Chỉ Một Người Biết Sự Thật
Chương 3: Những Lỗ Hổng Trong Trí Nhớ
“Nếu trọng sinh... thì đừng mắc lầm cũ.”
Câu vang lên như một âm thanh vọng mãi trong đầu Diệp suốt cả buổi chiều hôm đó.
Tuấn Minh – bạn luôn kiệm lời, luôn như tách biệt khỏi thế giới – bất ngờ buông một câu khiến cô suýt nữa đánh rơi cả thế giới đang cầm tay.
Trọng sinh?
thể nào… Trừ khi…
Tối hôm đó, Diệp bất động bàn học, tay lật từng trang cuốn nhật ký cũ. Đó cuốn sổ mà cô từng ghi vội vài dòng mỗi tối trong những năm học cuối cấp. Phần lớn lịch học, danh sách bài tập, những ghi chú linh tinh như:
“Ôn Hóa học chương 2.”
“Gia Hân bảo làm tóc xong ghé sữa.”
“Tuấn Minh tụi lớp C chặn ở hành lang.”
Cô khựng . Dòng cuối cùng khiến một nhịp tim cô lệch .
Tuấn Minh từng chặn ở hành lang?
Cô nhớ chi tiết đó.
Những ký ức kiếp rõ ràng sâu đậm – cú ngã, ánh mắt Gia Hân, cơn choáng váng khi lịm – tất cả vẫn như mới hôm qua. tại những thứ nhỏ hơn xóa sạch khỏi đầu cô?
Lỗ hổng trong trí nhớ.
thể do cú chấn động, cũng thể do chính cô vô tình lướt qua quá nhiều điều quan trọng, vì lúc đó chỉ mãi chạy theo hình ảnh “nữ thần học đường”.
Cô lấy bút ghi một quyển vở riêng:
“Ký ức đứt đoạn 1: Tuấn Minh chặn hành lang.”
“Ký ức đứt đoạn 2: nhớ lúc ai sân thượng tối hôm xảy tai nạn.”
“Ký ức đứt đoạn 3: rõ ai gửi mảnh giấy cảnh báo trong nhật ký.”
Sáng hôm , khí lớp 10A2 vẻ rộn ràng hơn thường lệ. thể vì cuộc đổi chỗ hôm qua, mà cũng thể vì Gia Hân hôm nay… trông khác lạ.
Cô buộc tóc đuôi ngựa cao, trang điểm nhẹ, khắp nơi đôi mắt thì chút lạnh lẽo. Khi Diệp bước lớp, ánh đầu tiên cô nhận từ Gia Hân còn thiết nữa.
– xuống bàn cuối thiệt luôn ? – Gia Hân hỏi, môi vẫn mắt lệch.
– Ừ, tập trung học. đây yên tĩnh hơn. – Diệp đáp, nhanh chóng .
Gia Hân im lặng, bước về chỗ. khi rời khỏi, cô bất ngờ hỏi thêm:
– … Hôm qua Tuấn Minh gì với ?
Câu hỏi khiến Diệp khựng . Tại Gia Hân hỏi ?
– hỏi?
– gì, chỉ thấy lạ lắm. – Gia Hân nhún vai, mỉm . – Tụi bạn mà, quan tâm chút chứ.
Bạn thể thích: Lục Gia Lại Ghen Rồi Sao? Thịnh Vãn Đương & Lục Kỷ Nguyên - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Cô , để Diệp đó – lòng nổi lên một cơn gợn nhẹ.
Trong giờ Toán, khi cô đang ghi công thức lượng giác, Tuấn Minh đẩy nhẹ cuốn sách bài tập sang.
Một tờ giấy nhỏ gấp gọn giữa hai trang sách.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cô liếc sang . gì, chỉ thẳng lên bảng.
Diệp mở .
Chữ giống Tuấn Minh, cũng lạ. Chắc chắn Gia Hân. tờ giấy chỉ vài dòng:
“Kiếp c.h.ế.t quá đột ngột. những … điều đó từ lâu.
Cẩn thận. Đừng tin những gì từng tin.”
ký tên.
Diệp vo tờ giấy , bỏ túi áo. Tay cô run nhẹ.
Ai đang âm thầm giúp cô? Hoặc theo dõi cô? Tuấn Minh đưa tờ giấy – ?
Hoặc… chính ?
. Cách hành văn giống . Tuấn Minh chuyện cộc lốc, thẳng băng. Còn mảnh giấy… vẻ như một quen quan sát hơn trực tiếp hành động.
Đừng bỏ lỡ: Trọng Sinh Mạt Thế: Quân Trưởng Sủng Ngọt Mạnh Nhất, truyện cực cập nhật chương mới.
Tan học.
Khi lục tìm trong cặp để lấy điện thoại, Diệp phát hiện một vật lạ đáy túi: một tờ giấy nhỏ, gấp làm ba, giấy vàng nhạt cũ.
Cô mở . một địa chỉ email: vetrach.2020@...
Bên , chỉ một dòng:
“ ai đẩy mày? Gửi mail .”
Cô c.h.ế.t lặng.
Cô từng dùng email . ai trong lớp thói quen giấy kiểu , càng lý do gì để đặt cặp cô.
Bàn tay siết chặt. Tim đập dồn. Mồ hôi rịn sống lưng.
ai đó đang quan sát cô – hoặc hơn thế, khác cũng chuyện kiếp .
Cô sang Tuấn Minh.
đang đeo tai , mắt nhắm . Một bên tóc xõa xuống che gần nửa trán. vẻ gì để ý đến thế giới xung quanh. Diệp chắc nữa.
Nếu thật sự ai đó trọng sinh như cô… thì đó thể bạn – hoặc kẻ nguy hiểm hơn cả Gia Hân.
Tối đó, Diệp bật laptop. Màn hình sáng lên trong ánh đèn bàn mờ mờ. Cô mở Gmail, ngón tay đặt lên bàn phím.
Đắn đo.
cô gõ ô nhận:
vetrach.2020@...
Dòng tiêu đề: " sự thật."
Nội dung thư:
“ Diệp . Nếu bạn thật sự ai đẩy , hãy cho lý do. Và tại giúp ?”
“ đang bắt đầu nhớ nhiều thứ. đủ.”
Cô ấn Gửi.
Khoảnh khắc nút send bấm, Diệp cảm thấy như mở một cánh cửa mà thể... bao giờ đóng nữa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.