Chia Tay Rồi Cũng Phải Về Nhà Chung
Chương 69
Tề Mi để ý đến sự thất thần , hỏi nuôi Tôn: " nuôi, ăn khoai tây nướng hương vani ạ?"
Tôn Mậu Vân tươi trả lời: "Bọn ăn , ngon lắm con ạ, chắc con ăn ."
bà sang Giang Vấn Chu, hỏi: "Chu Chu ăn con?"
Giang Vấn Chu nhất thời thoát khỏi cảm xúc , câu hỏi Tôn Mậu Vân thì còn ngẩn một chút.
Thấy gì, Tôn Mậu Vân liền trêu ghẹo: "Ở cửa hàng em gái con mà, đừng ngại ngùng, mời con."
Tề Mi , lập tức ngẩng đầu, khó hiểu tò mò Giang Vấn Chu.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Ngại ngùng ư? mà ngại , bao giờ ngại với cô ?
Giang Vấn Chu cô đến chút ngượng nghịu, đưa tay xoa xoa chóp mũi, gật đầu ừ một tiếng.
Tề Mi lúc mới phát hiện nãy đang thất thần, mím môi khẽ, rằng đợi vài phút , bưng khay về.
vài bước, cô Giang Vấn Chu gọi: "Kim Kim, đây."
Cô lập tức đầu , Kim Kim đang theo cô, Giang Vấn Chu gọi nên đầu .
đầu nó về, ngẩng mặt lên, đôi mắt tròn xoe tò mò cô.
Tề Mi lập tức vui sướng khôn xiết, thậm chí chút đắc ý, cúi ôm bổng nó lên: "Mày với chị nhé?"
Gợi ý siêu phẩm: Lục Gia Lại Ghen Rồi Sao? Thịnh Vãn Đương & Lục Kỷ Nguyên đang nhiều độc giả săn đón.
Giang Vấn Chu cứ thế cô ôm mèo mất, vươn tay xoa đầu con chó, kịp chạm thì thấy con ch.ó cũng tí tởn chạy theo .
Tôn Mậu Vân đến híp cả mắt: "Thế thì , Chu Chu con mất trắng , mèo còn con nữa ."
thì chỉ , gì, bưng ly cà phê lên nhấp một ngụm.
Lớp kem sữa cà phê đậm đà ngọt ngào, nước cam vị thuần khiết, hương trái cây nồng nàn. Nhấp một ngụm còn phát hiện cả tép cam trong nước, hương vị lập tức trở nên phong phú hơn, hương trái cây và hương cà phê va chạm hòa quyện trong khoang miệng, thích hợp để thưởng thức từng ngụm lớn.
Đợi đến khi Tề Mi mang khoai tây nướng hương vani đến, cô thấy ly mặt cạn, chỉ còn một viên đá vuông tan chảy bao nhiêu.
Cô sửng sốt một chút, đó mới phản ứng , kìm lầm bầm: " lúc nào cũng uống nhanh thế, cà phê cơ mà..."
Giang Vấn Chu thấy, mấy vui khi cô càm ràm, tiện gì, bèn hắng giọng: "Lẩm bẩm gì đấy? Pha thêm một ly nữa , mời."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tôn Mậu Vân nhịn , gật đầu: ", mời."
Tề Mi thì câu làm cho nghẹn họng, một lát hỏi : " uống nước chanh Brazil ? Đổi vị chút."
Uống quá nhiều cà phê cũng hẳn .
Giang Vấn Chu cô một cái, trong mắt cô thấy hai vẻ mặt: tán thành và thăm dò ý kiến, chúng hòa quyện thành một lời thỉnh cầu đầy cẩn trọng.
nhất thời kìm thở dài, nhịn xuống, gật đầu.
Tề Mi lúc mới thở phào nhẹ nhõm, bưng khay tủm tỉm mất. Giang Vấn Chu Kim Kim lẽo đẽo theo , cầm nĩa lên định ăn khoai tây nướng thì Tôn Mậu Vân một tiếng.
"Xem vẫn lời em gái con tác dụng, con xem, chẳng bao giờ con, tại ư? Vì con cũng chẳng ."
Tay Giang Vấn Chu khựng , ánh mắt khẽ rung động, cụp mi mắt xuống, phủ nhận lời bà: " còn , con ?"
"Thế ? ." Tôn Mậu Vân nghiêm túc gật đầu, " con cứ để Kim Kim ở nhà chơi với và bố con ."
" ." Giang Vấn Chu hề nghĩ ngợi, lập tức từ chối thẳng thừng.
Tôn Mậu Vân liền xòe hai tay: " , ?"
Giang Vấn Chu: "..."
đầy năm phút , Tề Mi bưng nước chanh tới. loại nước chanh trong suốt thường uống, mà màu trắng đục, trông giống sữa chua uống Yakult.
Hơn nữa một ly lớn, đá viên lềnh bềnh trong ly, ngửi thấy mùi chua chua ngọt ngọt. Ngoài ly Giang Vấn Chu, cô còn mang đến cho Tôn Mậu Vân và Kỷ Liễn mỗi một ly.
đó cô với Giang Minh Tông và Kỷ Đạt: " cho nhiều đường và sữa đặc lắm, bố nuôi dùng , chú Kỷ ở bầu bạn với bố ạ."
"Con cứ bố uống cái gì ." Giang Minh Tông nên lời mà cằn nhằn, "Bố đến nước chanh còn uống , uống cà phê thì nuôi con uống mấy thứ màu mè, bố chỉ thể uống Americano."
Xem thêm: Minh Nguyệt Đã Ngủ Say, Đến Lượt Ta Tỉnh Lại (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Tề Mi chớp mắt: "... ... uống nhé? hoa nhài ở cửa hàng dùng cũng khá ngon, con pha cho bố và chú Kỷ một ấm nhé?"
Giang Minh Tông thở dài một , gật đầu. Tề Mi liền pha một ấm hoa mang đến, định hỏi Giang Vấn Chu thấy khoai tây nướng hương vani thế nào thì thấy Lãng, phụ trách thu mua cửa hàng, gọi cô: "A Mi, mau đến ký tên chút."
Cô vội vàng , hỏi chuyện gì, nhanh chân về phía cửa.
Giang Vấn Chu tò mò sang, uống một ngụm đồ uống thì Tôn Mậu Vân dặn dò: " khiêng đồ kìa, Chu Chu con mau giúp , đây làm tượng gỗ !?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.