Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chồng Tôi Đi Họp Phụ Huynh Cho Mối Tình Đầu

Chương 2

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Từng cuộc gọi nối tiếp kéo đến như những đợt sóng dữ, tất cả đều mang chung một giọng điệu chất vấn và kết tội.

Như thể .

Như thể Tư Nguyên gây chuyện tày trời gì đó.

Còn Chu Văn Bác bỏ mặc lễ vinh danh con gái ruột để họp phụ cho con gái tình đầu vô tội tuyệt đối.

bật chế độ im lặng, ném điện thoại túi xách.

Cuối cùng, thế giới cũng yên tĩnh trở .

khi buổi lễ kết thúc, nắm tay Tư Nguyên bước khỏi hội trường.

Đêm đầu hạ mang theo chút gió mát, thổi tung vài sợi tóc trán con bé.

một đoạn, Tư Nguyên bỗng khẽ lên tiếng:

… con xin .”

sang con bé.

Con bé cúi đầu thấp, giọng nhỏ đến gần như tan trong gió.

con quá ích kỷ ?”

khựng .

chậm rãi xổm xuống mặt con bé, nhẹ nhàng vuốt mái tóc gió làm rối.

.” thẳng mắt con bé, thật chậm từng chữ một. “Con ích kỷ.”

“Con chỉ đang sự thật mà thôi.”

Trong thế giới

đàn ông vì một phụ nữ khác và đứa con , mà bỏ lỡ khoảnh khắc quan trọng nhất đời con gái

Thì từ lâu, còn một cha nữa .

Vành mắt Tư Nguyên lập tức đỏ hoe.

Con bé lao ôm chầm lấy , siết chặt.

…” Giọng con bé nghẹn . “ con sẽ bảo vệ .”

nhắm mắt, nhẹ nhàng ôm lấy con gái.

Bao nhiêu tủi và lạnh lẽo tích tụ suốt những năm qua, dường như đều tan trong cái ôm .

Về đến nhà, xuống bếp nấu cho Tư Nguyên một bát mì nóng.

Con bé ngoan ngoãn ăn, nước trắng mờ phủ lên gương mặt còn vương nét non nớt.

Suốt cả quá trình , bình tĩnh đến đáng sợ.

.

làm ầm ĩ.

Cũng nổi điên chất vấn.

lẽ khi trái tim nguội lạnh, con sẽ trở nên như lặng im như một mặt hồ c.h.ế.t, đến cả gợn sóng cũng chẳng còn.

một sofa, đợi Chu Văn Bác trở về.

Giữa chúng , cần một cái kết đàng hoàng.

Mười một giờ rưỡi đêm, ngoài cửa vang lên tiếng chìa khóa xoay ổ khóa.

Chu Văn Bác cuối cùng cũng về.

bước với vẻ mặt đầy hoảng loạn và mệt mỏi. Áo vest nhàu nhĩ vắt cánh tay, cà vạt kéo lệch, ngay cả mái tóc vốn chỉnh tề cũng rối tung.

thấy trong phòng khách, lập tức khựng .

đó vội vàng bước nhanh tới.

“Thẩm Niệm… em giải thích …”

Giọng khàn đặc, còn mang theo chút cầu xin hiếm thấy.

ngẩng đầu .

ánh đèn vàng nhạt, sự chột trong mắt thể che giấu nổi.

“Giải thích?” bật nhạt. “Giải thích chuyện gặp khách hàng … tại diễn ở trường Trung học Dục Tài ?”

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/chong-toi-di-hop-phu--cho-moi-tinh-dau/chuong-2.html.]

Sắc mặt Chu Văn Bác lập tức trắng bệch.

Rõ ràng ngờ tất cả.

Môi khẽ run.

“Em… em ?”

bằng cách nào quan trọng.” dậy, thẳng . “Quan trọng lừa .”

Chu Văn Bác há miệng, dường như biện minh điều gì đó, cuối cùng chỉ cúi đầu xuống.

“Xin …” thấp giọng . “ chỉ thấy con Bạch Nguyệt sống dễ dàng. Con gái cô đang tuổi nổi loạn, giáo viên nhất quyết yêu cầu phụ đến…”

“Bạch Nguyệt gọi cho mấy . thật sự thể mặc kệ…”

diễn màn kịch quen thuộc .

Giọng điệu chân thành.

Ánh mắt áy náy.

thứ đều tô vẽ thành “sự mềm lòng” và “lương thiện”.

Nếu đây, lẽ sẽ đau lòng mà tin .

lúc , chỉ thấy buồn nôn.

Một đàn ông thể mềm lòng với phụ nữ khác, với con gái khác…

lạnh nhạt đến tàn nhẫn với chính vợ con .

Đó rốt cuộc thứ đạo lý gì?

“Cho nên.” lạnh lùng cắt ngang. “Trong mắt , con Bạch Nguyệt còn quan trọng hơn cả khoảnh khắc vẻ vang nhất đời con gái ruột , ?”

ý đó!” Chu Văn Bác cuống quýt giải thích. “Bên Tư Nguyên, sẽ bù cho con một buổi chúc mừng mà. phía Bạch Nguyệt giáo viên yêu cầu, …”

“Đủ .”

thêm bất kỳ lời ngụy biện nào nữa.

đàn ông mặt.

từng yêu hơn mười năm.

từng nghĩ sẽ cùng hết quãng đời còn .

Cho đến giờ phút , mới thật sự hiểu

Giữa chúng , kết thúc từ lâu .

“Chu Văn Bác.” đầu tiên gọi đầy đủ họ tên . “ nghĩ vẫn Tần Tranh ngày ?”

gì… cũng sẽ tin?”

sững .

lẽ chính cũng hiểu nổi vì phụ nữ luôn dịu dàng nhẫn nhịn , hôm nay trở nên xa lạ và sắc lạnh đến thế.

cong môi, nở một nụ đầy chế giễu.

“Cút ngoài.”

Giọng nhẹ.

từng chữ đều lạnh như băng.

“Tần Tranh…” cuống lên. “Chúng vợ chồng hơn mười năm …”

bảo cút!”

đột ngột lớn tiếng, chỉ thẳng cửa.

thấy nữa!”

Chu Văn Bác dáng vẻ làm cho c.h.ế.t lặng.

Trong ký ức , luôn mềm mỏng, từng nổi nóng, càng từng gào lên như thế .

còn định tiến lên.

cầm ly nước bàn , ném mạnh xuống nền nhà.

“Choang!”

Tiếng thủy tinh vỡ vang lên chói tai giữa màn đêm yên tĩnh.

Mảnh kính văng tung tóe khắp sàn.

“Cút.”

, giọng thấp hơn.

cũng tuyệt tình hơn.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...