Chiều Bỗng Lạ Khi Yêu Anh
Chương 19
Dạo khi đến cơ quan, còn cảm giác thoải mái như . trong phòng đối xử với phần xa cách, phần nịnh bợ. Thỉnh thoảng, những nhân viên nữ xinh lượn lờ đến bàn làm việc để cố tình chụp ảnh chung. chỉ và gặm nhấm sự cô đơn trong lòng. Cũng dễ hiểu thôi, những tin tức về hiện tại đang nóng mạng, và những cô gái nhan sắc sẽ dễ dàng trở nên nổi tiếng khi tung những tấm ảnh chụp chung với . Chẳng gì ngạc nhiên khi bạn đang sống trong thời đại công nghệ thông tin, khi mà báo điện tử thế cho những tờ báo hằng ngày, và tốc độ thông tin nhanh như gió, thậm chí khi gió lốc.
Cũng may, cảm thấy khá an ủi khi Minh vẫn đối xử với thiết và ấm áp như cũ. Chỉ khác chăng, thường thường những buổi ăn trưa, cô nàng như thể đang chiêm ngưỡng một ngôi nào đó:
- Em vẫn còn cảm thấy phấn khích khi chị chính thần tượng em. Mà chị , em thần tượng chị ở mạng lẫn ngoài đời. , Nelson ai đấy? Chị tiết lộ cho em .
- Đến một lúc nào đó chị sẽ cho em gặp mặt – bê khay thức ăn đến chiếc xe đẩy nhà ăn.
- Chị keo kiệt quá đấy. – Minh phụng phịu đằng , miệng vẫn ngớt lảm nhảm.
Chúng nhanh về phía thang máy vì với ánh mắt tò mò. cố gắng bỏ ngoài tai tất cả những câu chuyện phiếm về .
Cửa thang máy mở .
đàn ông trong thang máy lim dim mắt, vẻ mặt ngạo mạn đầy phong trần và cuốn hút.
- Chào trưởng phòng.
Minh nhanh nhẹn bước thang máy, một tay kéo đang ngẩn . Mấy hôm nay, cố tình tránh mặt Quân. thẳng tay ném hết những bó hoa sọt rác mỗi buổi sáng, cũng từ chối cùng đến những cuộc họp. tại thể lạnh lùng như , lẽ linh cảm rằng mối quan hệ rõ ràng sẽ một vật chắn giữa và Nelson. thật sự bất kì tin đồn gì với Quân bởi vì yêu Nelson đến nghẹt thở. sợ Nelson sẽ một nữa nghi ngờ như ngày xưa. Cảm giác đó thật đau đớn, đau như hàng nghìn mũi kim châm cơ thể. vẫn sẽ làm như nếu như tình huống đó lặp . Chi bằng phòng bệnh hơn chữa bệnh.
Ánh mắt Quân đau đáu xoáy sâu mắt như tìm một câu trả lời. vờ lơ đãng về phía bên thang máy. Lòng gào thét “Xin đấy, Quân. Đừng chen cuộc đời nữa.”
Minh cố gắng tìm một đề tài để dường như trống trong thang máy quá rộng nên cô thể nào khỏa lấp . Cuối cùng, Minh quyết định im lặng trong khí bất thường .
- Dạo em gầy . – Quân lên tiếng. chăm chú khiến cảm thấy thoải mái.
Minh huých huých tay hông như ý bảo “ Trưởng phòng đang hỏi chị kìa”
- lẽ. Em cũng mệt. Em xin nghỉ phép 3 ngày. – cố tỏ bình thường đáp lời .
- . Em định ?
- Em chỉ đến một nơi nào đó để tránh xa thế giới văn minh .
- Em cần bạn đồng hành ? – Quân chờ đợi. Còn Minh sửng sốt tròn mắt cố gắng hiểu ý tứ câu một cách nghĩa nhất.
ngước lên, cố gắng tìm sự đùa cợt trong đôi mắt Quân, để thất vọng ánh tha thiết và nồng nàn đó. hít một dài, nghiêm giọng với :
- Em cùng với chồng sắp cưới em.
Nụ môi Quân tắt lịm. Chưng hửng và đau xót trong thất thần.
Cũng may, cửa thang máy mở . thở phào, bước khỏi thang máy với tốc độ nhanh nhất thể. Minh líu ríu bước vội theo .
Khi về đến bàn làm việc, bật máy laptop lên, cố gắng tập trung công việc.
Bàn tay Minh bỗng đặt lên tay :
- Trưởng phòng theo đuổi chị thật ?
thở dài, cố gắng quên sự đau khổ và thất vọng Quân. còn yêu , quá khứ và vẫn một thứ thể chối bỏ. Và điều đó cũng chẳng gì hổ để phủ nhận. Chúng từng yêu, cũng từng những năm tháng ngọt ngào, cũng từng rơi nước mắt vì , quá đủ cho một cuộc tình duyên nợ. Ít ở thời điểm đó, sống hết cho tình yêu đó và hối hận vì quen . Chỉ giữa hai chúng bây giờ một ranh giới, cố gắng bước qua trái tim nguội lạnh.
- từng yêu và chia tay.
- mối tình đầu chị?
- .
- Còn Đình Minh? Em nghĩ một như chị theo đuổi một kẻ rỗng tuếch như .
bật sự ngơ ngác Minh .
- từng “Chiều Lạ” học trường Khoa Học Xã Hội và Nhân Văn ?
Minh ngớ , lập tức bừng bừng tức giận:
- Em nhớ . Thằng cha đó loại gì. Chị nghiệp đại học ở Mỹ mà. Tức thật. Tức quá .
Minh hậm hực, xoay xoay cây bút trong tay, khiến cảm thấy phần ấm áp. Ít cũng những bạn thật sự nghĩa.
- Chị, em làm nhà phát ngôn cho chị nhé. – Minh dõng dạc . – thể để chị oan ức như thế . Em cho thằng cha đó một bài học đích đáng. Cái loại bịa chuyện và dựa khác để lên một thằng hèn. Mà em nghi ngờ thẳng chả cũng chả yêu gì cô nàng Linh Chi . Chỉ một chiêu PR câu khách để nổi tiếng hơn thôi.
- Thôi, xin em. Cuộc sống chị hiện tại đủ rắc rối . Chị dây dưa với giới nghệ sĩ phức tạp đó, bởi vì lúc nào sẽ đ.â.m lưng .
- Chán chị quá . – Minh tiu nghỉu về bàn làm việc.
lắc đầu vẻ trẻ con cô nàng, cúi mặt chiếc laptop để thảo đơn xin nghỉ phép. thật sự một thời gian ở bên cạnh Nelson mà bất kì điều gì làm phiền. Chúng trải qua nhiều khó khăn để yêu và tìm về bên , cho nên trân quý mỗi phút giây bên .
Tuy nhiên, đơn xin nghỉ phép vẫn im lìm và sự chấp thuận Quân cho đến hết ngày. bực bội đóng laptop , sắp xếp bàn làm việc lấy túi xách bước đến cánh cửa phòng Quân. Cửa khóa, và tâm trạng đang bực bội nên xông thẳng .
- chấp thuận đơn nghỉ phép em. – nghiêm mặt .
Xem thêm: Chồng Tái Sinh Chê Tôi? Tôi Cưới Lính Cứu Hỏa, Sướng Quá - Lâm Kiến Sơ, Lục Chiêu Dã (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
- chấp nhận. Ngày mai em làm . – Quân hờ hững, ngước lên .
- . chấp nhận thì em vẫn nghỉ. nên điều đó.
, lập tức bước khỏi phòng, thẳng đến thang máy. Khi khỏi công ty, tiếng chân ở đằng vang lên.
- Em . – Quân hét lên, bước vội đến nắm lấy bàn tay . nắm mạnh đến mức thể cảm thấy vết lằn đỏ tay .
- gì? – ngẩng lên thách thức . – Đừng để việc riêng lẫn việc tư. đây bao giờ như thế.
- đổi. Vì em. – Giọng chùng xuống.
cảm thấy cả cơ thể mệt mỏi, rã rời. Và trái tim dường như cũng đang chất chứa quá nhiều sức nặng khiến nó oằn xuống một cách thảm hại.
- đừng làm cuộc sống em xáo trộn. Như quá đủ , hiểu ? Em thật sự mệt mỏi.
- Chúng Boston nhé, em? Chúng sẽ trở như ngày xưa, sẽ thuê một căn hộ ban công đón nắng mỗi sớm mai, và chúng sẽ những đứa trẻ đáng yêu như thiên thần. với .
Những lời Quân đánh thức kí ức một thời vô âu vô lo trong . Thời gian , chịu nhiều áp lực như bây giờ. , chỉ cần Nelson thì sẽ vượt qua tất cả. Bình yên trong sóng gió mới chính bình yên vĩnh cữu, và Nelson chính bình yên .
- buông tay . Đừng những lời vô nghĩa nữa. Năm năm khi chia tay, bỗng đột ngột xuất hiện và rằng yêu em, điều đó hợp lý ?
- Hợp lý. Hợp lý. Hợp lý. Chỉ cần em rằng điều đó hợp lý .
- Tại ?
- Vì vẫn luôn yêu em.
- nhầm . Hiện tại, em bởi vì hiếu thắng. cảm thấy tiếc nuối khi ai đó lấy mất món đồ chơi .
- . – Quân đau khổ. – quen nhiều để khỏa lấp trống khi chia tay em. thừa nhận vì một con gái khác mà xa rời em. đó chỉ những cơn say nắng chóng tàn. Chúng yêu như một thói quen nên nhận rằng tình yêu đó thật sự sâu đậm. Em nghĩ rằng chúng gặp ở đây một sự trùng hợp ư? Tất cả do sắp xếp. về Việt Nam chính vì thể quên em. Em cho thêm một cơ hội nữa chứ?
- . Em tranh cãi với nữa. – mệt mỏi giật khỏi tay . – Cứ cho rằng vẫn còn tình cảm với , nên chấp nhận sự thật rằng em còn yêu như ngày nào.
lạnh lùng bước tiếp thì Quân đột ngột ôm chầm lấy . Nước mắt rơi xuống khiến ngỡ ngàng trong phút chốc.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Đừng xa . Xin em đấy.
cố gắng thoát khỏi vòng tay dường như nó ngày càng kìm kẹp lấy . Chật chội. Vòng tay chỉ đem cảm giác như , khác hẳn vòng tay nhẹ nhàng ấm áp Nelson. Mùi cơ thể cũng Nelson. điên cuồng bứt khỏi tay , còn cố hết sức để giữ lấy .
tiếng máy ảnh tí tách
tiếng máy ảnh tí tách
tiếng máy ảnh tí tách
Trái tim hoảng loạn theo từng tiếng tí tách đó. bỗng ghê gớm. Khi những bức ảnh lên báo, liệu Nelson hiểu nhầm thêm một nữa? Liệu rời xa thêm một nữa.
- Buông em . – Nước mắt rơi. – Buông em , hiểu ? Đừng làm em đánh mất em yêu.
Xem thêm: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Vòng tay Quân nới lỏng dần dần. thảng thốt, cũng đau đớn, còn quan tâm.
vội thoát khỏi bàn tay , và mặc kệ những chiếc máy ảnh đang chỉa , kêu vội một chiếc taxi.
- Cô ơi, đây? – Chú tài xế già lên tiếng cắt đứt suy nghĩ m.ô.n.g lung . giật tỉnh , bỗng cảm thấy nên . sợ gặp Nelson, sợ đối mặt với sự nghi ngờ . tìm một nơi để trốn tránh tất cả.
- Chú đưa cháu đến bến xe .
Chiếc taxi đưa đến Bến xe Miền Đông, và bắt chiếc xe sớm nhất thể để đến Vũng Tàu. cố gắng chợp mắt xe để quên hết những rắc rối hiện tại, tất cả chuyện vẫn đè nặng trong đầu . Nước mắt lăn gò má ướt đẫm.
cảm thấy ê ẩm chiếc ghế cứng chiếc xe. lẽ chúng hai tiếng đồng hồ, và cũng thể hiện tại những tấm ảnh ban chiều đang truyền tải với tốc độ chóng mặt các diễn đàn và trang báo điện tử. đôi khi, nghĩ rằng sự tò mò họ vô tình g**t ch*t cuộc sống những con vô tội.
tiếng điện thoại reo lên trong túi xách. Nelson.
run rẩy để chế độ im lặng. sợ. thật sự cảm thấy sợ.
tắt luôn điện thoại. lẽ cần một sự tĩnh lặng. sợ sự hồ nghi Nelson sẽ làm chới với và ngã quỵ như một giọt nước làm tràn ly. Khi nào đủ bình tĩnh, sẽ gặp .
đến một khách sạn ở gần bãi biển. Từ căn phòng chỉ thể thấy màn đêm dày đặc, thể sóng biển rì rào. Đêm yên tĩnh và nhẹ nhàng, khí thoáng đãng. Sài Gòn như một bé sôi động, còn Vũng Tàu hiền hòa như một dịu dàng.
dựa lưng và chiếc ghế cạnh cửa sổ, lấy hết can đảm bật điện thoại lên. Gần 20 cuộc gọi nhỡ Nelson, và hàng chục cuộc gọi nhỡ gia đình và bạn bè. lẽ họ xem báo và đang thắc mắc về “sự bắt cá hai tay” . một tin nhắn đến từ Nelson. hít một dài mở tin nhắn:
“ Em đang ở ? Gọi cho . luôn tin tưởng em.”
Chỉ một dòng tin nhắn “ tin tưởng em” Nelson gạt bỏ những chất chứa trong lòng , và tiếp thêm sức mạnh cho . Bàn tay run rẩy bấm điện thoại Nelson:
- Hello. Em đang ở ? – Giọng trầm ấm giấu nổi sự vội vã lẫn tiếng thở phào nhẹ nhõm vì rằng vẫn an .
- Em đang ở Vũng Tàu.
- Ở khách sạn nào?
- B.M
- sẽ đến đó.
- Giờ hết xe .
- lái xe về.
- Đừng. Nguy hiểm lắm.
để kịp gì, ngay lập tức tắt máy. bần thần trong giây lát. Và bỗng nhiên cảm thấy chuyện thể giải quyết thật rõ ràng.
Tại tránh né báo chí trong khi chẳng làm gì ?
Tại im lặng khi đổ oan cho ?
Chỉ cần và Nelson, chúng luôn ở bên và cùng vượt qua khó khăn. Nếu càng phớt lờ, càng im lặng thì càng cớ để dìm trong vũng lầy. Còn nếu như làm một phụ nữ chanh chua đáp trả thì khinh thường vô học. điều đó chẳng gì cả, chỉ cần Nelson hiểu và yêu . Chỉ chịu ý nghĩ rằng bàn tán một cách sự thật về Nelson .
Đầu óc thông thoáng, bật màn hình laptop lên xem các bài về . Qủa nhiên, họ gán cho biệt danh “phù thủy bắt cá 2 tay”, “ một chiêu câu khách mới Chiều Lạ”, “ chăng Quân chính hình tượng Nelson?” còn bài phỏng vấn Đình Minh và Linh Chi, cô nàng gán cho biệt danh “hồ ly tinh cướp yêu cô .”
chỉ cảm thấy rằng thế giới thật nực . hại trở thành xã hội ném đá.
nhấc máy điện thoại lên gọi cho Yên Yên:
- Alo, Tâm, ở đấy? Tớ lo cho quá.
- Tớ .
- Xin . Tớ thực sự xin . Tớ ngờ rằng chuyện diễn như thế .
- cả. tại phát hiện mối quan hệ và tớ?
- Xin . do tớ. – Yên Yên nấc lên. – tớ vô tình rằng tớ thường xuyên uống café với .
- Thôi, đừng nữa. Dù chuyện cũng xảy . Tớ cần tổ chức một cuộc họp báo cho tớ, chứ?
- . Giờ bảo gì, tớ cũng sẽ làm theo. cuộc họp báo khi nào?
- Ngày mốt. Kịp ?
- Kịp. Chắc chắn sẽ kịp.
- nhé. Chào .
- Chào . Cố gắng lên nhé.
cúp máy điện thoại. Tự pha cho một cốc café ngắm bầu trời đêm.
tiếng đẩy cửa mạnh. mặt đàn ông với chiếc áo sơ mi trắng với chiếc cà vạt lệch và mái tóc rối bời, chính sự cẩu thả, phong trần đó làm một sức cuốn hút kì lạ. vội chạy đến bên cạnh , ôm chầm lấy . thở gần sát bên làm cảm thấy choáng ngợp. Những lọn tóc xoăn xoăn rủ xuống vai mềm mại. vòng tay ôm cơ thể rắn chắc .
- cứ sợ em sẽ rời xa một nữa.
- Ngốc. Chỉ khi nào đẩy em rời xa .
- Sẽ . tin em.
Nelson nâng gương mặt lên, hôn lên bờ mi .
- Nếu em công khai tình cảm với thì thế nào?
- Tùy ý em.
- Lúc đó, sẽ trở nên nổi tiếng, sẽ mất hết những tự do hằng ngày. sẽ mất nhiều thứ.
- Chỉ cần em đủ .
- . Chỉ em cảm thấy lý do gì để em che giấu tình cảm chúng . Em tự hào về tình yêu đó, và em ngại công khai cho cả thế giới điều đó.
Nelson vuốt vuốt mái tóc . nhẹ nhàng hôn lên môi như tận hưởng vị ngọt kẹo ngọt.
Đêm ở Vũng Tàu yên lặng đến kì lạ. Ở bờ biển, một đôi tình nhân đang tựa vai cùng ngắm bầu trời bí ẩn và lắng tiếng sóng vỗ bờ đầy yêu thương.
Chưa có bình luận nào cho chương này.