Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chiều Bỗng Lạ Khi Yêu Anh

Chương 10

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Kể từ chuyện ngày hôm , Ngữ Yên sẩy thai, an dưỡng ở nhà hơn một tuần. Cô chắc sẽ hận đến suốt đời mất. Tuy rằng mấy quan tâm đến thái độ , luôn cảm thấy day dứt, tự trách vô tình làm hại đứa trẻ thành hình hài. Thỉnh thoảng trong giấc mơ, một đứa bé giơ hai tay về phía cầu xin sự sống, khiến giật tỉnh dậy, mồ hôi toát hâm hẩm giữa đêm lạnh. trở nên sợ bóng đêm, sợ sự tĩnh mịch đến rợn ở nơi , càng sợ những cơn ác mộng. Tất cả những điều đó dường như đang biến thành một khác lạ, chỉ e rằng một lúc nào đó, sẽ trở nên trầm cảm mất.

Còn Spencer, từ lúc phát hiện mối quan hệ bất chính giữa Ngữ Yên và Nelson, công khai theo đuổi mặt . Thực , thể phần nào hiểu tâm trạng Spencer. Làm thể bình tĩnh và sáng suốt khi mà vợ , vẫn đầu gối tay ấp, mối quan hệ ngoài luồng với một bạn khá thiết gia đình. Chính vì hiểu như nên phản ứng gay gắt tình cảm , mặc dù cảm thấy giống như một tấm bia đỡ đạn dựng lên để trả thù Ngữ Yên. Những nhân viên ở khu nghỉ mát, nay quen mắt với hình ảnh hạnh phúc gia đình họ, nay bắt đầu bênh vực Ngữ Yên và đổi thái độ đối với . đồn rằng đứa con gái lẳng lơ xen phá vỡ gia đình êm ấm họ. thêu dệt một câu chuyện như tiểu thuyết rằng khi Ngữ Yên cố gắng van xin buông tha cho Spencer, cợt sự đau khổ , cố tình đẩy ngã, làm hư cái thai trong bụng .

Thật nực .

Bỗng chốc, cô trở một phụ nữ xinh đáng thương, còn một con hồ ly tinh Châu Á. bỏ qua hết tất cả những thái độ xấc xược và khó chịu từ tới nay , phủ nhận hết những việc làm, phủ nhận cả bản chất thật sự con .

Con loại động vật độc ác nhất thế giới . Chỉ cần một câu họ thể đẩy một xuống vực sâu.

chỉ còn khẩy khi những tin đồn Ellen kể .

- nghĩ về tớ thế nào? – tựa vai tường, trong khi Ellen đang đung đưa hai chân bàn

- Tớ tin như . – Ellen chờ đợi một câu trả lời.

- . Tớ làm gì cả nên tớ cũng ko cần giải thích. – bỏ Ellen đang ngẩn ngơ, đeo găng tay gian đồ đông lạnh lấy một ít bánh kem cho món tráng miệng.

Khi bước khỏi phòng thì John đang chuyện với Ellen. Gương mặt Ellen rạng ngời nắng chiều. Trông hai thật xứng đôi, nhủ thầm. tần ngần một lúc, thầm mong John nhanh khỏi bởi vì hiện tại, gặp bất kì ai liên quan đến Ngữ Yên. một lúc 10 phút, cảm thấy dường như vẫn cố tình nấn ná gian bếp, còn cách nào khác, đành bước tới chào.

- Chào . – cố tình ko mặt , hai tay khệ nệ ôm đống bánh kem thẳng gian bếp.

- Chào.

- Tâm , – Ellen lên tiếng, giọng hồ hởi. – John rủ tớ và tối nay leo núi ngắm đấy.

- Xin , tớ bận . Hai cứ . – vẫn ngẩng mặt lên, chúi đầu trang trí chiếc bánh kem.

- Tiếc . chúng … – Ellen về phía John, mỉm dịu dàng.

- dạo một chút sẽ giúp thoải mái hơn đấy. – John để ý đến lời Ellen, với tay qua phía khung kính, giựt lấy miếng quét kem tay .

- làm cái gì ? – gắt gỏng, trợn mắt với . Hình như tất cả những u uất tích tụ bao lâu nay dồn sự bực bội hiện tại. Giọng hét lên khá to, khiến Ellen giật , tròn mắt . lẽ cô bao giờ thấy tức giận.

John im lặng một lúc vòng phía trong gian bếp, bước gần tới ôm lấy :

- . Sẽ làm thấy thoải mái hơn đấy. – xoa xoa lưng . hiểu tại luôn kiên cường và mạnh mẽ, mà lúc nước mắt tự nhiên lặng lẽ rơi xuống. Bao nhiêu đau khổ kìm nén bỗng vỡ òa .

- John, đưa Tâm về . thể tự xoay sở một .

Ellen lúng túng, nhỏ với John. lẽ cô bất ngờ và an ủi, xoa dịu thế nào.

- .

cố kìm nén những giọt nước mắt, lấy tay lau khô bờ mi ướt, hít một dài lấy vẻ tự tin, phớt đời hằng ngày, ngang qua những ánh mắt tò mò thiên hạ. Lúc , cảm thấy cô độc đến tận cùng, ước gì một ai đó nắm lấy tay , truyền cho một chút sức mạnh. John bất ngờ bế thốc lên trong sự ngạc nhiên nhiều , sải bước nhanh khỏi bếp. bao giờ gần đến như thế. Mùi sữa tắm quyện hương thơm áo quần làm thành một thứ hỗn hợp dễ chịu toát từ .

- Thả tớ xuống . Tớ thể tự . – Ứơc chừng khỏi tầm mắt , cố nhoài nhảy xuống khỏi tay John. – Cám ơn nhiều. – Thật sự một niềm cảm kích dâng lên trong .

- với tớ tới nơi sẽ làm thấy bớt ưu phiền.

John vẫn giữ chặt , khiến thể nhúc nhích , băng băng về phía dãy núi. Khi đến cầu thang thung lũng, thả xuống, nắm chặt lấy tay kéo .

- Tớ bảo tớ leo núi cơ mà. Thả tớ . – hét lên. Âm thanh vang vọng giữa bốn vách núi những tiếng ngân dài. John vẫn nhất quyết nắm chặt lấy tay .

một bàn tay ấm áp quen thuộc bất chợt giữ tay John . Hai bàn tay gồng lên, như đang trấn áp sức mạnh .

- Thả cô . – Giong trầm ấm khiến mất hết cảm giác.

Nelson theo chúng từ bao giờ?

Cứ mỗi xuất hiện, thấy đầu óc trống rỗng. Tại một mặt hy vọng thấy , một mặt biến khỏi cuộc đời như từng tồn tại.

John khẩy, ánh mắt thách thức Nelson, sang :

- Tâm, chọn . theo theo tớ?

Giong John khiến sực tỉnh. gương mặt quen thuộc mà từng nhung nhớ. Yêu, hận, chán ghét, tất cả những cảm xúc dường như đang bóp nghẹt trái tim . Gương mặt bơ phờ và mệt mỏi, cứ như trải qua một cuộc chiến nội tâm gay gắt. Ánh mắt như van xin hãy cho một cơ hội, hoặc cũng thể tự tưởng tượng để lừa mị bản . tự nhủ “Tâm, quên . xứng đáng với tình cảm .”

- Tớ với , John. – quyết định bước nhanh về phía dãy núi đá đỏ, bỏ đằng một Nelson thất thần và mệt mỏi, cũng chẳng để ý đến John đang chạy theo đằng . Trái tim dường như vỡ thành hàng nghìn, hàng vạn mảnh. mà mỗi mảnh trái đấy đều hình bóng trọn vẹn Nelson.

Chúng cứ mải miết, mải miết đến chiếc cầu bắt qua hai ngọn núi.

- Dừng ở đây . – John lên tiếng, tắt chiếc đèn pin tay . – Nơi chốn quen thuộc tớ. – Nụ nở môi . kéo chiếc khăn chít đầu xuống, thả tung mái tóc lãng tử trong gió.

dừng ở giữa cầu, xuống, đung đưa hai chân ngoài, bất chợt tự hỏi liệu một rơi xuống thì mất bao lâu sẽ chạm đất và đến cõi chết.

xung quanh ngước lên bầu trời cao.

còn những tháp đá sậm đỏ nhiều màu sắc chạy dài tít tắp, tít tắp đến cuối chân trời. Tất cả giờ chỉ còn một màu đen huyền bí như nền một bức tranh. Điểm lên màu đen đó hàng vạn các ngôi , lớn nhỏ , lấp lánh ánh sáng như những hạt trang trí. Bức tranh mang một cảm giác thư thái, nhẹ nhàng.

Nếu bạn từng đến nơi , hãy một ngắm bầu trời bởi vì bạn sẽ thể thấy đến 7000 ngôi .

John im lặng xuống bên cạnh, xoa nhẹ lên đầu .

- Đừng tỏ kiên cường nữa. – chỉ vai , mỉm dịu dàng. – Ở đây một chỗ dựa giành cho .

thật sự cảm thấy mệt mỏi, cần một bờ vai. Vô thức dựa vai , lên trời, ngắm ánh trăng khuyết. Gió mát hiu hiu thổi bay tóc , đem một cảm giác m*n tr*n. Vai John rộng và chắc, đem cho một cảm giác yên bình.

- Tớ mệt thật đấy, John .

- Tớ . – vuốt vuốt mái tóc khô rối trong gió lạnh.

- còn yêu Ngữ Yên ? – bất giác hỏi. hiểu tại nhớ đến cô như một sự ám ảnh.

- Tớ . Thỉnh thoảng, khi nghĩ đến cô , một thứ cảm giác nhói lên. còn nhớ cô đến điên cuồng, còn yêu thương và che chở cho cô nữa. Tất cả chỉ còn một dư âm, hiểu ?

- còn yêu, khi gặp vẫn một chút xáo trộn ?

- Gần gần như thế. – John cởi chiếc áo khoác ngoài, dịu dàng choàng qua vai . – Tớ cũng hiểu tại thể quên cô nhanh như .

im lặng, vọc vọc hai bàn tay.

- sắp rời khỏi đây . – thì thầm, đang thông báo với John đang tự nhủ với lòng . Chỉ còn hai tuần nữa, sẽ rời khỏi nơi đau buồn .

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

- . Còn hai tuần nữa ? đó sẽ về Boston ?

- Uh. thành nốt năm cuối về Việt Nam. thì ?

- lẽ sẽ chuyển trường tới Boston để gặp . – Giong John bông đùa, chút gì đó nghiêm túc, khiến tò mò ngước lên . Mắt chạm làn sóng mãnh liệt , bất giác cảm thấy một luồng điện kì lạ. Dường như John đang cố tình bước qua ranh giới tình bạn giữa chúng . chợt nghĩ đến tình cảm Ellen. Cảm thấy phần nào với Ellen, lảng tránh, cụp ánh mắt xuống phía vực thẳm thì một tay giữ chặt vai , một tay nâng mặt lên, sâu mắt và nghiêm túc từng từ:

- tớ đây, Tâm. Từ hôm nay, hãy cho tớ một cơ hội để theo đuổi nhé.

sửng sốt, trí óc mơ hồ cố gắng thẩm thấu từng lời nói John.

đang tỏ tình với ?

Âm thanh tắc nghẹn nơi cổ họng như có một vật cản vô hình nào đấy.

Khi có một người bộc lộc tình yêu với bạn, bạn sẽ làm gì?

Sẽ tức giận và bỏ nếu bạn ghét người đó?

Sẽ mơ màng hạnh phúc nếu đó là người bạn thầm thương?

Sẽ khó xử và lúng túng nếu như bạn quý mến lại thể yêu họ?

đang rơi vào trường hợp thứ ba. Cho nên bối rối, chậm chạp cố suy nghĩ một lời từ chối làm John bị tổn thương. lẽ hiện ̣i, im lặng giải pháp nhất. Nghĩ thế, cố gắng lờ gương mặt chờ mong c*̉a John, đưa hai tay đan chéo vào , nằm dài xuống chiếc cầu gỗ. sợ bắt gặp ánh mắt . John một ánh mắt thể thiêu đốt đối diện, đa tình và da diết. luôn tạo một bức tường rào đôi mắt như thâu gọn hết trái tim phụ nữ John.

- Bầu trời nhỉ. – vu vơ lên trời, thầm hy vọng đừng nhắc đến đề tài nãy. Thoáng thấy tiếng thở dài c*̉a John trong đêm.

gian tĩnh lặng đến mức thể thấy tiếng trái tim đập.

hiểu kể từ tối hôm nay, cảm giác đối với John bắt đầu khác lạ. Đó còn là một tình bạn khác phái trong trẻo và thuần túy. Cảm giác đó c*̃ng giống như tình cảm đối với Nelson. Nhắc đến Nelson, trái tim lặng lẽ nhói đau và lặng lẽ khóc

Nếu như người vừa rồi là Nelson thì sẽ phản ứng như thế nào? lẽ sẽ sẵn sàng đáp trả, thậm chí bỏ qua tất cả những lầm .

nào yêu ?

lắc đầu, cố xua hình ảnh Nelson đang hiện lên làm rối loạn tâm trí.

John dịu dàng dùng hai bàn tay to lớn che tai , giọng nói lạc trong gió:

- Đừng nghĩ đến nữa. Hãy nghĩ tới tớ đây .

gật đầu trong vô thức, lại chẳng hiểu đồng ý điều gì.

Quên Nelson ư? Hiện tại, thể nào làm cố gắng.

Nghĩ đến John ư? Hiện tại, thể quên Nelson thì làm thể nhớ đến một khác.

Trái tim con gỗ đá vô hồn, càng một bộ óc rô-bốt mà con thể điều khiển.

- Về thôi. Cám ơn . – dậy, phủi bụi chiếc quần bò bạc thếch lổm chổm những chỗ rách một cách nghệ thuật. – cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.

John mỉm , gật đầu với . đưa về, rọi chiếc đèn pin lên con đường sỏi đá phía . bất ngờ nhét một chiếc tai tai , bật những bản nhạc nhẹ nhàng đầy cảm xúc. Con đường trở về có gió thanh mát, bầu trời cao vời vợi và những bản nhạc đẹp điểm xuyến vào sự tĩnh lặng. thả hồn những bài hát và cố quên hết tất cả chuyện, tự nhủ rằng nơi cũng chỉ chốn tạm bợ. Ngay cả thế gian cũng chỉ một nơi trú chân nhiều nhất 100 năm. thì tại buồn khổ vì những thứ thuộc về trần tục.

Huống gì chỉ còn hai tuần nữa sẽ rời bỏ vùng đất này.

Nhất định, ngày mai sẽ sống thật vui vẻ để lưu tất cả những kỉ niệm xứ .

Chúng dọc con đường đá cằn cỗi đến một đường gỗ nhỏ, hai bên những ngọn đèn đường mờ ảo. Suốt đường , John kể cho về những chuyến phiêu lưu , làm say mê, tò mò, thỉnh thoảng xuýt xoa tròn mắt ngạc nhiên vì những câu chuyện như trong phim. chỉ cho một vết sẹo to cánh tay vì chiến đấu với một tên ở Texas bằng dao.

Chẳng mấy chốc, những câu chuyện làm ngắn lại khoảng cách, đưa chúng nhanh chóng trở về điểm xuất phát.

một bóng cô độc đang những bậc đá con đường như đang chờ đợi ai. Bóng trải dài hiu hắt ngọn đèn đường vàng. Gió lạnh thổi ngày càng mạnh, đập vào tai nhức nhối. khẽ nhăn mặt.

Người đó bước lại gần , rút hai tay khỏi túi áo khoát:

- muốn nói chuyện với em. – Giọng nói Nelson vẫn trầm ấm, nhẹ nhàng, ánh mắt vẫn nồng nàn tha thiết mà thấy xa cách và đau lòng đến nhường này.

- Đừng làm phiền cô ấy. – John đứng chắn trước mặt . – Hãy về chăm sóc Ngữ Yên . – Hình như giọng nói có phần gay gắt, nóng nảy khi nhắc đến Ngữ Yên.

- Cậu biến . – Nelson giận dữ, hất John và nắm lấy tay thật chặt kéo – Chuyện c*̉a , cần cậu lo.

Cánh tay dường như đang tê rần dưới bàn tay Nelson. khẽ nhăn mặt, kịp nói gì thì John đã vung một c*́ đấm thật mạnh vào người Nelson, khiến ngã mạnh xuống.

̣i ngã mà lại xót đau?

Nelson lảo đảo đứng dậy. vô thức chạy đến dìu , trong khi lí trí vẫn còn đang cố gắng phân tích mọi chuyện.

Điều này khiến John càng điên tiết hơn, lao đến như một con thú. Lần này, đấm vào gương mặt c*̉a Nelson. Máu tóe từ môi .

- Đủ rồi đấy, John. – hét lên. – đang làm thế vì vì Ngữ Yên? Nếu là vì thì ko cần. Còn nếu vì Ngữ Yên thì là một thằng khốn. – Gương mặt đanh lại. thể chịu đựng được khi có ai đó hành hạ Nelson, cho dù đã gây cho rất nhiều phiền toái và đau khổ.

Chẳng lẽ đó chính là tình yêu?

John thất thần nhìn một lúc rồi im lặng rời khỏi. Bước chân nhập nhoạng, rối loạn trong đêm tối như một kẻ say rượu, khiến cảm thấy day dứt và ân hận. nhìn đến khi biến mất vào trong bóng đêm rồi về phía Nelson đang ngồi. dìu Nelson lên bậc thềm đá, lấy tay xoa xoa vết bầm má . một tay nắm chặt lấy tay , một tay khẽ vuốt ve gương mặt c*̉a . thở c*̉a gần trong gang tấc, phả vào gương mặt nóng hổi. Môi bất chợt gắn chặt vào môi điên cuồng và say mê.

- thực sự nhớ em lắm. – thì thầm vào tai , ngọt ngào và khẽ khàng.

̣i luôn mất hết lí trí khi đứng trước mặt ?

̣i chỉ một câu nói “ nhớ em” lại làm có thể quên hết tất cả mệt mỏi, chỉ còn lại một cảm giác lâng lâng hạnh phúc?

Nelson vòng tay ôm lấy , tựa cằm lên vai . thực sự rất nhớ mùi hương tỏa từ cơ thể c*̉a .

- có yêu em ? – ngập ngừng hỏi, tim mình đập trong lồng ngực.

- Rất nhiều. – bật cười, xoay người lại, chân thành và âu yếm nhìn sâu vào mắt . Trái tim hoàn toàn choáng ngợp và đầu hàng trước nụ cười c*̉a . c*́i xuống, nhẹ ép sát bờ môi vào môi thêm một lần nữa.

- nói rằng chỉ xem em như một người bạn mà – thoát khỏi nụ hôn c*̉a , hai tay để lên hai má , nghiêm giọng nói.

- Vì sợ Ngữ Yên làm hại em. sợ mình thể bảo vệ được em.

cố tìm một sự xảo trá, lừa lọc trong mắt , hoàn toàn thấy gì. là do mù quáng, sẵn sàng tin những lời nói ngọt ngào c*̉a mà cần phân biệt đúng .

lấy tay vòng qua người, tựa đầu vào vai . lọt thỏm ấm áp trong vòng tay , yên lặng như vậy cho đến khi bình minh bắt đầu nhô lên từ rặng núi đá đỏ.

Vì luôn có một dự cảm về hạnh phúc ngắn ngủi này, cho nên cố gắng tận hưởng tất cả những phút giây êm đềm bên .


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...