Chồng Ta Xuyên Từ Cổ Đại Đến
Chương 31: Không Dễ Chịu ---
Tuy đây một gian phòng trong viện , nó ấn định khuê phòng dành cho Đỗ Khanh, vì Tống Gia Thành bước mà chỉ ngoài cửa quan sát một lượt. khi xác định Tống Hải bố trí thỏa, hài lòng gật đầu.
Thấy công tử nhà gật đầu, tảng đá trong lòng Tống Hải mới nhẹ nhõm buông xuống. Tống Gia Thành chú ý đến , vẫy tay và : “Làm lắm. Ngươi bận rộn đến giờ , cũng nên nghỉ ngơi . Tối nay cần trực đêm hầu hạ nữa, sáng mai hãy qua đây.”
Hiểu rằng đây cách công tử ban cho một chút nghỉ ngơi, Tống Hải vội cúi đầu tạ ơn. Tống Gia Thành cho phép, lập tức rời Nghênh Phong viện về phòng ngủ bù.
Tống Gia Thành quấy rầy Đỗ Khanh, nên ngay khi Tống Hải , cùng Tống Châu cũng theo sát rời khỏi.
Đỗ Khanh khép cửa phòng, tiện tay đặt chiếc ba lô lên bàn. Cô xuống ghế, xắn ống tay áo lên kiểm tra. Xác định miệng vết thương ngừng chảy máu, cô thở phào nhẹ nhõm. Thấy còn lâu mới đến giờ cơm chiều, mà ở trong phòng cũng chẳng gì làm, cô bèn phòng trong, đá đôi giày thêu đang mang , leo lên giường nghỉ.
Nghĩ đến việc tối nay ở chung phòng với Tống Gia Thành, trong lòng Đỗ Khanh cảm thấy gợn sóng và tự nhiên. Cô chắc thể ngủ , nên quyết định tranh thủ chợp mắt một lát để chuẩn tinh thần cho buổi tối.
Đỗ Khanh ngủ bao lâu, chỉ khi tiếng gõ cửa, cô mới tỉnh giấc, dụi mắt miễn cưỡng bước xuống giường.
gõ cửa một nha trong phủ. Cô bé cho Tần thị sắp xếp đến để hầu hạ Đỗ Khanh. một phụ nữ hiện đại, Đỗ Khanh thể để khác hầu hạ , nên ý nghĩ đầu tiên nảy trong đầu cô chính từ chối.
Thế , Đỗ Khanh dứt lời từ chối, nước mắt tiểu nha lưng tròng. Cô bé nức nở: “Phu... phu nhân phân phó nô tỳ đến hầu hạ cô nương chuyện ăn uống, mặc áo, . Nếu ngài cần nô tỳ, nô tỳ trở về chắc chắn sẽ trách phạt ạ.”
Xem thêm: Ta Mang Siêu Thị Xuyên Không Về Cổ Đại Nuôi Tể Tướng (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Đừng bỏ lỡ: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn, truyện cực cập nhật chương mới.
Đỗ Khanh rõ phận nô bộc ở cổ đại nhân quyền. Tuy sáng nay cô cảm thấy Tần thị hiền lành, dù cô vẫn hiểu rõ đối phương, và cô cũng vì mà tiểu nha phạt vạ. Đỗ Khanh lấy chiếc khăn tay (do chưởng quầy tặng kèm lúc mua quần áo) , nhét tay cô bé, khó xử khuyên nhủ: “Đừng nữa, cô ở thì cứ ở .”
Dù Đỗ Khanh kiểu nữ cường nhân mạnh mẽ, cô trời sinh ít rơi nước mắt, sống hai mươi mấy năm mà chỉ đếm đầu ngón tay. Thấy tiểu nha thảm thương như , nhất thời cô an ủi thế nào. Cuối cùng, Đỗ Khanh đành nghĩ cách chuyển hướng sự chú ý: “Nếu cô theo bên cạnh , cũng nên tên cô chứ nhỉ?”
Đỗ Khanh hỏi, tiểu nha cuối cùng cũng ngừng . Cô bé hành lễ, đó mới trả lời: “Thưa cô nương, nô tỳ tên Vân Nhi, năm nay mười bốn tuổi, vốn nha nhị đẳng trong viện phu nhân.”
Đỗ Khanh từng Hồng Lâu Mộng, nha nhị đẳng chỉ xếp đại nha một bậc. Xem Vân Nhi ở trong viện Tần thị cũng tâm phúc quan trọng. Tuy nhiên, Vân Nhi quả thực nhanh nhẹn, nhờ cô bé hỗ trợ, kiểu tóc đầu Đỗ Khanh cuối cùng đổi thành kiểu tóc bình thường các cô gái ở thế giới .
Tống Gia Thành thoáng giật khi thấy vẻ ngoài Đỗ Khanh đổi . Tuy nhiên, nhanh chóng lấy bình tĩnh. Vân Nhi đang theo Đỗ Khanh, cúi đầu, đáy mắt hiện lên vài tia cảm xúc phức tạp, khó đoán.
đường đến chủ viện, Đỗ Khanh cảm thấy vô cùng thấp thỏm. Sáng nay Tần thị mời cô đến chủ viện dùng cơm chiều. trong thâm tâm, Đỗ Khanh hiểu rõ chuyện chỉ vì Tần thị nghĩ cô khách quý Tống gia.
một xuyên đến từ thời đại khác, Đỗ Khanh luôn cảm thấy bất an khi ở trong Quốc công phủ. Tống Gia Thành hà khắc với cô, mà ngược , đối xử với cô quá . Suy cho cùng, Đỗ Khanh và Tống Gia Thành cũng chỉ hai xa lạ mới quen vỏn vẹn một ngày.
hiện tại, thứ cô ăn, mặc, ở, dùng đều do cung cấp. Tống Gia Thành chẳng nợ nần gì cô, nên cô thực sự thể an tâm đón nhận lòng đó. Cô luôn cảm thấy mắc nợ , và cảm giác thật sự khó chịu.
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.