Chiến Thiếu, Phu Nhân Lại Đào Hôn Rồi - Chiến Tư Trạc & Dư Thanh Thư
Chương 631: Khu Phong Nam, Lục Mao
Khu Phong Nam thực chất một ngôi làng ở ngoại ô Đế Đô. Nơi đó từng Trần Hải Sinh mua để xây dựng một khu du lịch dã ngoại, đó vì thiếu vốn, dự án đình chỉ khi phát triển một nửa.
đó, Trần Hải Sinh bán nó với giá cực thấp cho một nhà phát triển bất động sản. Vì thu hồi nhà một ngôi làng gần đó, nên họ dọn dẹp ngôi làng và biến nó thành một khu tái định cư cho những dân đó.
dân tiền bồi thường, làm họ còn sống ở nơi hẻo lánh nghèo nàn . Ngoại trừ một vài hộ gia đình cá biệt nhận tiền bồi thường và nơi nào để , những căn nhà còn trong khu tái định cư đều cho thuê cho những ngoại tỉnh làm việc ở các nhà máy gần đó.
Đây một khu vực nghèo nổi tiếng.
Khi Dư Thanh Thư lái xe làng, đến tám giờ. Nhiều mặc quần áo luộm thuộm, lê dép, đầu tóc bù xù như tổ quạ, hai bước ngáp một cái, về phía cổng làng, chuẩn đợi xe buýt nhà máy.
Tổng cộng chỉ ba con đường trong làng , và chúng hẹp đến mức chỉ đủ cho một chiếc xe một chiều.
những biển báo đường dựng bên đường, thể thấy ngôi làng tuy nghèo vẫn tỏ tệ – rõ ràng còn tiền để phát triển, những biển báo đường cần , những mặt tiền cần vẫn .
Dư Thanh Thư lái chiếc Cayenne mà cô thường lái. Vì đường khá nhiều bộ, cô đành giảm tốc độ và từ từ tiến về phía . chiếc xe sang trọng mà cô quen thuộc hiếm thấy trong mắt những lao động đó, đặc biệt ở một ngôi làng đổ nát như thế , cả năm trời cũng thấy một chiếc.
Đừng bỏ lỡ: Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều, truyện cực cập nhật chương mới.
Ngay lập tức thu hút ánh mắt , họ khỏi chậm bước chân, quan sát chiếc xe . Thấy vây quanh bàn tán ngày càng nhiều, khiến con đường càng thêm tắc nghẽn, khó , cô liếc thời gian màn hình hiển thị xe, dứt khoát đạp phanh dừng .
Những tò mò thì tò mò, dù cũng làm. Đến giờ làm, tự nhiên họ sẽ tản .
Dư Thanh Thư cũng thiếu chút thời gian , cô cứ đợi một chút.
cô ngờ đánh giá thấp mức độ ngạc nhiên và tò mò những khi thấy xe sang.
Cô cúi đầu chuẩn gửi tin nhắn cho Tần Đỉnh, hỏi thăm tình hình Tiểu Lạc. Tính theo múi giờ, lúc ở quần đảo chắc mới hơn chín giờ tối.
Tin nhắn còn kịp gửi, ánh mắt cô chợt lướt qua một khuôn mặt bên ngoài cửa sổ xe.
Đó một đàn ông, nhuộm tóc xanh lè, khuôn mặt gầy gò.
Lúc , đang đặt hai tay lên cửa sổ xe, trán tựa cửa sổ, cố gắng hết sức để rõ bên trong trông như thế nào, hoặc xem bên trong chiếc xe .
Thoạt , Dư Thanh Thư thực sự khuôn mặt giống khỉ làm cho giật .
Cô vốn quan tâm, dường như chịu bỏ cuộc nếu thấy, trong vòng một phút ngắn ngủi đổi mấy tư thế.
Cửa sổ xe dán phim chống trộm, cho dù đàn ông bên ngoài nghĩ nát óc cũng chỉ thể thấy khuôn mặt phản chiếu cửa sổ xe, thấy cô. dù , một khuôn mặt như chằm chằm, vẫn khiến chút khó chịu.
Dư Thanh Thư nhịn thêm năm phút, thấy đường cuối cùng cũng bớt , liền đạp ga rời .
phanh còn nhả, cô thấy tiếng đối thoại từ bên ngoài xe, đặc biệt rõ ràng, cũng thể .
đến lưng đàn ông đang dán cửa sổ, như thể dính cả đó, hỏi: "Thế nào? Thấy gì ?"
"..." đàn ông chuyên tâm tìm cách trộm, để ý đến phía .
Thấy , đó tự giác bỏ , ngược giọng điệu còn chút khinh thường: "Lục Mao, mày đừng phí công vô ích nữa. Mày xem phim truyền hình ? Xe sang như thế đều dán phim chống trộm cả, chỉ bằng mày thôi ? Còn xem bên trong thế nào?"
" chừng, lúc trong xe đang nhạo mày đấy, đồ nhà quê."
đàn ông gọi Lục Mao , lập tức nổi giận.
đầu trừng mắt: "Nhà, nhà quê? Mày ai nhà quê! Mày ai!"
Trong lời , như thể giây tiếp theo sẽ đánh .
" chính mày!"
"Mày"
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thấy Lục Mao tức đến đỏ mặt, cũng hề sợ hãi: "? Mày còn đánh tao ? Đánh đánh ! Mày giỏi thì đánh ! Tao cho mày , đại ca tao Bân ca, nếu mày dám động tao, hôm nay tan làm tao sẽ cho mày ăn ngon ngủ yên!"
Lục Mao đang nắm chặt nắm đấm, thấy "Bân ca", lập tức xì .
thấy nhát gan, ánh mắt khinh miệt càng nặng hơn, nhổ một bãi nước bọt: "Đồ nhà quê."
"..." Lục Mao dám lên tiếng.
hả hê, kéo lê chiếc áo công nhân rách rưới tiếp tục về phía cổng làng.
Lục Mao nghiến răng nghiến lợi, càng nghĩ càng thấy phục, liếc thấy một hòn đá mặt đất, nghĩ ngợi gì liền nhặt lên, ném về phía gáy .
"Ái" Hòn đá nặng nhẹ, vặn trúng đầu .
vì hòn đá lớn, cũng chỉ kêu lên một tiếng đau đớn.
Lục Mao như bừng tỉnh, nhận làm gì, sắc mặt thoáng hiện vẻ hoảng sợ, đó cũng quan tâm gì nữa, bỏ chạy.
Cách cửa sổ xe, xem một màn kịch như , Dư Thanh Thư cũng cảm thấy năm phút nhịn vô ích. Cô về hướng Lục Mao bỏ chạy, cho đến khi biến mất ở góc cua mới thu ánh mắt.
Cũng cô chạy.
Chủ yếu mái tóc nhuộm xanh biếc đó thực sự quá chói mắt.
Ban đầu nghĩ đây chỉ một sự cố nhỏ, Dư Thanh Thư cũng quá để tâm, đạp ga tiếp tục lái về phía , một đoạn ngắn thì thấy ngõ hai đường Trường Khê.
Nếu con đường còn thể cho xe nhỏ một chiều, thì con hẻm , nhiều nhất cũng chỉ đủ cho hai song song.
Hơn nữa, đó con đường rải đá vụn bùn, dù thế nào cũng thể lái xe .
Cách khu tái định cư năm chỉ năm trăm mét, Dư Thanh Thư dứt khoát một đôi giày nhẹ, xuống xe bộ.
Con hẻm ngang dọc, Dư Thanh Thư ba trăm mét thì gặp ngã ba. Đang nghĩ xem nên hướng nào thì thấy tiếng kêu đau đớn.
"Đập ! Mày dũng cảm ? lấy đá đập tao ?"
"... ." Dư Thanh Thư lập tức nhận đó giọng Lục Mao .
"? Mày trông giống như nhận chút nào!" Đây giọng đập .
Dư Thanh Thư vài bước theo tiếng động về phía bên trái, quả nhiên, trong một lối nhỏ bên trái bốn , gian vốn chật hẹp càng trở nên chật chội hơn.
Ba vây quanh một .
vây ai khác chính Lục Mao, lúc mái tóc xanh nổi bật trông càng rối hơn, mắt bầm tím một mảng, dồn tường, run rẩy.
Dư Thanh Thư bước thêm một bước, đột nhiên cảm thấy giẫm cái gì đó.
Cúi đầu , một chiếc dép Lục Mao.
Gợi ý siêu phẩm: Nghiện Sau Hôn Nhân - Lạc Thư + Dật Chiến đang nhiều độc giả săn đón.
", cố ý... Ái" Lục Mao hết câu, dùng đá đập đầu, đau đến mức kêu lên.
" cố ý? cố ý ?"
Lục Mao đau đến nước mắt chảy dài, làm còn dám chuyện.
Dư Thanh Thư khẽ nhướng mày, bỏ , dính chuyện rắc rối . còn , tiếng kêu đau đớn và tiếng cầu cứu Lục Mao vang lên, mỗi lúc một lớn hơn, chói tai.
Cô xoa xoa tai, chiếc dép giẫm bẩn.
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.