Chồng Tôi Sợ Quan Hệ
Chương 6
Linh Minh, đôi mắt né tránh , sự lưỡng lự và yếu đuối ngay lúc cô cần nhất. Nỗi đau, sự uất ức, sự tuyệt vọng bấy lâu nay như một ngọn núi lửa âm ỉ, giờ phút đột ngột phun trào. Cô còn kiểm soát cảm xúc nữa.
Cô hét lên, giọng cô lạc vì , vì giận dữ, vì tổn thương tột độ.
- hỏi con trai làm ?! hỏi tại sợ hãi chính vợ ?! hỏi tại con con... mà ?!
Cô phắt sang Minh, ánh mắt đỏ hoe, thẳng mắt đầu tiên trong ngày, ánh mắt đầy rẫy sự buộc tội, nỗi đau và cả sự thất vọng cùng cực.
- Tại ! Tất cả tại đấy Minh ! bệnh! sợ em! sợ những đứa trẻ! Sợ một gia đình thực sự! làm hả?!
Xem thêm: Điên! Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Những Năm 70 Thì Đã Sao (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Lời Linh như một tiếng sét đánh ngang tai cả Minh và Minh. Sự thật trần trụi, đáng sợ, và đau đớn nhất cô hét lên giữa gian im lặng. Minh sững sờ, thốt nên lời. Minh c.h.ế.t trân, gương mặt trắng bệch, đôi mắt mở to đầy hoảng loạn. ngờ Linh tất cả, ngờ cô , và ngờ cô tổn thương đến mức đó.
Linh đợi ai gì thêm. Cô siết c.h.ặ.t t.a.y cầm vali, , bước nhanh về phía cửa.
- Em cần thời gian. Em thể chịu đựng thêm nữa. Em đây.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cô , giọng vẫn run run chất chứa sự dứt khoát. Cô đầu Minh một nào nữa, thấy vẻ mặt , thấy bất cứ điều gì thể khiến cô yếu lòng. Cô đẩy cửa bước ngoài, hòa dòng và tiếng xe cộ ồn ã thành phố, bỏ phía căn nhà, chồng, và cả những hy vọng tan vỡ.
Minh sững sờ theo bóng Linh khuất dần cánh cửa. khí trong nhà đột nhiên trở nên trống rỗng và lạnh lẽo đến đáng sợ. Tiếng đóng cửa vang lên, như một lời kết thúc cho một điều gì đó vô cùng quan trọng. cảm thấy một sự trống rỗng khủng khiếp dâng trào trong lồng ngực, lan khắp cơ thể. Lời Linh, ánh mắt cô... cứ lặp lặp trong đầu .
"Tại !"
. Tại . Tất cả tại . né tránh, che giấu, hèn nhát. Và giờ đây, thể mất cô thật . Minh đó, như một pho tượng, cảm giác hối hận và mất mát nhấn chìm trong vực sâu tăm tối do chính tạo .
Chương 5
Minh bước căn nhà im lìm. Chiếc vali Linh còn ở đó. chiếc sofa, nơi đêm qua cô nức nở, chỉ còn một trống lạnh lẽo. thứ trong nhà vẫn nguyên vị, cảm thấy khác hẳn. Căn bếp vẫn thoang thoảng mùi cá hồi nguội, chiếc cốc cà phê Linh dùng buổi sáng vẫn bàn, cuốn sách cô đang dở đặt úp ghế bành. Mỗi chi tiết nhỏ đều như một nhát d.a.o cứa tim , nhắc nhở về sự vắng mặt cô. Ngôi nhà ... từng tổ ấm họ, giờ đây trống rỗng và lạnh lẽo đến đáng sợ. cảm thấy như một lạ đang giữa đống đổ nát chính .
cố gắng vùi công việc. Hàng đống bệnh án cần xem, các ca phẫu thuật đang chờ. Chỉ làm việc cật lực mới khiến tạm quên cảm giác trống rỗng trong lòng. Tại phòng mổ, bàn mổ, dụng cụ phẫu thuật sáng loáng ánh đèn. Ca mổ một ca sinh thường, thứ diễn suôn sẻ. khi đứa bé chào đời, tiếng đầu tiên nó vang lên...
Xem thêm: CẢ NHÀ MUỐN ĐỔI TƯƠNG LAI CỦA TÔI (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Cái âm thanh đó. Giống hệt như trong ký ức. Cái hình ảnh đó... m.á.u me, sự hỗn loạn, tiếng la hét xé lòng... Đột ngột, báo , ký ức kinh hoàng về ca sinh nở năm xưa ở căn nhà cũ ùa về, rõ mồn một, sống động như chỉ mới xảy ngày hôm qua. bàn tay đang cầm d.a.o mổ. Nó đang run lên bần bật. Cái run rẩy thể kiểm soát, cái run rẩy một đứa trẻ hoảng sợ tột độ khi chứng kiến điều nên thấy. "... ...". tự lẩm bẩm trong đầu, cố gắng trấn tĩnh, cố gắng đẩy lùi hình ảnh đáng sợ đó khỏi tâm trí. Suýt nữa... suýt nữa gây một sót nghiêm trọng. Y tá bên cạnh đầy lo lắng. cố gắng hít sâu một , kìm nén cơn hoảng loạn đang chực trào.
ca mổ, Minh trong phòng làm việc riêng. về nhà. đối diện với sự trống rỗng. quanh căn phòng bừa bộn giấy tờ, cửa sổ nơi ánh nắng chiều nhạt màu. Ánh mắt dừng ở một khung ảnh nhỏ bàn. Bức ảnh cũ, chụp từ lâu . Trong ảnh , lúc còn nhỏ, cách một quãng xa, về phía một căn nhà cũ kỹ ở ngoại ô. Chính nơi đó. Nơi thứ bắt đầu. Nơi vết sẹo tinh thần khắc sâu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.