Chồng Ta Xuyên Từ Cổ Đại Đến
Chương 213: Lời dặn dò không ngớt ---
phòng cô cũng Tống Hải và nhóm đó phụ trách dọn dẹp , dù hơn một tháng ở, căn phòng vẫn sạch bong, hề chút mùi ẩm mốc khó chịu nào.
Nhớ Vân Nhi từng cô vẫn mặc bộ quần áo cũ kỹ, Đỗ Khanh khôn ngoan hơn. Cô chọn một bộ đồ mới tinh từ trong tủ, bộ đang mặc.
Tống Gia Thành công tử duy nhất trong phủ, lời luôn sức nặng. bữa sáng ăn bánh rán, lập tức gia nhân ở Nghênh Phong viện nhanh chóng bưng một mâm bánh rán lớn từ nhà bếp đến, kèm theo cả những món ăn khác.
Đỗ Khanh rửa mặt xong, thấy cả một đống đồ ăn bàn, chợt nhớ điều gì, vội vàng nhắc nhở: “Bánh phô mai! Giờ vẫn mùa hè, để lâu phô mai dễ hỏng mất. mau đưa chúng đến Chủ viện , bảo dì Tần đặt hầm băng hoặc chỗ mát mẻ nào đó, hoặc ít nhất cũng cho mang ít đá lạnh đến để bảo quản bánh phô mai.”
Tống Gia Thành vội về dùng bữa sáng, gật đầu với Đỗ Khanh: “Em cứ ăn . Lát nữa bảo Tống Hải mang đồ đến Chủ viện . để vài cái cho em, em thích ăn vị gì?”
Đỗ Khanh ăn bữa sáng xua tay với Tống Gia Thành: “Vị nguyên bản . cần giữ nhiều , thứ ăn một cái em thấy ngấy . Cơ mà, cần giữ một cái cho Tống Hải và mấy đó ?”
Nếu đây, Tống Gia Thành chắc chắn sẽ từ chối cần nghĩ ngợi. Chủ tớ khác biệt, hơn nữa bánh phô mai để ăn, còn chia cho hai chị gái. phận họ cao quý, chắc chắn ăn chung món đồ với hầu trong phủ. Tống Gia Thành sống ở hiện đại lâu như , tư duy đổi nhiều, vả , Tống Hải và Tống Châu quả thực luôn trung thành một lòng với , cho họ một cái bánh phô mai cũng chẳng chuyện gì to tát.
Tống Gia Thành gật đầu qua loa, đáp: “ , sẽ sắp xếp.”
Thấy Đỗ Khanh cầm bánh rán bắt đầu gặm, Tống Gia Thành cảm thấy đến lúc . Nếu còn kéo dài, lát nữa Vân Nhi tới đây thì tiện nữa. Thế hắng giọng: “Giờ mấy chuyện lặt vặt đó nữa. Chúng tiếp tục chuyện lúc nãy . Em nhận lời chỗ nào ? cho em …”
Gợi ý siêu phẩm: Em Kế Kiều Diễm Của Nữ Chính Trong Truyện Thập Niên đang nhiều độc giả săn đón.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Bữa sáng hôm đó, Đỗ Khanh ăn Tống Gia Thành thao thao bất tuyệt dặn dò đủ thứ như một ông bố già. Cô bưng bát, thầm thấy may mắn vì một trái tim cứng cỏi, nếu trong cảnh , chắc chắn cô đến mức dày co thắt, nuốt trôi bất cứ thứ gì.
Ăn sáng xong, Tống Gia Thành phủi phủi ống tay áo, về phòng dùng bữa. chỉ để một Đỗ Khanh bàn trang điểm, để Vân Nhi tùy ý chải chuốt, đùa nghịch.
Đỗ Khanh trong gương, chỉ cảm thấy bản lúc thật ngốc nghếch. Cô lắc đầu chậm rãi, cố gắng vứt hết những lời dặn dò khỏi đầu.
Cái tên đáng ghét , nãy giờ cứ , xong mỗi câu cố tình dừng hỏi cô một câu "nhớ kỹ ?". Giọng điệu đó khác gì giáo viên mầm non hỏi các bé trong nhà trẻ, giảng đạo lý sợ lỡ lời làm cô giận dỗi, lóc làm loạn.
Nếu Đỗ Khanh thực sự chột , chắc chắn lúc cô bật ngược .
Về phần Tống Gia Thành, trở về phòng, vẫn cẩn thận giữ hai chiếc bánh mì phô mai cho Tống Châu và Tống Hải. Cửa hàng phong cách cổ điển, bánh gói bằng túi giấy, in quảng cáo rườm rà. vỏ túi chỉ in các loại hoa tươi cùng bốn chữ tên cửa hàng, nên cần phí công đổi bao bì nữa.
Tống Hải và Tống Châu chạy qua chạy vài lượt, nhanh chóng chuyển hết đồ vật mà và Đỗ Khanh mang về tới chủ viện.
Tống Gia Thành cố ý dặn dò cất kỹ chỗ hạt giống mang về. hạt giống Cam Mạn Mai vỏ túi giúp từ , nên lo khác hoài nghi. chuẩn đưa chúng đến thôn trang để trồng thử nghiệm.
Thôn trang nhiều giỏi trồng trọt. Chẳng Cam Mạn Mai trồng rau trong nhà ? Tống Gia Thành vững vàng ở vị trí con rể vàng, nên còn cân nhắc đến thôn trang học hỏi vài chiêu, chờ khi trở về hiện đại thể cùng vợ tương lai tám chuyện rau cỏ.
Bạn thể thích: Trọng Sinh Mạt Thế: Quân Trưởng Sủng Ngọt Mạnh Nhất - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
thể phủ nhận, vì để lấy lòng vợ, Tống Gia Thành ngại học cả việc trồng trọt. Nếu đàn ông hiện đại cũng chịu khó bỏ tâm tư giống , lẽ mâu thuẫn giữa họ và vợ giải quyết quá nửa .
Chưa có bình luận nào cho chương này.