Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chồng Cũ Thèm Khát Tôi Đến Vậy Sau Khi Ly Hôn

Chương 266: Chỉ Lối Rõ Ràng

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Tô Uyển kìm nụ cái giọng điệu phần khoa trương Hạ Tĩnh.

Cô cảm thấy vô cùng hài lòng.

Thấy cô bạn chụp gần xong và đang trong lúc chọn ảnh, cô vẫn đưa tấm hình mặt Tô Uyển và hào hứng hỏi.

- xem, thấy tấm thế nào?

Tô Uyển thật kỹ gật đầu đưa nhận xét.

- Tớ thấy tệ chút nào. Đạt chuẩn để đăng lên đấy.

- Thế còn tấm thì ?

Tô Uyển tiếp tục xem xét và góp ý.

- Sẽ hơn nhiều nếu thêm chút ánh hoàng hôn đó. chúng đợi thêm một lát nhé? Mặt trời sắp lặn . Chỉ mất mười phút thôi mà.

- , thôi. tớ sẽ nhịn đói thêm chút nữa . Chụp xong tớ mới ăn!

Hạ Tĩnh ngoan ngoãn cất điện thoại , cúi đầu xóa bớt những tấm ảnh cô ưng ý. đó, cô bắt đầu chụp mấy món tráng miệng từ đủ góc độ khác .

lúc đang chụp đầy hứng khởi, một mùi hương chua, cay, ngọt ngào bỗng thoang thoảng bay tới...

Hạ Tĩnh vội ngẩng đầu lên và thấy Tô Uyển đang bưng một tô lớn đầy ắp chân gà ngâm sả tắc.

Cô nàng hào hứng đặt điện thoại xuống, nhoài về phía và hít hà một thật sâu. Ánh mắt cô dường như đang sáng rực lên vì thèm ăn.

Tô Uyển nhịn . Cô đưa cho Hạ Tĩnh một chiếc găng tay dùng một .

- chỗ cửa kính lớn . Chúng ăn chân gà đợi mặt trời lặn nhé. Bình thường những lúc rảnh rỗi, tớ ngắm cảnh ngoài cửa sổ lắm. Khung cảnh ở đây tuyệt vời luôn đấy.

- Tới đây, tới ngay đây! - Hạ Tĩnh vội vàng xỏ găng tay lẽo đẽo theo Tô Uyển.

......

Ngoài khung cửa sổ, những bộ đang sánh bước bên từng đôi một; một cặp tình nhân đang chầm chậm tản bộ cùng ; ba đứa trẻ thì đang ríu rít trò chuyện.

Căn biệt thự xây dựng một vị trí khá cao. Từ góc Tô Uyển và Hạ Tĩnh, con đường rộng thênh thang phía quá nhiều qua . Cảnh vật vẻ vắng vẻ, bước chân những đường thật thong dong, chậm rãi; bầu khí cuộc sống thường nhật nhờ thế mà chẳng hề giảm sút chút nào.

Hạ Tĩnh lúc đang mải mê ngắm cảnh thưởng thức món ăn. Chẳng mấy chốc, hơn một nửa bát chân gà ngâm sả tắc "bốc " sạch.

Bầu trời dần chuyển sang sắc đỏ, ánh mặt trời ấm áp nhuốm một màu cam nhạt mơ màng.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/chong-cu-them-khat-toi-den-vay--khi-ly-hon/chuong-266-chi-loi-ro-rang.html.]

Khung cảnh ít làm lay động trái tim Tô Uyển. nào ngắm , cô cũng đều cảm thấy ngây ngất.

Hạ Tĩnh chợt bừng tỉnh, sực nhớ vẫn còn một việc quan trọng làm! Cô vội dậy, liên tục chụp ảnh món tráng miệng từ đủ góc độ.

Nhẩm tính , tròn nửa tiếng trôi qua kể từ lúc Tô Uyển lấy món bánh khỏi tủ lạnh cho đến khi Hạ Tĩnh bắt đầu thưởng thức...

Chụp ảnh xong xuôi, Hạ Tĩnh lập tức cất điện thoại . Cô thậm chí chẳng buồn xem mấy tấm ảnh chụp, chỉ cầm lấy chiếc thìa nhỏ và bắt đầu ăn ngấu nghiến!

Thìa đầu tiên đưa miệng mang theo chút cảm giác lành lạnh. Lớp kem tan chảy ngay lập tức, để dư vị ngọt thanh nhẹ nhàng. Hương vị vặn đến hảo, gây cảm giác ngấy chút nào. Hạ Tĩnh vẫn còn đang mải đắm chìm trong dư vị thì lớp kem tan biến tự lúc nào.

Hạ Tĩnh chẳng buồn mở miệng năng gì nữa. Cô múc thêm một thìa đầy nữa nhét vội miệng.

kìm mà khẽ ngân lên một tiếng đầy thỏa mãn. Cô thực sự cực kỳ thích món bánh !

khi ăn liền mấy thìa, cô mới hồn trở . Cô ngước Tô Uyển và giơ ngón cái lên tán thưởng. Cô tiếc lời khen ngợi.

- Uyển Uyển , món bánh làm ngon xuất sắc luôn đấy. Ngon hơn hẳn mấy món tráng miệng “cao cấp” mà tớ từng ăn đây nhiều lắm!!!

, cô múc thêm một thìa nữa.

- Làm thể làm như thế nhỉ?

Tô Uyển cũng cầm lấy một chiếc thìa và nếm thử một miếng. Dạo gần đây, nào làm bánh cô cũng nếm thử, thành giờ cô cảm thấy "chai sạn" mất . Cô chẳng còn cảm nhận sự khác biệt nào nữa...

Tô Uyển tít cả mắt.

- Thật sự ngon đến thế ? khác biệt nhiều so với ăn đây ?

- ! Khác biệt rõ rệt luôn. Giờ làm ngon hơn hẳn. Trời ơi, tớ ăn gần hết một nửa cái bánh mà chẳng hề thấy ngán chút nào cả.

Hạ Tĩnh cũng tỏ vẻ kinh ngạc tột độ. Cô phần bánh "khuyết" một mảng lớn rơi trầm tư suy nghĩ. Ngay cả khi diễn làm, cô vẫn luôn kiểm soát lượng đường nạp cơ thể. Hiếm khi nào cô ăn nhiều đến thế chỉ trong một ...

Hạ Tĩnh sang những món tráng miệng khác và chẳng thể cưỡng sức cám dỗ. Cô bắt đầu ăn tiếp.

- Uyển Uyển , tay nghề tiến bộ nhanh thật đấy. Nếu mở một cửa hàng chuyên bán những món , chắc chắn sẽ đắt khách lắm cho mà xem. - ăn, Hạ Tĩnh quên dành lời khen ngợi cho Tô Uyển. Cô thực sự tiếc lời tán thưởng!

khen ngợi, Tô Uyển cảm thấy vô cùng vui vẻ. Cô khẽ và đáp.

- Món ăn ngon vẫn phụ thuộc chất lượng nguyên liệu đầu . Những nguyên liệu tớ chọn đều tuyển lựa kỹ càng. Giá thành chúng cũng đắt đỏ một chút. Thế nên, ngay cả khi tớ mở cửa hàng nữa, tớ cũng chẳng thể bán chúng với mức giá bình dân .

Hơn nữa, ngay cả khi chấp nhận bỏ qua đại đa khách hàng phổ thông, thì với vị thế một tên tuổi, Tô Uyển cũng khó lòng trụ vững trong giới thượng lưu đầy khắc nghiệt .

Việc tạo dựng chỗ và trở nên nổi bật một điều vô cùng khó khăn ...


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...