Chiến Thiếu, Phu Nhân Lại Đào Hôn Rồi - Chiến Tư Trạc & Dư Thanh Thư
Chương 914: "Cô có hận Tô Minh Cường không?"
"Xem sắp tỉnh ."
Tô Trúc nhíu mày, bên tai mơ hồ vang lên giọng lạnh lùng, trằn trọc tỉnh dậy, đập mắt một màu trắng xóa, tầm dần dần từ mờ ảo trở nên rõ ràng.
kịp phản ứng, đột nhiên dùng hai ngón tay banh mí mắt cô , ánh sáng chói mắt chiếu , kích thích cô nhắm mắt .
"Hồi phục cũng khá ." Giọng lạnh lùng đó một nữa vang lên.
Tô Trúc mở mắt , theo tiếng , nghiêng đầu sang, đập mắt một đàn ông cao lớn cạnh giường, mặc áo blouse trắng, tay đeo găng tay cao su trắng, còn cầm một chiếc đèn pin nhỏ, ánh sáng đó chính do nó chiếu .
"... ở ?" Giọng Tô Trúc chút khàn khàn, cố gắng dậy, ngờ còn động cảm thấy đau nhói ập đến.
đàn ông ấn vai cô, trầm giọng : "Cô gãy xương mấy chỗ, vẫn nên nghỉ ngơi một lát đừng phí sức, đừng cử động lung tung nữa."
Tô Trúc lúc mới rõ dáng vẻ đàn ông, đeo một cặp kính, trông vẻ thư sinh, khí chất toát lạnh lùng, thanh lãnh.
" ai?" Tô Trúc cố gắng nhớ , rốt cuộc xảy chuyện gì với .
cô ở đây?
chú mặt , rõ ràng trông giống một bác sĩ.
cơn đau và cảm giác khó chịu khắp khiến cô thể tập trung nhớ , chỉ thể ngơ ngác .
"? Coi như bác sĩ điều trị chính cô ." .
Tô Trúc mơ hồ nhớ khỏi nhà, đường phố, nghĩ rằng cứ để một chiếc xe nào đó đ.â.m , cứ thế kết thúc cuộc đời . Cô mím môi, , hỏi: " cứu ?"
Bạn thể thích: Xuyên Không Làm Nương Tử Nhà Nghèo, Dựa Vào Hệ Thống Trở Thành Phú Hộ - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
dứt lời, trong lòng cô khỏi hỏi tại cứu cô, cô cần ai cứu cả.
" ." , " khác cứu cô, chỉ làm theo lệnh ."
Tô Trúc hiểu, "Ai?"
Cô xung quanh, lúc mới phát hiện ở bệnh viện, mà trong một căn phòng, trang trí đơn giản, cạnh giường còn đặt những thiết đắt tiền.
"Cô chỉ cần cứu cô , còn ai, quan trọng." đàn ông trả lời, "Cô tỉnh, cơ thể còn hồi phục, cứ nghỉ ngơi cho ."
xong, đàn ông đút hai tay túi áo blouse trắng, xoay định .
Tô Trúc bóng lưng , nghĩ đến Tô Minh Cường c.h.ế.t ở nhà, mím chặt môi, vội vàng mở miệng : " , về nhà."
, cô định cố gắng dậy.
Tuy nhiên, cơn đau khiến cô ngã trở giường.
đàn ông dừng bước, cô, thấy cô cố chấp dậy, chút vui nhíu mày, "Cô cứ tiếp tục hành hạ như , mạng chắc chắn thể giữ cho cô, cô liệt , thì chắc ."
Tô Trúc , vẫn kiên trì: "... về nhà."
Mạng do khó khăn lắm mới cứu , đàn ông ghét nhất tự hủy hoại mạng sống mà cứu như , tiến lên một bước ấn Tô Trúc , "Con bé c.h.ế.t tiệt lớn bao nhiêu, cái tính khí như trâu ? bảo cô đừng cử động lung tung thì cứ yên cho , hiểu ?"
"..."
đàn ông thực sự chọc giận.
Tô Trúc ngờ tức giận đến , ngây , nhất thời quên cả cử động.
đàn ông nghĩ đến mệnh lệnh mà giao cho , hít một thật sâu, nén giận, cho tay túi, "Cô về làm gì?"
"..." Tô Trúc cụp mắt gì.
Cô cũng về làm gì, về đối mặt với t.h.i t.h.ể Tô Minh Cường ? , cô , thể ở đây.
Cảnh sát sớm muộn gì cũng sẽ tìm đến nhà cô.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
" thực sự hiểu trong đầu cô đang nghĩ gì? Mấy đứa trẻ mười tuổi đều ngốc nghếch như con nai ?" đàn ông càu nhàu, "Cô về làm gì? ? Vẫn còn nghĩ đến việc thu dọn t.h.i t.h.ể cho cha vô nhân tính đó cô ? định tự thú với cảnh sát, cô g.i.ế.c Tô Minh Cường?"
Tô Trúc kinh ngạc trợn tròn mắt đàn ông, "..."
"Cô hỏi làm ?" đàn ông liếc mắt thấu cô, .
Tô Trúc mím môi, gật đầu.
đàn ông Tô Trúc, lông mày khẽ nhướng, "Cô cứ nghỉ ngơi dưỡng thương cho , đợi vết thương cô lành, thể rời khỏi cái nơi quỷ quái , sẽ cho cô ."
xong, cho Tô Trúc cơ hội hỏi thêm, xoay rời khỏi phòng.
Còn việc Tô Trúc tiếp tục cố chấp dậy khỏi giường , quan tâm.
Dù cũng khuyên , nếu tìm chết, thể c.h.ế.t cô chứ? Lời khuyên , đó giới hạn lớn nhất .
Tô Trúc giường, ánh mắt quét khắp căn phòng, quan sát.
...
Cô giường gần hai tuần.
Trong hai tuần , đàn ông mỗi sáng đều xuất hiện trong phòng để kiểm tra cho cô, mỗi khi Tô Trúc hỏi thêm, lạnh mặt gì. Đến nỗi nửa tháng trôi qua, Tô Trúc vẫn rõ đang ở , và cứu cô ai, tại cứu cô.
Và... t.h.i t.h.ể Tô Minh Cường tìm thấy ?
Cô liệt danh sách nghi phạm lớn nhất ?
Sáng sớm, đàn ông mặc áo blouse trắng, như thường lệ mang theo ống , đẩy cửa phòng, ngáp bước .
Gợi ý siêu phẩm: Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt đang nhiều độc giả săn đón.
Ngẩng đầu thấy Tô Trúc đang cạnh giường ngẩn , lông mày khẽ động, tiến lên, bàn tay lớn nhẹ nhàng vỗ đỉnh đầu cô, " thể dậy sớm như , xem cô hồi phục khá nhanh, trẻ tuổi thật , xương cốt dẻo dai."
Tô Trúc ngẩng đầu đàn ông.
nửa tháng tiếp xúc, Tô Trúc ít nhiều cũng hiểu cách đối xử với .
Những câu hỏi cô hỏi, trả lời , trả lời bao nhiêu, phụ thuộc tâm trạng hôm nay. Nếu tâm trạng , kiểm tra xong cho cô, mặt lạnh tanh, từ đầu đến cuối một lời, thậm chí thể cảm nhận lạnh thấu xương bên cạnh . Ngược , nếu tâm trạng , sẽ sẵn lòng chuyện với cô vài câu, thỉnh thoảng còn rộng lượng trả lời nghiêm túc các câu hỏi cô, mặc dù... nửa tháng trôi qua, tình huống hiếm, đếm đầu ngón tay.
"... khi nào thể rời khỏi đây?" Tô Trúc khẽ nhếch môi hồng, giọng pha chút cẩn trọng.
đàn ông cất ống , một tay đút túi áo blouse trắng, cụp mắt cô, "Cô rời ?"
Tô Trúc cụp mắt xuống, gì, ý tứ rõ ràng. Vết thương cô lành gần hết , tin tức Tô Minh Cường c.h.ế.t thể giấu , lẽ lúc bên ngoài đang điên cuồng tìm kiếm cô, nghi phạm một, nếu cứ ở đây, sớm muộn gì cũng sẽ phát hiện.
Hơn nữa, điều quan trọng nhất cô mục đích cứu cô gì.
Cứ ở mãi đây, chỉ càng làm tăng cảm giác bất an trong lòng cô.
đàn ông thấy cô gì, lập tức hiểu ý cô bày tỏ, cũng tỏ vẻ ngăn cản, nhún vai, "Nếu cô , lúc nào cũng , khi cô với một tiếng, để còn báo cáo với ."
nửa tháng, một nữa thông tin về cứu cô từ miệng đàn ông, Tô Trúc như nắm một đầu sợi dây, căng thẳng , " cứ ... bây giờ gần khỏi , thể cho cứu ai ? Và... các cha --"
Lời còn xong, Tô Trúc dừng .
Cô cẩn thận đàn ông, sở dĩ hỏi tiếp vì cô đột nhiên nhớ khi hỏi những câu hỏi tương tự đây, đàn ông luôn lạnh mặt bỏ .
Cô sợ đàn ông xong, cũng sẽ như .
Tuy nhiên, đàn ông hề.
"Cô trả lời một câu hỏi ." .
"?"
"Cô hận Tô Minh Cường ?"
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.