Chồng Cũ Thèm Khát Tôi Đến Vậy Sau Khi Ly Hôn
Chương 23: Đồ Ăn Thừa
Hạ Tĩnh vội vàng lấy điện thoại gọi cho Tô Uyển.
Tin nhắn Tô Uyển hiện lên.
[Hạ Tĩnh, tớ tính tiền . Tớ về nhà đây. Xin .]
Cơn giận Hạ Tĩnh dâng lên!
Mặt cô nhăn nhó vì tức giận!
Cô lao khỏi nhà vệ sinh, cầm túi xách và rời khỏi bàn ăn! Cô quên mất nhà hàng cửa phụ!
gọi điện, cô quanh tìm Tô Uyển!
Cảnh Thần nhận tình huống , nhíu mày. rõ lời Bạch Liên .
Sắc mặt Bạch Liên trở nên lạnh lẽo.
- Cảnh Thần, thấy em ? đang nghĩ gì ?
Cảnh Thần phản ứng gì!
Bạch Liên khỏi khoát tay mặt , tức giận .
- Cảnh Thần! phản bác phụ nữ ? chịu đựng những gì cô ?
Đây phong cách Cảnh Thần!
Giọng giận dữ Bạch Liên vang lên vài decibel, khiến đều ngẩng đầu lên.
Cảnh Thần bừng tỉnh khỏi cơn mê, lạnh lùng khắp phòng. Cuối cùng, ánh mắt dừng mặt Bạch Liên. cố nén cơn giận, với vẻ sốt ruột.
- Hôm nay em ồn ào quá.
Bạn thể thích: Sau Khi Vào Nhầm Phòng, Tổng Giám Đốc Mỗi Đêm Đều Muốn Quyến Rủ Tôi - Lục Minh Nguyệt + Yến Thừa Chi - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
xong, dậy bỏ thương tiếc.
Bạch Liên hoảng hốt , định ngăn cản, Cảnh Thần nhanh chóng bước khỏi cửa, Hạ Tĩnh cũng bỏ .
Bạch Liên, vẫn chôn chân mặt đất, chiếc xe lăn . Cô há hốc mồm, nước mắt chảy dài má.
Cô bảo Lâm Tú đợi bên ngoài vì buổi hẹn hò họ. Nếu bây giờ cô liên lạc với Lâm Tú để thúc ép cô thì sẽ quá muộn!
Cảnh Thần chắc hẳn .
Họ thể đuổi kịp nữa!
Bức tường an ninh cao ngất mà cô dày công xây dựng bỗng chốc sụp đổ.
Cô che mặt, cảm thấy vô cùng hổ và phẫn uất, nhất khi xung quanh chỉ những ánh mắt lờ mờ, cô đ.á.n.h mất hết cả tự trọng!
Thật nhục nhã!
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tất cả Tô Uyển!
Vốn dĩ cô cần làm gì cả…
xem .
Bạch Liên thẳng về phía , mặt chút biểu cảm, chằm chằm chỗ Cảnh Thần . Cô nghiến răng.
…
Tô Uyển bước khỏi nhà hàng, lang thang một lúc lâu. Ánh mắt trống rỗng, cả vô cùng suy yếu. Cô mất hết sức lực, còn chỗ dựa.
Đến nỗi những ngang qua đều tỏ vẻ khó hiểu và lo lắng.
Gợi ý siêu phẩm: Đã Ngủ Riêng Rồi Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? Thương Liệt Duệ & Ôn Nhiễm đang nhiều độc giả săn đón.
Cô đó , một bà lão cứ cô chằm chằm lâu. Cô đang ngược hướng, bà lão vẫn theo cô một lúc lâu. Nhận thấy hành vi kỳ lạ Tô Uyển, bà vội vàng bước đến hỏi.
- Cô ơi, cô ?
Tô Uyển ngơ ngác bà, lắc đầu, định tiếp tục .
Những ngày đêm cô ở bên Cảnh Thần hiện lên như một thước phim trình chiếu trong đầu cô!
Nó khiến cô choáng váng.
- Cô ơi! Đừng qua đó. Nơi đó phá hủy , còn ai ở đó nữa. Một cô gái như cô mà mặc đồ thế nguy hiểm, cô ? - Bà lão hết lời khuyên nhủ, thậm chí còn đưa tay túm lấy Tô Uyển.
Tô Uyển run lên bần bật khi chạm , đồng t.ử cũng rung lên!
Giống như cô một cú sốc lớn!
, bà lão sợ đến mức dám gì, càng dám nhúc nhích. Bà chỉ gọi cảnh sát.
Tô Uyển hít một thật sâu, mở to mắt quanh. cô về phía bà lão xa lạ đang kéo . Cô suy nghĩ một lúc chợt nhận điều gì đó.
- Ồ, ồ, cảm ơn. đây.
- , , thôi. Trời ạ, con gái ăn mặc thế an . Con gái , chúng thể kiểm soát khác . Chúng tự lo cho bản . Đây cuộc sống chúng . - Bà lão lắc đầu thở dài rời .
Bà lão một bài báo hai ngày . Bài báo về một cô gái tuổi teen đường. Một tên biến thái ý đồ và cô gái mất mạng.
Xem xong, bà thở dài cả ngày, than thở rằng đời quá nhiều bất công, sắc thể trở thành nhiên liệu cho cái c.h.ế.t.
Tô Uyển bà lão rời . Cô lấy điện thoại chuẩn bắt taxi. Cô dòng xe cộ. Cũng gì nhiều. Khả năng đợi taxi lẽ còn thấp hơn cả việc gọi xe riêng mạng.
khi định, cô đó chờ đợi.
Cô trả lời tin nhắn Hạ Tĩnh, bảo cô đừng lo lắng và cô về nhà nghỉ ngơi.
Cô trả lời tin nhắn Cảnh Thần.
Tin nhắn chỉ vỏn vẹn mấy chữ. [Em đang ở ?]
Cô lười trả lời quá.
Chưa có bình luận nào cho chương này.