Chồng Ta Xuyên Từ Cổ Đại Đến
Chương 215: Vừa lòng
Chỉ một cái hộp thôi mà? Ai cầm chẳng ? Nếu nặng, bọn họ sẵn lòng phục vụ chủ tử. Đỗ cô nương đang yên lành nổi giận đùng đùng thế?
Hơn nữa, công tử còn chiếc hộp nặng, rõ ràng đang suy nghĩ chu cho Đỗ cô nương. Xét thế nào cũng điểm gì , chọc tức giận ?
Thật , Đỗ Khanh lúc nãy chỉ vì Tống Gia Thành "giáo huấn" một hồi đó nên cảm thấy khó chịu, kịp điều chỉnh cảm xúc, nên mượn chuyện nhỏ để phát tiết thôi. Tuy rằng khi yêu đương cô trở nên tùy hứng hơn chút, cô cũng loại đạo lý. thấy chạy theo , sự khó chịu trong lòng cô cũng tan biến.
đó Tống Gia Thành chủ động nắm lấy tay Đỗ Khanh, cô cũng cự tuyệt, nhân cơ hội đó làm lành mà xuống. Tống Gia Thành cũng hề "thẳng nam" đến mức nghĩ rằng cô giận dỗi chỉ vì cầm hộp quà, tất nhiên cũng làm chuyện ngu xuẩn đưa hộp quà cho cô cầm thật.
Cho nên khi Tống Hải và Tống Châu đuổi tới, thấy hai đang tay nắm tay cùng một chỗ, hai cố ý thả chậm bước chân, quấy rầy bầu khí cặp đôi. Bọn họ đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
Xem kìa! Tình cảm cặp đôi như , bọn họ lo chuyện bao đồng .
Khi Đỗ Khanh cùng Tống Gia Thành đến chủ viện, Tần thị đang cùng Thanh Đào trong phòng trò chuyện, mặt hai đều đặt một đĩa sứ, trong đĩa chính bánh mì pho mát mà hai Đỗ Khanh mang về.
Đại hôn Tống Linh Tâm sắp tới, Tần thị làm cả quan tâm ít chuyện. Thanh Đào làm ruột tất nhiên cũng quan tâm đến chuyện hôn nhân đại sự con gái, xảy một chút lầm nào, cho nên trong thời gian bà tới chủ viện cũng nhiều lên ít.
Bất quá Thanh Đào một đặc biệt điều, mỗi tới chủ viện đều chọn lúc Tống Quốc công mặt, sợ khác cho rằng bà nhân dịp hôn sự con gái, tới chủ viện tranh giành sự chú ý với chủ mẫu.
Thanh Đào thỏa mãn với cuộc sống bản hiện tại. Vốn dĩ một nhà già trẻ bà đều hầu Tần phủ, đời đời kiếp kiếp đều mang phận nô bộc. Bà tiểu thư coi trọng, nâng lên làm thất lão gia. Tần gia trả lương tịch cho cha , bà, về còn để cha bà lên làm chưởng quầy cửa hàng. Bà tất cả việc đều do tiểu thư (Tần thị) sắp xếp chu .
Mấy năm nay tuy rằng bà lão gia coi trọng, chi phí ăn mặc Thanh Hà viện vẫn , phu nhân từng khắt khe ở phương diện . Hơn nữa, phu nhân thương tiếc bà lão gia sủng ái, cuộc sống cũng khổ sở, cho nên từ khi đại cô nương lên làm Hoàng Hậu, phu nhân còn chủ động yêu cầu lão gia tới Thanh Hà viện vài . Tuy rằng nhiều lắm, cũng đến mức để bà một lẻ bóng.
Đừng bỏ lỡ: Xuyên Nhanh Ta Dựa Mỹ Mạo Khiến Người Biết Vậy Chẳng Làm Thế, truyện cực cập nhật chương mới.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Bất quá hôm nay do Thanh Đào tự tới đây, mà do Tần thị cho tới viện kêu bà đây chơi mạt chược. Trong thời gian Thanh Đào cùng Tần thị chơi mạt chược ít , cho nên bà cũng nghĩ nhiều, thu xếp xong liền tới chủ viện.
Cơ hồ Thanh Đào tới thì Đỗ Khanh bọn họ cũng đến. Lúc Tần thị thấy bọn họ, lập tức nở nụ : “ nhắc tới hai đứa thì hai đứa liền tới. Xuân Phong, mau lấy cho công tử và Đỗ cô nương một cái bánh, loại bánh mì sữa nhé.”
Đừng bỏ lỡ: Tn70: Cưới Chớp Nhoáng, Theo Chồng Nhập Ngũ, Đại Tiểu Thư Mang Cả Kho Hàng Tỉ Xuyên Về Quá Khứ, truyện cực cập nhật chương mới.
Thấy nha bên cạnh Tần thị xoay , Đỗ Khanh vội vàng xua tay : “Dì Tần, cháu ăn . Cháu mới ăn bữa sáng, lúc ăn nữa.”
Hơn nữa buổi sáng ăn bánh mì pho mát thì quá ngấy.
Tống Gia Thành cũng mở miệng : “Con cũng cần. Xuân Phong rót cho ly nóng .”
Thấy hai đều ăn, Tần thị cũng nghĩ nhiều, tự nhủ chắc bọn họ ở hiện đại ăn quá nhiều , cho nên cũng kiên trì.
Vốn Đỗ Khanh định đem lễ vật tới cho Tống Linh Tâm, hôm nay nàng tới chủ viện, cho nên cô chỉ thể đưa lễ vật giao cho Thanh Đào. Cô đặt hộp quà tới mặt Thanh Đào, : “Dì Thanh, đây hạ lễ mà cháu chuẩn cho Linh Tâm , phiền dì giao cho nàng giúp cháu.”
Thanh Đào vội vàng dậy cảm ơn: “Hôm nay Linh Tâm mặt ở đây, làm khó cô nương vẫn còn nhớ đến con bé. xin nó cảm ơn Đỗ cô nương .”
Đỗ Khanh mỉm , gì thêm. Tần thị thấy cô còn chu đáo chuẩn quà cho Linh Tâm, lập tức hài lòng gật gù.
Hành xử chu đáo và lễ nghĩa, thích hợp để quản gia. đó Tần thị con trai kể rằng phong cách sống bên (thế giới hiện đại) khác biệt so với Khánh triều, bà còn lo lắng Đỗ Khanh tùy hứng, chỉ làm theo ý .
Khi ở chung, Tần thị cũng nhận , cô bé Tiểu Hạ tuy rằng kính trọng họ, quá cận. Lúc , bà vui mừng vì chuyện đại sự chung con trai cuối cùng cũng hy vọng, nên nghĩ ngợi nhiều. Bà nghĩ gì thì thể từ từ chỉ dạy, chỉ cần con trai thể sống như bình thường, cưới vợ sinh con, chuyện gì bà cũng thể thỏa hiệp.
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.