Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chính Trực Nhuốm Mùi Gian Tình

Chương 186: Chính Trực Nhuốm Mùi Gian Tình

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Diệp Tẩy Nghiễn thèm quan tâm, cầm quyển sách bàn lên, rời ngay lập tức.

Một mẩu giấy từ trong sách rơi , lơ lửng rơi xuống sàn nhà. Diệp Tẩy Nghiễn để ý, Diệp Hi Kinh cũng gì, chỉ lặng lẽ nhặt lên.

cúi xuống , giấy một dòng chữ bằng bút máy, nét mực nhàn nhạt, đầu đuôi: [Hoa mai rơi đầy Nam Sơn.]

Gì đây?

Diệp Hi Kinh thầm nghĩ, hoa mai ở Thâm Quyến đến tháng 12 hoặc tháng 1 mới nở mà?

Nam Sơn… Chung Nam Sơn ? trai đến Chung Nam Sơn ngắm mai ?

Haiz...

Hình như Thẩm Dương cũng một công viên Nam Sơn.

***

Ngày 26 tháng 11, Thẩm Dương đón trận tuyết đầu tiên.

Đôi găng tay lao động các cô lao công đổi sang loại lót bông dày. miệng các thùng rác, những chai nước khoáng đóng băng giòn tan, bên trong nước đông cứng thành từng khối, màu sắc giữa lam nhạt và trắng lạnh, cứng đến mức thể dùng để đập vỡ đầu .

Như ngày, Thiên Đại Lan vẫn kiên trì dậy sớm quảng trường học thuộc bài.

Buổi sáng thời điểm não bộ tiếp thu thông tin nhất, cũng chính lý do nhiều trường học sắp xếp tiết học sáng. Với sự giúp đỡ giáo viên, Thiên Đại Lan đăng ký thành công kỳ thi đại học năm 2012, chọn đề thi tổng hợp tự nhiên.

Nhiều một quan niệm lầm về các môn khoa học tự nhiên, cho rằng cần ghi nhớ, đó một lầm lớn.

Nếu đủ khả năng ghi nhớ và tích lũy kiến thức thì thể nào nhanh chóng hiểu và vận dụng.

khi học thuộc xong bộ nội dung trong kế hoạch ngày hôm nay, đường về nhà, Thiên Đại Lan thấy Ân Thận Ngôn chạy bộ đến.

Trời lạnh thế , chỉ mặc một chiếc áo lông vũ đen dáng ngắn, tóc đông thành từng sợi băng nhỏ, lớp kính mắt phía cũng phủ một lớp sương trắng nhàn nhạt.

"Dì Chu hôm nay em nhập hàng ?" Ân Thận Ngôn : " em mới thương cổ tay khi chơi tennis, tiện khuân vác, hỏi xem rảnh ."

Thiên Đại Lan thở từng luồng trắng, mở miệng : "Đó chỉ cái cớ thôi, tay em cả."

Cô dừng một chút tiếp tục: "Hôm qua em đến Thẩm Dương, tìm lý do giữ ăn cơm đấy."

Ân Thận Ngôn cô chăm chú: " gầy thế ? gần đây vất vả quá ?"

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

" ." Thiên Đại Lan đáp: "Chỉ cao quá, nên ai cũng thấy nhỏ gầy thôi. Vấn đề hộ khẩu giải quyết xong ?"

"Ừ." Ân Thận Ngôn gật đầu: " sang năm thể sẽ công tác ở Thượng Hải."

với giọng bình thản, Bắc Kinh Thượng Hải cũng thôi, dù cả hai đều quê nhà, hiện tại cũng mua nhà ở , cũng chẳng khác gì , ít nhất, nếu Thượng Hải theo diện công tác, còn thể nhận thêm trợ cấp công tác xa.

Thiên Đại Lan ừ một tiếng. Cô hiểu rõ công việc Ân Thận Ngôn, chỉ tiếp tục chậm rãi dọc theo con đường.

Đột nhiên, cô thấy hỏi: " thi trường nào? thấy em làm bài thi thử ở thành phố, 654 điểm."

"Vẫn còn hơn nửa năm ôn tập mà." Thiên Đại Lan cắt ngang: " cần vội."

Ân Thận Ngôn : "Tính cả luôn, cũng chỉ còn sáu tháng thôi."

Thiên Đại Lan chỉ ừ một tiếng, thấy hỏi tiếp:

"Nghĩ xong định chọn ngành nào ?"

" nghĩ xong." Thiên Đại Lan đáp. " lẽ tiếng , khi sẽ tiếng Pháp."

“Cái gì cơ?” Ân Thận Ngôn hỏi.

"Tiếng hoặc tiếng Pháp." Thiên Đại Lan : “Như thể các tạp chí nước ngoài hơn."

Ân Thận Ngôn : " chắc hai ngành cụ thể dạy gì... em vất vả thi , học đại học, chỉ vì điều thôi ?"

" ." Thiên Đại Lan ngạc nhiên: “ thì còn vì cái gì nữa?"

Bên đường một đứa trẻ quấn kín như kẹo bông đang lạch bạch bộ, hai cái chân ngắn ngủn trông vụng về mà đáng yêu, hình tròn vo buộc một sợi dây vải, đầu dây bên trong tay một bà lão uốn tóc xoăn, mặc áo bông đỏ. Trông vẻ hai bà cháu, cứ thế vui vẻ dạo.

"Khối tự nhiên mới thế mạnh em." Ân Thận Ngôn cau mày: "Em nên chọn chuyên ngành khoa học kỹ thuật, triển vọng việc làm rộng, đãi ngộ cao. Hiện nay mạng internet phát triển nhanh chóng, các sản phẩm công nghệ chính thị trường đầy tiềm năng…"

"Em hiểu." Thiên Đại Lan cắt ngang, cô vươn vai thật dài: "Em chỉ học thêm chút kiến thức, tiếp tục chăm lo cửa hàng quần áo thôi."

"Em thể một công việc hơn." Ân Thận Ngôn cố thuyết phục cô: "Chỉ mở một cửa hàng nhỏ trong thành phố thì quá phí phạm tài năng em."

"Phí phạm?"

", phí phạm." Ân Thận Ngôn cau chặt mày: "Kinh doanh quần áo vất vả, đơn giản như em nghĩ . tránh khỏi đối mặt với lưu manh, lừa đảo, mấy chuyện bẩn thỉu sẽ ngừng quấn lấy em... Em vốn dĩ nên tìm một công việc hơn."


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...