.
" đến phòng , sẽ đóng cửa nghiêm túc dạy em."
Lục Văn Cảng, chỉ cao hơn vài cm liền tỏ sợ hãi. bước tới chặn cái liếc xéo về phía Lục Văn Cảng.
"Phó Đình, chú làm em sợ."
Cơ thể Phó Đình dần trở nên hung bạo. Đôi mắt sâu thẳm dán chặt .
“ giúp nó?”
"Chán trò chơi chú cháu ? Bây giờ cháu làm sói mắt trắng đá ?"
Rõ ràng từ chối .
cố kìm sự chua xót nơi đáy mắt bướng bỉnh .
“Cháu chán chú , chú gần 30, nội tạng ngày càng suy yếu, chính một lão già làm việc gì nữa.”
"Tại cháu thể nản trí?"
Xung quanh yên tĩnh đến đáng sợ, còn chút bất an. Khi kịp phản ứng thì Phó Đình bế phòng .
ôm lấy eo gằn khóa cửa .
"Cháu gái nhỏ, nuôi cháu lâu như , cháu thật sự cho rằng chú nuôi cháu để cho một th.ằng đàn ông khác xơi ?"
ném lên giường.
cuối cùng giường ngày đầu tiên nhà họ Phó năm 8 tuổi. gặp ác mộng và phép phòng .
Lúc đó vẫn gọi trai, đổi xưng hô dựa bối phận nhà họ Phó.
Chiếc đệm mềm đến mức thể dậy .
Giọng dịu dàng đột ngột Phó Đình khiến càng run rẩy hơn.
chậm rãi cởi khuy cổ tay áo, môi nở nụ .
"Phó Đình, chú làm gì..."
lùi từng chút một.
Dáng vẻ thong dong tràn đầy tự tin để tuỳ ý lăn lộn.
"Ngươi, cháu gái nhỏ."
Phó Đình chớp mắt, cởi từng nút cổ áo sơ mi đen .
Mãi mới hiểu ý gì.
"Chú nhỏ... chú làm cháu sợ..."
đang định lùi thì mắt cá chân bàn tay túm lấy kéo mạnh về phía .
"Nội tạng suy kiệt? cho , đó cơ quan nào?"
bao trùm bởi thở Phó Đình.
Trong lòng như một đàn bướm bay lượn, hụt hẫng run rẩy.
Cảm giác xa lạ khiến phản ứng vùng vẫy để thoát .
Sự kiên nhẫn Phó Đình hạn nên nắm lấy cả hai tay bằng một tay.
"Giẫy cái gì?"
Gợi ý siêu phẩm: Ngày Tôi Thi Đỗ Công Chức, Bố Mẹ Lại Tự Tay Hủy Con Đường Của Tôi đang nhiều độc giả săn đón.
bóng đột nhiên di chuyển lên phía , vội vàng giơ tay đẩy .
" chú thể dậy !"
Phó Đình ngẫu nhiên cầm lấy tay , hài lòng với sự hổ . Mỉa mai xuống đó đảo tay.
"Cháu thể cưỡi lên , thể lên cháu?"
cảm thấy mặt đang nóng đến mức nếu nhiệt kế chạm liền phát nổ.
Lập tức hoảng loạn la lên.
" chú sẽ đè ch.ết cháu..."
Phó Đình cao 189cm, lưng rộng vóc dáng hảo, khỏe mạnh.
thực sự sẽ đè chế.t...
Chưa có bình luận nào cho chương này.